Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 76: Đã từng là như thế ()

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Vân Triệt, cậu đưa tôi về có được không?Lam Uyên mở lời, không quên nói rõ:- Ban nãy đi tìm cậu, bị trễ xe bus rồi!- Bắt chuyến sau đi!Không sai, đây mới đúng là phản ứng bình thường của anh, trực tiếp nói ra phương pháp thô sơ nhất. Nếu bây giờ cô bảo xe bus này chỉ chạy theo khung thời gian nhất định, nằng nặc bắt anh đưa về thì thật quá đáng.- Vậy... lát nữa chúng ta về chung đi! - Trang Tịnh Mi đề nghị - Nhà cậu ở đâu?- Khu tập thể quân đội Tây Bắc...Lòng tốt của Trang Tịnh Mi bị tạt một gáo nước lạnh. Từ Trung học Đông Đô về đó bằng đi hai vòng quanh thành phố rồi, cái này nói trắng ra... là 'cô ở phía đông, tôi ở phía tây, chúng ta muôn trùng xa cách'!Lam Uyên lắc đầu, cười toe toét:- Thôi kệ đi, tôi gọi taxi là OK!Tô Thiên Bình tròn mắt:- Cậu mang theo tiền?- Không mang!- Vậy cậu muốn quỵt nợ?- Trước mắt cứ gọi xe, về đến nhà liền gọi ba mẹ ra thanh toán giùm, cái này có thể mà!- Tôi đưa cậu về! _ Vân Triệt cuối cùng thỏa hiệp, mặc dù đi muộn như thế này không tốt, nhưng để Lam Uyên một mình lại càng không tốt hơn.Bất quá, cô từ chối:- Không cần, tôi đi taxi.Giọng điệu này cớ sao anh lại nghe ra cô giống như đang giận dỗi?- Thật sự muốn đi một mình?Lam Uyên áp ánh mắt nghi hoặc lên người Vân Triệt:- Không phải cậu đang suy diễn tâm trạng của tôi đấy chứ? Yên tâm đi, nếu tôi đã nghĩ ra cách, nhất định sẽ không làm phiền mọi người, tự mình hành động vẫn tốt nhất.Tiễn ba người kia đi về xong, Lam Uyên mới cảm thấy cô đây là muốn diễn kịch đến nghiện rồi. Trung học Đông Đô danh giá này nằm tách biệt ở vùng phụ cận đô thị, xung quanh vắng vẻ, muốn gọi xe đến phải đi bộ ra đường lớn mới có thể tìm may.Một trận gió lớn thổi qua, cô khẽ rên hừ hừ, hai tay xoa xoa vào nhau cho ấm, bắt đầu rảo bước đi. Ba là quân nhân, cô đương nhiên không thể là một thiếu nữ yếu đuối làm mất mặt gia đình...

- Vân Triệt, cậu đưa tôi về có được không?

Lam Uyên mở lời, không quên nói rõ:

- Ban nãy đi tìm cậu, bị trễ xe bus rồi!

- Bắt chuyến sau đi!

Không sai, đây mới đúng là phản ứng bình thường của anh, trực tiếp nói ra phương pháp thô sơ nhất. Nếu bây giờ cô bảo xe bus này chỉ chạy theo khung thời gian nhất định, nằng nặc bắt anh đưa về thì thật quá đáng.

- Vậy... lát nữa chúng ta về chung đi! - Trang Tịnh Mi đề nghị - Nhà cậu ở đâu?

- Khu tập thể quân đội Tây Bắc...

Lòng tốt của Trang Tịnh Mi bị tạt một gáo nước lạnh. Từ Trung học Đông Đô về đó bằng đi hai vòng quanh thành phố rồi, cái này nói trắng ra... là 'cô ở phía đông, tôi ở phía tây, chúng ta muôn trùng xa cách'!

Lam Uyên lắc đầu, cười toe toét:

- Thôi kệ đi, tôi gọi taxi là OK!

Tô Thiên Bình tròn mắt:

- Cậu mang theo tiền?

- Không mang!

- Vậy cậu muốn quỵt nợ?

- Trước mắt cứ gọi xe, về đến nhà liền gọi ba mẹ ra thanh toán giùm, cái này có thể mà!

