Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 35

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tô Kiệt được đưa vào bệnh viện Saint Peter cấp cứu. Lam Uyên không muốn để Tô Lâm và Tô Hiên mệt mỏi, đưa hai đứa kiểm tra toàn bộ một lượt, trong lúc chờ kết quả lại đưa chúng về nghỉ tạm phòng VIP của Dạ Trạch.Chi phí phẫu thuật tức thì của Tô Kiệt rất đắt đỏ, nếu để trẻ nhỏ biết nhất định sẽ càng thêm lo lắng.Quá nhiều chuyện xảy ra trong một ngày, thật là phúc bất trung lai, họa vô đơn chí.Lam Uyên cất công ra ngoài tìm ma quần áo mới và đồ ăn cho mấy người trong viện. Trở về thì trời đã sáng hẳn. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô có cảm giác kiệt sức.Tô Lâm, Tô Hiên sau khi ăn no, tắm rửa sạch sẽ, dưới dỗ dành an ủi của cô, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lam Uyên hai mươi sáu tuổi coi như là một thanh niên trưởng thành, cô có thể thức trắng, nhưng mà hai đứa trẻ này còn phải ăn học, còn ước mơ cần thực hiện trong tương lai, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn khác nữa, tất cả cứ để cô thay Tô Kiệt và Tam tẩu gánh vác. Cô nhiều tiền, cô rảnh rỗi, cô thích đi lo lắng cho người khác đấy, thì sao nào?Cặp song sinh vừa thiếp đi, lại có y tá thông báo Tô Kiệt phẫu thuật không thuận lợi, nguyên lai thương tích quá nặng, chỉ có thể cắt bỏ phần bị bỏng, bác sĩ trong tình huống nguy hiểm đã tự mình chủ trương, cắt bỏ hoàn toàn tay trái Tô Kiệt. Còn có tình trạng Tô Kiệt không thể lường trước, trong vòng 12 tiếng cần lưu lại phòng hồi sức cấp cứu.Lam Uyên gật đầu tỏ ý đã hiểu, y tá kia nhanh chóng trở về hỗ trợ ở phòng mổ. Tô Kiệt bao nhiêu năm ăn học, vừa mới tốt nghiệp không bao lâu thì đại họa ập tới. Hỏa hoạn cướp đi cánh tay trái của anh, thử hỏi rốt cục tám năm anh học y để làm gì? Không phải cuối cùng kết thúc lại là bản thân nằm trên bàn mổ để người ta cứu chữa, bàn tay lành nghề luyện tập biết bao lâu bị hủy đi trong nháy mắt sao?Chưa kịp hết bàng hoàng, phía cơ quan chức năng gọi tới số liên lạc của Lam Uyên, mời cô tới văn phòng xác nhận tử thi.

Tô Kiệt được đưa vào bệnh viện Saint Peter cấp cứu. Lam Uyên không muốn để Tô Lâm và Tô Hiên mệt mỏi, đưa hai đứa kiểm tra toàn bộ một lượt, trong lúc chờ kết quả lại đưa chúng về nghỉ tạm phòng VIP của Dạ Trạch.

Chi phí phẫu thuật tức thì của Tô Kiệt rất đắt đỏ, nếu để trẻ nhỏ biết nhất định sẽ càng thêm lo lắng.

Quá nhiều chuyện xảy ra trong một ngày, thật là phúc bất trung lai, họa vô đơn chí.

Lam Uyên cất công ra ngoài tìm ma quần áo mới và đồ ăn cho mấy người trong viện. Trở về thì trời đã sáng hẳn. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô có cảm giác kiệt sức.

Tô Lâm, Tô Hiên sau khi ăn no, tắm rửa sạch sẽ, dưới dỗ dành an ủi của cô, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lam Uyên hai mươi sáu tuổi coi như là một thanh niên trưởng thành, cô có thể thức trắng, nhưng mà hai đứa trẻ này còn phải ăn học, còn ước mơ cần thực hiện trong tương lai, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn khác nữa, tất cả cứ để cô thay Tô Kiệt và Tam tẩu gánh vác. Cô nhiều tiền, cô rảnh rỗi, cô thích đi lo lắng cho người khác đấy, thì sao nào?

