- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 31
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - ----------------------------------Hôm nay là sinh nhật anh hai mươi tám tuổi.Giờ này năm ngoái, mặc dù không có bố mẹ ở cạnh, anh còn có Lam Uyên để ăn mừng. Nhưng mà hình như cô đã quên sinh nhật anh mất rồi.Chẳng sao cả, anh không trách cô được. Cô có nghề nghiệp của cô, cô phải kiếm tiền phụng dưỡng ba mẹ, cô còn có con đường riêng của mình.Dạ Trạch chán nản ngả người ra ghế, nâng ly rượu Cognac Napoléon lên lắc nhẹ, chất lỏng màu vàng nâu sóng sánh uyển chuyển như đang mời gọi người thưởng thức.Qua bao nhiêu lần rót, Dạ Trạch nát rượu, lảo đảo đứng dậy quẹt thẻ rồi hướng tới cửa đi về. Quán bar không phải là nhà.Ý thức của anh vô cùng hỗn loạn, được một người lạ mặt đưa về tận nơi, lục tìm chìa khóa trong tư trang mở cửa đưa anh vào nhà.Đối phương thay anh cởi bỏ quần áo vướng víu. Dạ Trạch không thích người khác đụng tới thân thể mình, lập tức dùng sức đẩy ra.Thật không ngờ kẻ lạ mặt cường hãn xông tới đẩy anh xuống sofa, đem bờ môi lạnh lẽo áp lên môi anh.....- --------------------------Đã edit cut hết chi tiết ảnh hưởng tới hình tượng nhân vật...
- ----------------------------------
Hôm nay là sinh nhật anh hai mươi tám tuổi.
Giờ này năm ngoái, mặc dù không có bố mẹ ở cạnh, anh còn có Lam Uyên để ăn mừng. Nhưng mà hình như cô đã quên sinh nhật anh mất rồi.
Chẳng sao cả, anh không trách cô được. Cô có nghề nghiệp của cô, cô phải kiếm tiền phụng dưỡng ba mẹ, cô còn có con đường riêng của mình.
Dạ Trạch chán nản ngả người ra ghế, nâng ly rượu Cognac Napoléon lên lắc nhẹ, chất lỏng màu vàng nâu sóng sánh uyển chuyển như đang mời gọi người thưởng thức.
Qua bao nhiêu lần rót, Dạ Trạch nát rượu, lảo đảo đứng dậy quẹt thẻ rồi hướng tới cửa đi về. Quán bar không phải là nhà.
Ý thức của anh vô cùng hỗn loạn, được một người lạ mặt đưa về tận nơi, lục tìm chìa khóa trong tư trang mở cửa đưa anh vào nhà.
Đối phương thay anh cởi bỏ quần áo vướng víu. Dạ Trạch không thích người khác đụng tới thân thể mình, lập tức dùng sức đẩy ra.
Thật không ngờ kẻ lạ mặt cường hãn xông tới đẩy anh xuống sofa, đem bờ môi lạnh lẽo áp lên môi anh.
....
- --------------------------
Đã edit cut hết chi tiết ảnh hưởng tới hình tượng nhân vật...
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - ----------------------------------Hôm nay là sinh nhật anh hai mươi tám tuổi.Giờ này năm ngoái, mặc dù không có bố mẹ ở cạnh, anh còn có Lam Uyên để ăn mừng. Nhưng mà hình như cô đã quên sinh nhật anh mất rồi.Chẳng sao cả, anh không trách cô được. Cô có nghề nghiệp của cô, cô phải kiếm tiền phụng dưỡng ba mẹ, cô còn có con đường riêng của mình.Dạ Trạch chán nản ngả người ra ghế, nâng ly rượu Cognac Napoléon lên lắc nhẹ, chất lỏng màu vàng nâu sóng sánh uyển chuyển như đang mời gọi người thưởng thức.Qua bao nhiêu lần rót, Dạ Trạch nát rượu, lảo đảo đứng dậy quẹt thẻ rồi hướng tới cửa đi về. Quán bar không phải là nhà.Ý thức của anh vô cùng hỗn loạn, được một người lạ mặt đưa về tận nơi, lục tìm chìa khóa trong tư trang mở cửa đưa anh vào nhà.Đối phương thay anh cởi bỏ quần áo vướng víu. Dạ Trạch không thích người khác đụng tới thân thể mình, lập tức dùng sức đẩy ra.Thật không ngờ kẻ lạ mặt cường hãn xông tới đẩy anh xuống sofa, đem bờ môi lạnh lẽo áp lên môi anh.....- --------------------------Đã edit cut hết chi tiết ảnh hưởng tới hình tượng nhân vật...