Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 59

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên thật không ngờ cô cũng có một ngày để cho người ta ghen tỵ tới mức bỏ ra công sức âm mưu hãm hại mình.Cô không hiếu kỳ kẻ kia làm cách nào tạo ra chứng cớ giả, cô chỉ quan tâm hắn hoặc ả rốt cục thua kém cô ở chỗ nào.Người kiện cô tên đầy đủ Đường Tiểu Ái, một cái tác giả nho nhỏ tác phẩm viết được chỉ có hai quyển truyện ngắn. Nhìn qua ảnh chụp dáng dấp không tệ, có điều... trình độ học vấn chỉ dừng lại ở bậc Trung học phổ thông.Lam Uyên khóe môi xếch lên, ánh mắt đặt xuống chút thông tin ít ỏi của Đường Tiểu Ái thêm phần châm chọc. Muốn ngáng đường bà đây? Đi ngủ với giun đi!Cô ngồi lại với tổng chủ biên xem kĩ bài đăng của ả, khoanh vùng lại lỗ hỗng bảo mật, sau đó đi kiểm tra toàn bộ các tài khoản có bản thảo của mình.Không sai, toàn bộ đều đã bị lấy đi... một chút dấu vết cũng không có. Đoán chừng, để làm đến mức này, nhà cô hẳn đã bị cậy ra lục lọi rồi.Lam Uyên vô thức ngậm ngón trỏ tay trái vào miệng cắn cắn, bàn tay phải uyển chuyển gõ lên bàn phím.Có thể cô không còn bản sao của bản thảo nhưng mà rất nhiều bản sao cùng ảnh chụp bản gốc vẫn còn.

Lam Uyên thật không ngờ cô cũng có một ngày để cho người ta ghen tỵ tới mức bỏ ra công sức âm mưu hãm hại mình.

Cô không hiếu kỳ kẻ kia làm cách nào tạo ra chứng cớ giả, cô chỉ quan tâm hắn hoặc ả rốt cục thua kém cô ở chỗ nào.

Người kiện cô tên đầy đủ Đường Tiểu Ái, một cái tác giả nho nhỏ tác phẩm viết được chỉ có hai quyển truyện ngắn. Nhìn qua ảnh chụp dáng dấp không tệ, có điều... trình độ học vấn chỉ dừng lại ở bậc Trung học phổ thông.

Lam Uyên khóe môi xếch lên, ánh mắt đặt xuống chút thông tin ít ỏi của Đường Tiểu Ái thêm phần châm chọc. Muốn ngáng đường bà đây? Đi ngủ với giun đi!

Cô ngồi lại với tổng chủ biên xem kĩ bài đăng của ả, khoanh vùng lại lỗ hỗng bảo mật, sau đó đi kiểm tra toàn bộ các tài khoản có bản thảo của mình.

Không sai, toàn bộ đều đã bị lấy đi... một chút dấu vết cũng không có. Đoán chừng, để làm đến mức này, nhà cô hẳn đã bị cậy ra lục lọi rồi.

Lam Uyên vô thức ngậm ngón trỏ tay trái vào miệng cắn cắn, bàn tay phải uyển chuyển gõ lên bàn phím.

Có thể cô không còn bản sao của bản thảo nhưng mà rất nhiều bản sao cùng ảnh chụp bản gốc vẫn còn.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên thật không ngờ cô cũng có một ngày để cho người ta ghen tỵ tới mức bỏ ra công sức âm mưu hãm hại mình.Cô không hiếu kỳ kẻ kia làm cách nào tạo ra chứng cớ giả, cô chỉ quan tâm hắn hoặc ả rốt cục thua kém cô ở chỗ nào.Người kiện cô tên đầy đủ Đường Tiểu Ái, một cái tác giả nho nhỏ tác phẩm viết được chỉ có hai quyển truyện ngắn. Nhìn qua ảnh chụp dáng dấp không tệ, có điều... trình độ học vấn chỉ dừng lại ở bậc Trung học phổ thông.Lam Uyên khóe môi xếch lên, ánh mắt đặt xuống chút thông tin ít ỏi của Đường Tiểu Ái thêm phần châm chọc. Muốn ngáng đường bà đây? Đi ngủ với giun đi!Cô ngồi lại với tổng chủ biên xem kĩ bài đăng của ả, khoanh vùng lại lỗ hỗng bảo mật, sau đó đi kiểm tra toàn bộ các tài khoản có bản thảo của mình.Không sai, toàn bộ đều đã bị lấy đi... một chút dấu vết cũng không có. Đoán chừng, để làm đến mức này, nhà cô hẳn đã bị cậy ra lục lọi rồi.Lam Uyên vô thức ngậm ngón trỏ tay trái vào miệng cắn cắn, bàn tay phải uyển chuyển gõ lên bàn phím.Có thể cô không còn bản sao của bản thảo nhưng mà rất nhiều bản sao cùng ảnh chụp bản gốc vẫn còn.

Chương 59