Cặp song sinh vừa thiếp đi, lại có y tá thông báo Tô Kiệt phẫu thuật không thuận lợi, nguyên lai thương tích quá nặng, chỉ có thể cắt bỏ phần bị bỏng, bác sĩ trong tình huống nguy hiểm đã tự mình chủ trương, cắt bỏ hoàn toàn tay trái Tô Kiệt. Còn có tình trạng Tô Kiệt không thể lường trước, trong vòng 12 tiếng cần lưu lại phòng hồi sức cấp cứu.

Lam Uyên gật đầu tỏ ý đã hiểu, y tá kia nhanh chóng trở về hỗ trợ ở phòng mổ. Tô Kiệt bao nhiêu năm ăn học, vừa mới tốt nghiệp không bao lâu thì đại họa ập tới. Hỏa hoạn cướp đi cánh tay trái của anh, thử hỏi rốt cục tám năm anh học y để làm gì? Không phải cuối cùng kết thúc lại là bản thân nằm trên bàn mổ để người ta cứu chữa, bàn tay lành nghề luyện tập biết bao lâu bị hủy đi trong nháy mắt sao?

Chưa kịp hết bàng hoàng, phía cơ quan chức năng gọi tới số liên lạc của Lam Uyên, mời cô tới văn phòng xác nhận tử thi.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tô Kiệt được đưa vào bệnh viện Saint Peter cấp cứu. Lam Uyên không muốn để Tô Lâm và Tô Hiên mệt mỏi, đưa hai đứa kiểm tra toàn bộ một lượt, trong lúc chờ kết quả lại đưa chúng về nghỉ tạm phòng VIP của Dạ Trạch.Chi phí phẫu thuật tức thì của Tô Kiệt rất đắt đỏ, nếu để trẻ nhỏ biết nhất định sẽ càng thêm lo lắng.Quá nhiều chuyện xảy ra trong một ngày, thật là phúc bất trung lai, họa vô đơn chí.Lam Uyên cất công ra ngoài tìm ma quần áo mới và đồ ăn cho mấy người trong viện. Trở về thì trời đã sáng hẳn. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô có cảm giác kiệt sức.Tô Lâm, Tô Hiên sau khi ăn no, tắm rửa sạch sẽ, dưới dỗ dành an ủi của cô, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lam Uyên hai mươi sáu tuổi coi như là một thanh niên trưởng thành, cô có thể thức trắng, nhưng mà hai đứa trẻ này còn phải ăn học, còn ước mơ cần thực hiện trong tương lai, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn khác nữa, tất cả cứ để cô thay Tô Kiệt và Tam tẩu gánh vác. Cô nhiều tiền, cô rảnh rỗi, cô thích đi lo lắng cho người khác đấy, thì sao nào?Cặp song sinh vừa thiếp đi, lại có y tá thông báo Tô Kiệt phẫu thuật không thuận lợi, nguyên lai thương tích quá nặng, chỉ có thể cắt bỏ phần bị bỏng, bác sĩ trong tình huống nguy hiểm đã tự mình chủ trương, cắt bỏ hoàn toàn tay trái Tô Kiệt. Còn có tình trạng Tô Kiệt không thể lường trước, trong vòng 12 tiếng cần lưu lại phòng hồi sức cấp cứu.Lam Uyên gật đầu tỏ ý đã hiểu, y tá kia nhanh chóng trở về hỗ trợ ở phòng mổ. Tô Kiệt bao nhiêu năm ăn học, vừa mới tốt nghiệp không bao lâu thì đại họa ập tới. Hỏa hoạn cướp đi cánh tay trái của anh, thử hỏi rốt cục tám năm anh học y để làm gì? Không phải cuối cùng kết thúc lại là bản thân nằm trên bàn mổ để người ta cứu chữa, bàn tay lành nghề luyện tập biết bao lâu bị hủy đi trong nháy mắt sao?Chưa kịp hết bàng hoàng, phía cơ quan chức năng gọi tới số liên lạc của Lam Uyên, mời cô tới văn phòng xác nhận tử thi.

Chương 35