- Tôi đưa cậu về! _ Vân Triệt cuối cùng thỏa hiệp, mặc dù đi muộn như thế này không tốt, nhưng để Lam Uyên một mình lại càng không tốt hơn.

Bất quá, cô từ chối:

- Không cần, tôi đi taxi.

Giọng điệu này cớ sao anh lại nghe ra cô giống như đang giận dỗi?

- Thật sự muốn đi một mình?

Lam Uyên áp ánh mắt nghi hoặc lên người Vân Triệt:

- Không phải cậu đang suy diễn tâm trạng của tôi đấy chứ? Yên tâm đi, nếu tôi đã nghĩ ra cách, nhất định sẽ không làm phiền mọi người, tự mình hành động vẫn tốt nhất.

Tiễn ba người kia đi về xong, Lam Uyên mới cảm thấy cô đây là muốn diễn kịch đến nghiện rồi. Trung học Đông Đô danh giá này nằm tách biệt ở vùng phụ cận đô thị, xung quanh vắng vẻ, muốn gọi xe đến phải đi bộ ra đường lớn mới có thể tìm may.

Một trận gió lớn thổi qua, cô khẽ rên hừ hừ, hai tay xoa xoa vào nhau cho ấm, bắt đầu rảo bước đi. Ba là quân nhân, cô đương nhiên không thể là một thiếu nữ yếu đuối làm mất mặt gia đình...

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Vân Triệt, cậu đưa tôi về có được không?Lam Uyên mở lời, không quên nói rõ:- Ban nãy đi tìm cậu, bị trễ xe bus rồi!- Bắt chuyến sau đi!Không sai, đây mới đúng là phản ứng bình thường của anh, trực tiếp nói ra phương pháp thô sơ nhất. Nếu bây giờ cô bảo xe bus này chỉ chạy theo khung thời gian nhất định, nằng nặc bắt anh đưa về thì thật quá đáng.- Vậy... lát nữa chúng ta về chung đi! - Trang Tịnh Mi đề nghị - Nhà cậu ở đâu?- Khu tập thể quân đội Tây Bắc...Lòng tốt của Trang Tịnh Mi bị tạt một gáo nước lạnh. Từ Trung học Đông Đô về đó bằng đi hai vòng quanh thành phố rồi, cái này nói trắng ra... là 'cô ở phía đông, tôi ở phía tây, chúng ta muôn trùng xa cách'!Lam Uyên lắc đầu, cười toe toét:- Thôi kệ đi, tôi gọi taxi là OK!Tô Thiên Bình tròn mắt:- Cậu mang theo tiền?- Không mang!- Vậy cậu muốn quỵt nợ?- Trước mắt cứ gọi xe, về đến nhà liền gọi ba mẹ ra thanh toán giùm, cái này có thể mà!- Tôi đưa cậu về! _ Vân Triệt cuối cùng thỏa hiệp, mặc dù đi muộn như thế này không tốt, nhưng để Lam Uyên một mình lại càng không tốt hơn.Bất quá, cô từ chối:- Không cần, tôi đi taxi.Giọng điệu này cớ sao anh lại nghe ra cô giống như đang giận dỗi?- Thật sự muốn đi một mình?Lam Uyên áp ánh mắt nghi hoặc lên người Vân Triệt:- Không phải cậu đang suy diễn tâm trạng của tôi đấy chứ? Yên tâm đi, nếu tôi đã nghĩ ra cách, nhất định sẽ không làm phiền mọi người, tự mình hành động vẫn tốt nhất.Tiễn ba người kia đi về xong, Lam Uyên mới cảm thấy cô đây là muốn diễn kịch đến nghiện rồi. Trung học Đông Đô danh giá này nằm tách biệt ở vùng phụ cận đô thị, xung quanh vắng vẻ, muốn gọi xe đến phải đi bộ ra đường lớn mới có thể tìm may.Một trận gió lớn thổi qua, cô khẽ rên hừ hừ, hai tay xoa xoa vào nhau cho ấm, bắt đầu rảo bước đi. Ba là quân nhân, cô đương nhiên không thể là một thiếu nữ yếu đuối làm mất mặt gia đình...

Chương 76: Đã từng là như thế ()