Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 53

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên không cần gõ cửa Vân Triệt đã tự mình đi ra:- Chúng ta đi ăn một chút, sau đó anh đưa em về chỗ cậu ta lấy đồ.Vừa nói, anh vừa đi thẳng tới, xoay nắm đấm mở cửa ra. Lam Uyên nhìn hành động của anh, mắt nheo lại:- Cái cửa đó thật là không khóa?Vân Triệt ngẩn người một lúc, sau khi hiểu ra cô đang nói tới cái gì, lập tức giải thích:- Cái này là cảm ứng sinh trắc học!Ừ, có thể hiểu rằng nhà anh giàu, anh tùy ý lắp cái gì hơn người đều khả thi. Lam Uyên không dám há hốc mồm ra nữa, nhanh chóng xỏ giày đi ra ngoài.Cánh cửa ngàn vàng vừa khép lại, có người gọi đến Vân Triệt. Cô biết điều tránh ra một đoạn cách đó không xa chờ anh nghe máy. Anh ậm ừ một lúc, đưa máy cho cô:- Hàn Mịch Nguyên nói muốn gặp em.Lam Uyên nhận lấy di động của anh, áp lên tai:- Uy, A Nguyên? Có chuyện gì?- Chị gái nhỏ, anh Dạ Trạch nói cần gặp riêng chị một lát.- Cậu ta không phải lại lên cơn gì chứ?- Không có, mấy ngày nay đều đã ổn định. Có điều biểu hiện vừa rồi rất gấp gáp...- Được rồi, chị tới ngay.- A, chị, em quên mất... _ Mịch Nguyên lại lớn tiếng gọi _ Có người gọi đến điện thoại chị, anh Trạch bắt máy rồi. Bất quá cũng không có nói cái gì.Lam Uyên đoán chắc chín phần người gọi là quản lý công ty lữ hành, chỉ "Ừ" một tiếng, tạm biệt cô gái rồi trả lại đồ cho Vân Triệt.

Lam Uyên không cần gõ cửa Vân Triệt đã tự mình đi ra:

- Chúng ta đi ăn một chút, sau đó anh đưa em về chỗ cậu ta lấy đồ.

Vừa nói, anh vừa đi thẳng tới, xoay nắm đấm mở cửa ra. Lam Uyên nhìn hành động của anh, mắt nheo lại:

- Cái cửa đó thật là không khóa?

Vân Triệt ngẩn người một lúc, sau khi hiểu ra cô đang nói tới cái gì, lập tức giải thích:

- Cái này là cảm ứng sinh trắc học!

Ừ, có thể hiểu rằng nhà anh giàu, anh tùy ý lắp cái gì hơn người đều khả thi. Lam Uyên không dám há hốc mồm ra nữa, nhanh chóng xỏ giày đi ra ngoài.

Cánh cửa ngàn vàng vừa khép lại, có người gọi đến Vân Triệt. Cô biết điều tránh ra một đoạn cách đó không xa chờ anh nghe máy. Anh ậm ừ một lúc, đưa máy cho cô:

- Hàn Mịch Nguyên nói muốn gặp em.

Lam Uyên nhận lấy di động của anh, áp lên tai:

- Uy, A Nguyên? Có chuyện gì?

- Chị gái nhỏ, anh Dạ Trạch nói cần gặp riêng chị một lát.

- Cậu ta không phải lại lên cơn gì chứ?

- Không có, mấy ngày nay đều đã ổn định. Có điều biểu hiện vừa rồi rất gấp gáp...

- Được rồi, chị tới ngay.

- A, chị, em quên mất... _ Mịch Nguyên lại lớn tiếng gọi _ Có người gọi đến điện thoại chị, anh Trạch bắt máy rồi. Bất quá cũng không có nói cái gì.

Lam Uyên đoán chắc chín phần người gọi là quản lý công ty lữ hành, chỉ "Ừ" một tiếng, tạm biệt cô gái rồi trả lại đồ cho Vân Triệt.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên không cần gõ cửa Vân Triệt đã tự mình đi ra:- Chúng ta đi ăn một chút, sau đó anh đưa em về chỗ cậu ta lấy đồ.Vừa nói, anh vừa đi thẳng tới, xoay nắm đấm mở cửa ra. Lam Uyên nhìn hành động của anh, mắt nheo lại:- Cái cửa đó thật là không khóa?Vân Triệt ngẩn người một lúc, sau khi hiểu ra cô đang nói tới cái gì, lập tức giải thích:- Cái này là cảm ứng sinh trắc học!Ừ, có thể hiểu rằng nhà anh giàu, anh tùy ý lắp cái gì hơn người đều khả thi. Lam Uyên không dám há hốc mồm ra nữa, nhanh chóng xỏ giày đi ra ngoài.Cánh cửa ngàn vàng vừa khép lại, có người gọi đến Vân Triệt. Cô biết điều tránh ra một đoạn cách đó không xa chờ anh nghe máy. Anh ậm ừ một lúc, đưa máy cho cô:- Hàn Mịch Nguyên nói muốn gặp em.Lam Uyên nhận lấy di động của anh, áp lên tai:- Uy, A Nguyên? Có chuyện gì?- Chị gái nhỏ, anh Dạ Trạch nói cần gặp riêng chị một lát.- Cậu ta không phải lại lên cơn gì chứ?- Không có, mấy ngày nay đều đã ổn định. Có điều biểu hiện vừa rồi rất gấp gáp...- Được rồi, chị tới ngay.- A, chị, em quên mất... _ Mịch Nguyên lại lớn tiếng gọi _ Có người gọi đến điện thoại chị, anh Trạch bắt máy rồi. Bất quá cũng không có nói cái gì.Lam Uyên đoán chắc chín phần người gọi là quản lý công ty lữ hành, chỉ "Ừ" một tiếng, tạm biệt cô gái rồi trả lại đồ cho Vân Triệt.

Chương 53