- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 86
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Nấu cơm chưa? _ Đại Tỷ không khách khí, bước lên bế lấy tiểu bảo bối xinh đẹp, liếc mắt qua người chồng ngọt ngào hỏi.Mạc Huyền nhận được quan tâm, mắt chó titan như được dát thêm kim cương, điên cuồng gật đầu:- Vợ, đều đã hoàn thành! Hôn chồng một cái đi!Đại Ca sớm không kiên nhẫn nổi một màn kịch ân ái, bước lên gạt Mạc Huyền dọn đường, thuận tiện kéo Lam Uyên đi cùng đỡ đạn:- Bảo bối, cưng cần nghỉ ngơi, mau đi thôi!Từ khi nào hai chữ "bảo bối" có thể để người này tuỳ tiện gọi cô như thế hả???Thoáng một cái, tốc độ đi của cả hai kéo dài khoảng cách, vượt xa đôi vợ chồng son. Đại Ca bắt đầu đi chậm lại, từ tốn:- Chút nữa em theo anh chào hỏi qua hai bác. Còn chuyện tìm kiếm Dạ Trạch vào thư phòng bàn thêm.Lam Uyên nghiêng đầu nhìn lại Đại Ca:- Dễ dàng như thế?- Hừ... đại ca của cô cũng không phải cái đèn cạn dầu. Coi như có đi đến chân trời góc bể, chỉ cần anh ta đã và đang tồn tại thì đều dễ như trở bàn tay.
- Nấu cơm chưa? _ Đại Tỷ không khách khí, bước lên bế lấy tiểu bảo bối xinh đẹp, liếc mắt qua người chồng ngọt ngào hỏi.
Mạc Huyền nhận được quan tâm, mắt chó titan như được dát thêm kim cương, điên cuồng gật đầu:
- Vợ, đều đã hoàn thành! Hôn chồng một cái đi!
Đại Ca sớm không kiên nhẫn nổi một màn kịch ân ái, bước lên gạt Mạc Huyền dọn đường, thuận tiện kéo Lam Uyên đi cùng đỡ đạn:
- Bảo bối, cưng cần nghỉ ngơi, mau đi thôi!
Từ khi nào hai chữ "bảo bối" có thể để người này tuỳ tiện gọi cô như thế hả???
Thoáng một cái, tốc độ đi của cả hai kéo dài khoảng cách, vượt xa đôi vợ chồng son. Đại Ca bắt đầu đi chậm lại, từ tốn:
- Chút nữa em theo anh chào hỏi qua hai bác. Còn chuyện tìm kiếm Dạ Trạch vào thư phòng bàn thêm.
Lam Uyên nghiêng đầu nhìn lại Đại Ca:
- Dễ dàng như thế?
- Hừ... đại ca của cô cũng không phải cái đèn cạn dầu. Coi như có đi đến chân trời góc bể, chỉ cần anh ta đã và đang tồn tại thì đều dễ như trở bàn tay.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Nấu cơm chưa? _ Đại Tỷ không khách khí, bước lên bế lấy tiểu bảo bối xinh đẹp, liếc mắt qua người chồng ngọt ngào hỏi.Mạc Huyền nhận được quan tâm, mắt chó titan như được dát thêm kim cương, điên cuồng gật đầu:- Vợ, đều đã hoàn thành! Hôn chồng một cái đi!Đại Ca sớm không kiên nhẫn nổi một màn kịch ân ái, bước lên gạt Mạc Huyền dọn đường, thuận tiện kéo Lam Uyên đi cùng đỡ đạn:- Bảo bối, cưng cần nghỉ ngơi, mau đi thôi!Từ khi nào hai chữ "bảo bối" có thể để người này tuỳ tiện gọi cô như thế hả???Thoáng một cái, tốc độ đi của cả hai kéo dài khoảng cách, vượt xa đôi vợ chồng son. Đại Ca bắt đầu đi chậm lại, từ tốn:- Chút nữa em theo anh chào hỏi qua hai bác. Còn chuyện tìm kiếm Dạ Trạch vào thư phòng bàn thêm.Lam Uyên nghiêng đầu nhìn lại Đại Ca:- Dễ dàng như thế?- Hừ... đại ca của cô cũng không phải cái đèn cạn dầu. Coi như có đi đến chân trời góc bể, chỉ cần anh ta đã và đang tồn tại thì đều dễ như trở bàn tay.