- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 55
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên muốn đến chỗ Dạ Trạch nên rốt cục Vân Triệt cũng không đi ăn cùng mà đưa cô đến viện.Việc đầu tiên Dạ Trạch nói chính là:- Cậu bị sa thải rồi.Đương nhiên, chuyện này không thể tránh khỏi. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng mà cô vẫn ôm lấy ngực tỏ ra bộ dáng đau lòng, sau đó nhào vào lòng Dạ Trạch:- Anh em tốt, bạn cậu trở thành giai cấp vô sản rồi, mình mượn đùi cậu ôm một chút~Dạ Trạch khinh bỉ hất cô ra:- Ngồi cho hẳn hoi, tôi nói chính sự.- Còn có chính sự nào nữa? - Lam Uyên ngứa ngáy muốn rửa tai- Mấy ngày tôi phát sốt, không phải do bệnh dạ dày- Ờ, bà đây biết. Do nhà ngươi không chịu ăn uống thôiÁnh mắt sắc như dao đâm vào người Lam Uyên, cô trực tiếp im miệng, thu lại giọng nói cợt nhả nhìn anh.- Tôi bị người ta đè.Không khí tĩnh lặng đến mức một cậy kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng. Lam Uyên cẩn thấn đánh giá biểu cảm của thằng bạn một chút:- Ý cậu là như thế nào?Mắt Dạ Trạch mờ mờ một tầng sương mỏng, từ từ kể:- Hôm sinh nhật, tôi có đến bar uống quá chén, sau đó bị người dìu về nhà, mở cửa tiến vào làm chuyện đồi bại...Cô chợt cắt ngang lời Dạ Trạch, tâm trạng lên xuống khó chịu:- Gọi tôi tới đây là vì chuyện này?- Phải, tôi muốn cảnh báo cậu.- Cảnh báo cái gì?- Tránh xa Vân Triệt ra một chút, người đêm đó thực hiện chuyện trời đất bất dung... là anh ta.Lam Uyên há hốc mồm, lắp bắp:- Cậu... cậu... cậu bị anh ta đè? Sao có thể?Người ngồi trên giường bệnh mặt lạnh như tiền:- Không biết. Hắn chính là vừa làm tôi vừa gọi tên của cậu. Ở cạnh cửa căn hộ có camera, cậu không tin có thể kiểm tra xem đêm đó ai đã tiến vào.Cô thẫn thờ, trong đầu một mảng mù mịt. Vẫn không nghĩ ra động cơ của Vân Triệt trong chuyện này. Nếu anh ta cong, có thể làm Dạ Trạch đi cũng không thể vừa làm vừa hô tên cô như vậy chứ? Quá mâu thuẫn rồi...- Sáng nay hắn tới đây, là để đe dọa tôi không được nói cho cậu biết. Hơn nữa, tôi nghi ngờ, Hàn Mịch Nguyên và hắn có thông đồng với nhau.
Lam Uyên muốn đến chỗ Dạ Trạch nên rốt cục Vân Triệt cũng không đi ăn cùng mà đưa cô đến viện.
Việc đầu tiên Dạ Trạch nói chính là:
- Cậu bị sa thải rồi.
Đương nhiên, chuyện này không thể tránh khỏi. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng mà cô vẫn ôm lấy ngực tỏ ra bộ dáng đau lòng, sau đó nhào vào lòng Dạ Trạch:
- Anh em tốt, bạn cậu trở thành giai cấp vô sản rồi, mình mượn đùi cậu ôm một chút~
Dạ Trạch khinh bỉ hất cô ra:
- Ngồi cho hẳn hoi, tôi nói chính sự.
- Còn có chính sự nào nữa? - Lam Uyên ngứa ngáy muốn rửa tai
- Mấy ngày tôi phát sốt, không phải do bệnh dạ dày
- Ờ, bà đây biết. Do nhà ngươi không chịu ăn uống thôi
Ánh mắt sắc như dao đâm vào người Lam Uyên, cô trực tiếp im miệng, thu lại giọng nói cợt nhả nhìn anh.
- Tôi bị người ta đè.
Không khí tĩnh lặng đến mức một cậy kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng. Lam Uyên cẩn thấn đánh giá biểu cảm của thằng bạn một chút:
- Ý cậu là như thế nào?
