Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 37

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một lần nữa trở lại bệnh viện, Tô Kiệt và Dạ Trạch đều đã tỉnh.Lam Uyên nói cho Tô Kiệt tình hình vừa rồi ở chỗ phòng chứa xác, nhanh chóng ghi vắn tắt những việc cần làm. Thời gian tới ba người họ Tô sẽ ở tạm nhà cô. Học hành của mấy đứa nhỏ cô sẽ liên lạc với nhà trường, học phí này cô có khả năng. Nhưng mà trước hết ưu tiên hậu sự cho Tam tẩu đã.Không kịp nghỉ ngơi, Lam Uyên lại chạy tới tầng trên xem xét bệnh nhân còn lại.- Họ Dạ kia, nhà ngươi đã làm gì mà để thành ra nông nỗi này hả? _ Cô nhíu mày đi tới cạnh giường bệnh đe dọa _ Khai mau!Vậy mà người kia không có trả lời, đem lời cô nói bỏ ngoài tai, nhắm mắt lại tỏ vẻ như muốn ngủ.- Này, Trạch, tôi hỏi cậu đấy!Lam Uyên lay lay cánh anh, trên trán nhăn thành chữ Xuyên.Dạ Trạch không động đậy, im lặng từ đầu đến cuối. Mẹ Lam còn kéo cô lại một góc, to nhỏ nói anh nhất định là có vấn đề. Lam Uyên gật gù, lại liếc mắt tới con hàng có biểu hiện kì lạ kia, quả thật cũng có đôi chút thay đổi...Suốt nửa tiếng tra khảo không được gì, cô quyết định bỏ cuộc, ra ngoài tìm bác sĩ.Vị trưởng khoa khám bệnh cho Dạ Trạch nghiêm túc nói về chuyện ăn uống của anh một hồi. Cái này cô cũng biết thừa, ý cô muốn hỏi cớ sao anh lại có biểu hiện kì lạ như vậy.Trao đổi qua lại nhiều lần, cuối cùng giới thiệu cho cô sang khoa Tâm lý tìm về một người xem xét.

Một lần nữa trở lại bệnh viện, Tô Kiệt và Dạ Trạch đều đã tỉnh.

Lam Uyên nói cho Tô Kiệt tình hình vừa rồi ở chỗ phòng chứa xác, nhanh chóng ghi vắn tắt những việc cần làm. Thời gian tới ba người họ Tô sẽ ở tạm nhà cô. Học hành của mấy đứa nhỏ cô sẽ liên lạc với nhà trường, học phí này cô có khả năng. Nhưng mà trước hết ưu tiên hậu sự cho Tam tẩu đã.

Không kịp nghỉ ngơi, Lam Uyên lại chạy tới tầng trên xem xét bệnh nhân còn lại.

- Họ Dạ kia, nhà ngươi đã làm gì mà để thành ra nông nỗi này hả? _ Cô nhíu mày đi tới cạnh giường bệnh đe dọa _ Khai mau!

Vậy mà người kia không có trả lời, đem lời cô nói bỏ ngoài tai, nhắm mắt lại tỏ vẻ như muốn ngủ.

- Này, Trạch, tôi hỏi cậu đấy!

Lam Uyên lay lay cánh anh, trên trán nhăn thành chữ Xuyên.

Dạ Trạch không động đậy, im lặng từ đầu đến cuối. Mẹ Lam còn kéo cô lại một góc, to nhỏ nói anh nhất định là có vấn đề. Lam Uyên gật gù, lại liếc mắt tới con hàng có biểu hiện kì lạ kia, quả thật cũng có đôi chút thay đổi...

Suốt nửa tiếng tra khảo không được gì, cô quyết định bỏ cuộc, ra ngoài tìm bác sĩ.

Vị trưởng khoa khám bệnh cho Dạ Trạch nghiêm túc nói về chuyện ăn uống của anh một hồi. Cái này cô cũng biết thừa, ý cô muốn hỏi cớ sao anh lại có biểu hiện kì lạ như vậy.

Trao đổi qua lại nhiều lần, cuối cùng giới thiệu cho cô sang khoa Tâm lý tìm về một người xem xét.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một lần nữa trở lại bệnh viện, Tô Kiệt và Dạ Trạch đều đã tỉnh.Lam Uyên nói cho Tô Kiệt tình hình vừa rồi ở chỗ phòng chứa xác, nhanh chóng ghi vắn tắt những việc cần làm. Thời gian tới ba người họ Tô sẽ ở tạm nhà cô. Học hành của mấy đứa nhỏ cô sẽ liên lạc với nhà trường, học phí này cô có khả năng. Nhưng mà trước hết ưu tiên hậu sự cho Tam tẩu đã.Không kịp nghỉ ngơi, Lam Uyên lại chạy tới tầng trên xem xét bệnh nhân còn lại.- Họ Dạ kia, nhà ngươi đã làm gì mà để thành ra nông nỗi này hả? _ Cô nhíu mày đi tới cạnh giường bệnh đe dọa _ Khai mau!Vậy mà người kia không có trả lời, đem lời cô nói bỏ ngoài tai, nhắm mắt lại tỏ vẻ như muốn ngủ.- Này, Trạch, tôi hỏi cậu đấy!Lam Uyên lay lay cánh anh, trên trán nhăn thành chữ Xuyên.Dạ Trạch không động đậy, im lặng từ đầu đến cuối. Mẹ Lam còn kéo cô lại một góc, to nhỏ nói anh nhất định là có vấn đề. Lam Uyên gật gù, lại liếc mắt tới con hàng có biểu hiện kì lạ kia, quả thật cũng có đôi chút thay đổi...Suốt nửa tiếng tra khảo không được gì, cô quyết định bỏ cuộc, ra ngoài tìm bác sĩ.Vị trưởng khoa khám bệnh cho Dạ Trạch nghiêm túc nói về chuyện ăn uống của anh một hồi. Cái này cô cũng biết thừa, ý cô muốn hỏi cớ sao anh lại có biểu hiện kì lạ như vậy.Trao đổi qua lại nhiều lần, cuối cùng giới thiệu cho cô sang khoa Tâm lý tìm về một người xem xét.

Chương 37