- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 22
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên đứng trên sân thượng trường Trung học Đông Đô. Quang cảnh phía dưới là cô mười hai năm trước còn đang theo đuổi Vân Triệt.Anh một mảnh áo trắng tiêu sái sải bước, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt đẹp đến thoát tục, nổi bật trên sân trường. Cô mái tóc cắt ngắn buộc lên một nửa để lộ bầu má tròn xoe vẫn lấm lem cát, thân hình nhỏ nhắn hoạt bát, luôn hiếu động chạy sau Vân Triệt, không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của cô đến bao giờ mới theo kịp anh.Nháy mắt không gian lại trở về sáu năm trước, cô ở sân bay chia tay với anh, kéo vali đi qua cửa xuất cảnh, không ngoảnh đầu lại. Lam Uyên đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, phát hiện Vân Triệt phía sau hung hăng cuộn tay thành nắm đấm, ánh mắt oán hận nhìn về bóng lưng cô.Lại tới một mảnh thời gian khác ở Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Trung học. Sau khi kết thúc chương trình, mọi người tiến lên chào hỏi lẫn nhau. Vân Triệt nhân lúc đông đúc bước lên sân khấu, nắm lấy bàn tay cô khi cô đang chuẩn bị lủi ra sau cánh gà, nhanh chóng cúi người xuống hôn lên môi cô sau đó lập tức ăn một cái tát trời giáng của cô, lui ra sau một bước.Dạ Trạch trở lại nhìn qua Vân Triệt cưỡng hôn cô, không nhịn được ủy khuất, giữ chặt lấy cà vạt của anh, buông lời ảnh cáo. Vân Triệt cũng không có nhận thức với lời nói của Dạ Trạch, càng không biết sống chết còn tặng thêm một đấm lên bả vai anh. Hai người như được châm ngòi, lập tức lao tới đánh nhau. Còn có chính cô cũng bị cuốn vào, sau đó ngã xuống hôn mê...Lam Uyên giật mình, toàn thân tê dại, phát hiện cô vừa đắm chìm trong mộng cảnh. Cơn đau nhức ở thái dương trái khiến đầu óc cô thanh tỉnh, hai mí mắt trĩu nặng từ tử mở ra. Ánh sáng từ bóng đèn dài trên trần nhà rọi xuống vô cùng chói mắt. Lam Uyên thử mở miệng, nhanh chóng nhận ra cổ họng mình khô khốc như sa mạc, chính cô cũng cảm nhận được môi mình đang nứt ra, vị tanh nồng của máu tràn vào miệng.
Lam Uyên đứng trên sân thượng trường Trung học Đông Đô. Quang cảnh phía dưới là cô mười hai năm trước còn đang theo đuổi Vân Triệt.
Anh một mảnh áo trắng tiêu sái sải bước, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt đẹp đến thoát tục, nổi bật trên sân trường. Cô mái tóc cắt ngắn buộc lên một nửa để lộ bầu má tròn xoe vẫn lấm lem cát, thân hình nhỏ nhắn hoạt bát, luôn hiếu động chạy sau Vân Triệt, không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của cô đến bao giờ mới theo kịp anh.
Nháy mắt không gian lại trở về sáu năm trước, cô ở sân bay chia tay với anh, kéo vali đi qua cửa xuất cảnh, không ngoảnh đầu lại. Lam Uyên đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, phát hiện Vân Triệt phía sau hung hăng cuộn tay thành nắm đấm, ánh mắt oán hận nhìn về bóng lưng cô.
Lại tới một mảnh thời gian khác ở Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Trung học. Sau khi kết thúc chương trình, mọi người tiến lên chào hỏi lẫn nhau. Vân Triệt nhân lúc đông đúc bước lên sân khấu, nắm lấy bàn tay cô khi cô đang chuẩn bị lủi ra sau cánh gà, nhanh chóng cúi người xuống hôn lên môi cô sau đó lập tức ăn một cái tát trời giáng của cô, lui ra sau một bước.
Dạ Trạch trở lại nhìn qua Vân Triệt cưỡng hôn cô, không nhịn được ủy khuất, giữ chặt lấy cà vạt của anh, buông lời ảnh cáo. Vân Triệt cũng không có nhận thức với lời nói của Dạ Trạch, càng không biết sống chết còn tặng thêm một đấm lên bả vai anh. Hai người như được châm ngòi, lập tức lao tới đánh nhau. Còn có chính cô cũng bị cuốn vào, sau đó ngã xuống hôn mê...
Lam Uyên giật mình, toàn thân tê dại, phát hiện cô vừa đắm chìm trong mộng cảnh. Cơn đau nhức ở thái dương trái khiến đầu óc cô thanh tỉnh, hai mí mắt trĩu nặng từ tử mở ra. Ánh sáng từ bóng đèn dài trên trần nhà rọi xuống vô cùng chói mắt. Lam Uyên thử mở miệng, nhanh chóng nhận ra cổ họng mình khô khốc như sa mạc, chính cô cũng cảm nhận được môi mình đang nứt ra, vị tanh nồng của máu tràn vào miệng.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên đứng trên sân thượng trường Trung học Đông Đô. Quang cảnh phía dưới là cô mười hai năm trước còn đang theo đuổi Vân Triệt.Anh một mảnh áo trắng tiêu sái sải bước, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt đẹp đến thoát tục, nổi bật trên sân trường. Cô mái tóc cắt ngắn buộc lên một nửa để lộ bầu má tròn xoe vẫn lấm lem cát, thân hình nhỏ nhắn hoạt bát, luôn hiếu động chạy sau Vân Triệt, không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của cô đến bao giờ mới theo kịp anh.Nháy mắt không gian lại trở về sáu năm trước, cô ở sân bay chia tay với anh, kéo vali đi qua cửa xuất cảnh, không ngoảnh đầu lại. Lam Uyên đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, phát hiện Vân Triệt phía sau hung hăng cuộn tay thành nắm đấm, ánh mắt oán hận nhìn về bóng lưng cô.Lại tới một mảnh thời gian khác ở Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Trung học. Sau khi kết thúc chương trình, mọi người tiến lên chào hỏi lẫn nhau. Vân Triệt nhân lúc đông đúc bước lên sân khấu, nắm lấy bàn tay cô khi cô đang chuẩn bị lủi ra sau cánh gà, nhanh chóng cúi người xuống hôn lên môi cô sau đó lập tức ăn một cái tát trời giáng của cô, lui ra sau một bước.Dạ Trạch trở lại nhìn qua Vân Triệt cưỡng hôn cô, không nhịn được ủy khuất, giữ chặt lấy cà vạt của anh, buông lời ảnh cáo. Vân Triệt cũng không có nhận thức với lời nói của Dạ Trạch, càng không biết sống chết còn tặng thêm một đấm lên bả vai anh. Hai người như được châm ngòi, lập tức lao tới đánh nhau. Còn có chính cô cũng bị cuốn vào, sau đó ngã xuống hôn mê...Lam Uyên giật mình, toàn thân tê dại, phát hiện cô vừa đắm chìm trong mộng cảnh. Cơn đau nhức ở thái dương trái khiến đầu óc cô thanh tỉnh, hai mí mắt trĩu nặng từ tử mở ra. Ánh sáng từ bóng đèn dài trên trần nhà rọi xuống vô cùng chói mắt. Lam Uyên thử mở miệng, nhanh chóng nhận ra cổ họng mình khô khốc như sa mạc, chính cô cũng cảm nhận được môi mình đang nứt ra, vị tanh nồng của máu tràn vào miệng.