Mắt Dạ Trạch mờ mờ một tầng sương mỏng, từ từ kể:
- Hôm sinh nhật, tôi có đến bar uống quá chén, sau đó bị người dìu về nhà, mở cửa tiến vào làm chuyện đồi bại...
Cô chợt cắt ngang lời Dạ Trạch, tâm trạng lên xuống khó chịu:
- Gọi tôi tới đây là vì chuyện này?
- Phải, tôi muốn cảnh báo cậu.
- Cảnh báo cái gì?
- Tránh xa Vân Triệt ra một chút, người đêm đó thực hiện chuyện trời đất bất dung... là anh ta.
Lam Uyên há hốc mồm, lắp bắp:
- Cậu... cậu... cậu bị anh ta đè? Sao có thể?
Người ngồi trên giường bệnh mặt lạnh như tiền:
- Không biết. Hắn chính là vừa làm tôi vừa gọi tên của cậu. Ở cạnh cửa căn hộ có camera, cậu không tin có thể kiểm tra xem đêm đó ai đã tiến vào.
Cô thẫn thờ, trong đầu một mảng mù mịt. Vẫn không nghĩ ra động cơ của Vân Triệt trong chuyện này. Nếu anh ta cong, có thể làm Dạ Trạch đi cũng không thể vừa làm vừa hô tên cô như vậy chứ? Quá mâu thuẫn rồi...
- Sáng nay hắn tới đây, là để đe dọa tôi không được nói cho cậu biết. Hơn nữa, tôi nghi ngờ, Hàn Mịch Nguyên và hắn có thông đồng với nhau.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên muốn đến chỗ Dạ Trạch nên rốt cục Vân Triệt cũng không đi ăn cùng mà đưa cô đến viện.Việc đầu tiên Dạ Trạch nói chính là:- Cậu bị sa thải rồi.Đương nhiên, chuyện này không thể tránh khỏi. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng mà cô vẫn ôm lấy ngực tỏ ra bộ dáng đau lòng, sau đó nhào vào lòng Dạ Trạch:- Anh em tốt, bạn cậu trở thành giai cấp vô sản rồi, mình mượn đùi cậu ôm một chút~Dạ Trạch khinh bỉ hất cô ra:- Ngồi cho hẳn hoi, tôi nói chính sự.- Còn có chính sự nào nữa? - Lam Uyên ngứa ngáy muốn rửa tai- Mấy ngày tôi phát sốt, không phải do bệnh dạ dày- Ờ, bà đây biết. Do nhà ngươi không chịu ăn uống thôiÁnh mắt sắc như dao đâm vào người Lam Uyên, cô trực tiếp im miệng, thu lại giọng nói cợt nhả nhìn anh.- Tôi bị người ta đè.Không khí tĩnh lặng đến mức một cậy kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng. Lam Uyên cẩn thấn đánh giá biểu cảm của thằng bạn một chút:- Ý cậu là như thế nào?Mắt Dạ Trạch mờ mờ một tầng sương mỏng, từ từ kể:- Hôm sinh nhật, tôi có đến bar uống quá chén, sau đó bị người dìu về nhà, mở cửa tiến vào làm chuyện đồi bại...Cô chợt cắt ngang lời Dạ Trạch, tâm trạng lên xuống khó chịu:- Gọi tôi tới đây là vì chuyện này?- Phải, tôi muốn cảnh báo cậu.- Cảnh báo cái gì?- Tránh xa Vân Triệt ra một chút, người đêm đó thực hiện chuyện trời đất bất dung... là anh ta.Lam Uyên há hốc mồm, lắp bắp:- Cậu... cậu... cậu bị anh ta đè? Sao có thể?Người ngồi trên giường bệnh mặt lạnh như tiền:- Không biết. Hắn chính là vừa làm tôi vừa gọi tên của cậu. Ở cạnh cửa căn hộ có camera, cậu không tin có thể kiểm tra xem đêm đó ai đã tiến vào.Cô thẫn thờ, trong đầu một mảng mù mịt. Vẫn không nghĩ ra động cơ của Vân Triệt trong chuyện này. Nếu anh ta cong, có thể làm Dạ Trạch đi cũng không thể vừa làm vừa hô tên cô như vậy chứ? Quá mâu thuẫn rồi...- Sáng nay hắn tới đây, là để đe dọa tôi không được nói cho cậu biết. Hơn nữa, tôi nghi ngờ, Hàn Mịch Nguyên và hắn có thông đồng với nhau.