Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 17

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tám giờ tối, cả hai đang ở cánh gà chuẩn bị lên sân khấu.Một nam áo vest trắng cùng một nữ váy dạ hội ngắn bất chấp hoàn cảnh, cắm cúi vào tô mì vằn thắn ăn như chết đói.Lam Uyên dùng đũa xiên liền ba viên sủi cảo, há miệng thật rộng để không lem son, sau đó phồng hai má đút vào miệng nhai liên tục. Dạ Trạch tranh thủ cô đang một miệng đầy thức ăn, cầm tô mỳ còn một phần tư lên, trong nháy mắt húp sạch cả nước lẫn cái.Giải quyết xong cơn đói Lam Uyên vỗ vỗ cái bụng căng tròn, thoải mái ngả ra ghế.Chấn thương ở eo khi đại chiến với Dạ Trạch hại cô đau phát khóc, phải vào viện kiểm tra một lượt, xác định không sao mới trở về. Coi như từ trưa đến tối, cô chưa ăn gì cả. May mà lương tâm của cái đứa nào đấy đột nhiện xuất hiện, trên đường từ viện về mua mì để ăn.Tính đến lúc lên sân khấu còn nửa tiếng, cô đứng dậy, đi vào WC trang điểm.Đang tô son dở, đột nhiên Dạ Trạch mở cửa đi vào thông báo:- Ban tổ chức muốn dời lịch lên sớm hơn, mau lên!Lam Uyên giật mình, suýt chút nữa quẹt son ra má. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quẹt nốt đường son dừng lại ở tâm môi, để gọn đồ đạc vào rồi theo anh đi ra bên ngoài.

Tám giờ tối, cả hai đang ở cánh gà chuẩn bị lên sân khấu.

Một nam áo vest trắng cùng một nữ váy dạ hội ngắn bất chấp hoàn cảnh, cắm cúi vào tô mì vằn thắn ăn như chết đói.

Lam Uyên dùng đũa xiên liền ba viên sủi cảo, há miệng thật rộng để không lem son, sau đó phồng hai má đút vào miệng nhai liên tục. Dạ Trạch tranh thủ cô đang một miệng đầy thức ăn, cầm tô mỳ còn một phần tư lên, trong nháy mắt húp sạch cả nước lẫn cái.

Giải quyết xong cơn đói Lam Uyên vỗ vỗ cái bụng căng tròn, thoải mái ngả ra ghế.

Chấn thương ở eo khi đại chiến với Dạ Trạch hại cô đau phát khóc, phải vào viện kiểm tra một lượt, xác định không sao mới trở về. Coi như từ trưa đến tối, cô chưa ăn gì cả. May mà lương tâm của cái đứa nào đấy đột nhiện xuất hiện, trên đường từ viện về mua mì để ăn.

Tính đến lúc lên sân khấu còn nửa tiếng, cô đứng dậy, đi vào WC trang điểm.

Đang tô son dở, đột nhiên Dạ Trạch mở cửa đi vào thông báo:

- Ban tổ chức muốn dời lịch lên sớm hơn, mau lên!

Lam Uyên giật mình, suýt chút nữa quẹt son ra má. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quẹt nốt đường son dừng lại ở tâm môi, để gọn đồ đạc vào rồi theo anh đi ra bên ngoài.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tám giờ tối, cả hai đang ở cánh gà chuẩn bị lên sân khấu.Một nam áo vest trắng cùng một nữ váy dạ hội ngắn bất chấp hoàn cảnh, cắm cúi vào tô mì vằn thắn ăn như chết đói.Lam Uyên dùng đũa xiên liền ba viên sủi cảo, há miệng thật rộng để không lem son, sau đó phồng hai má đút vào miệng nhai liên tục. Dạ Trạch tranh thủ cô đang một miệng đầy thức ăn, cầm tô mỳ còn một phần tư lên, trong nháy mắt húp sạch cả nước lẫn cái.Giải quyết xong cơn đói Lam Uyên vỗ vỗ cái bụng căng tròn, thoải mái ngả ra ghế.Chấn thương ở eo khi đại chiến với Dạ Trạch hại cô đau phát khóc, phải vào viện kiểm tra một lượt, xác định không sao mới trở về. Coi như từ trưa đến tối, cô chưa ăn gì cả. May mà lương tâm của cái đứa nào đấy đột nhiện xuất hiện, trên đường từ viện về mua mì để ăn.Tính đến lúc lên sân khấu còn nửa tiếng, cô đứng dậy, đi vào WC trang điểm.Đang tô son dở, đột nhiên Dạ Trạch mở cửa đi vào thông báo:- Ban tổ chức muốn dời lịch lên sớm hơn, mau lên!Lam Uyên giật mình, suýt chút nữa quẹt son ra má. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quẹt nốt đường son dừng lại ở tâm môi, để gọn đồ đạc vào rồi theo anh đi ra bên ngoài.

Chương 17