- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 29
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bên trong là một mảnh tối om. Lam Uyên mất một chút thời gian mới thích ứng được với bóng tối, đi tìm công tắc bật điện lên.Ánh sáng neon dịu nhẹ nhanh chóng tràn đầy trong căn hộ cao cấp 100 mét vuông. Nội thất vốn dĩ gọn gàng nay đều bị xáo trộn một cách điên cuồng. Chiếc sofa bị lật ngược trong một góc phòng, sách cùng đồ đạc lung tung mỗi chỗ một ít. Khắp nơi đều là mảnh vỡ, không nhìn ra nó trước đây từng là thứ gì. Vẫn không thấy Dạ Trạch đâu...Lam Uyên lập tức lao tới phòng ngủ của Dạ Trạch. Thấy anh nằm trên giường tĩnh lặng, bố trí không có dấu hiệu khác lạ, trong lòng buông xuống một chút, thở ra nhẹ nhõm.Cô vén mái tóc đen dày ra sau tai, rón rén bước vào trong nhìn qua anh.Nhưng mà, nhìn thấy anh, cô thật không tài nào an tâm được nữa. Dạ Trạch mặt tái nhợt co mình trong lớp chăn bông, trên trán đổ mồ hôi không ngừng, mái tóc bị dính mồ hôi đã bết lại thành mảng, tựa như rất lâu rồi anh không có tắm rửa qua.
Bên trong là một mảnh tối om. Lam Uyên mất một chút thời gian mới thích ứng được với bóng tối, đi tìm công tắc bật điện lên.
Ánh sáng neon dịu nhẹ nhanh chóng tràn đầy trong căn hộ cao cấp 100 mét vuông. Nội thất vốn dĩ gọn gàng nay đều bị xáo trộn một cách điên cuồng. Chiếc sofa bị lật ngược trong một góc phòng, sách cùng đồ đạc lung tung mỗi chỗ một ít. Khắp nơi đều là mảnh vỡ, không nhìn ra nó trước đây từng là thứ gì. Vẫn không thấy Dạ Trạch đâu...
Lam Uyên lập tức lao tới phòng ngủ của Dạ Trạch. Thấy anh nằm trên giường tĩnh lặng, bố trí không có dấu hiệu khác lạ, trong lòng buông xuống một chút, thở ra nhẹ nhõm.
Cô vén mái tóc đen dày ra sau tai, rón rén bước vào trong nhìn qua anh.
Nhưng mà, nhìn thấy anh, cô thật không tài nào an tâm được nữa. Dạ Trạch mặt tái nhợt co mình trong lớp chăn bông, trên trán đổ mồ hôi không ngừng, mái tóc bị dính mồ hôi đã bết lại thành mảng, tựa như rất lâu rồi anh không có tắm rửa qua.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bên trong là một mảnh tối om. Lam Uyên mất một chút thời gian mới thích ứng được với bóng tối, đi tìm công tắc bật điện lên.Ánh sáng neon dịu nhẹ nhanh chóng tràn đầy trong căn hộ cao cấp 100 mét vuông. Nội thất vốn dĩ gọn gàng nay đều bị xáo trộn một cách điên cuồng. Chiếc sofa bị lật ngược trong một góc phòng, sách cùng đồ đạc lung tung mỗi chỗ một ít. Khắp nơi đều là mảnh vỡ, không nhìn ra nó trước đây từng là thứ gì. Vẫn không thấy Dạ Trạch đâu...Lam Uyên lập tức lao tới phòng ngủ của Dạ Trạch. Thấy anh nằm trên giường tĩnh lặng, bố trí không có dấu hiệu khác lạ, trong lòng buông xuống một chút, thở ra nhẹ nhõm.Cô vén mái tóc đen dày ra sau tai, rón rén bước vào trong nhìn qua anh.Nhưng mà, nhìn thấy anh, cô thật không tài nào an tâm được nữa. Dạ Trạch mặt tái nhợt co mình trong lớp chăn bông, trên trán đổ mồ hôi không ngừng, mái tóc bị dính mồ hôi đã bết lại thành mảng, tựa như rất lâu rồi anh không có tắm rửa qua.