- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 90
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thư phòng bốn bức tường đều là giá sách cao chạm trần nhà, mỗi bước chân có thảm nhung đỏ mềm mịn nâng đỡ. Chính giữa gian, một bộ bàn tròn gỗ gụ trạm trổ kỳ công rồng phượng, thật giống như phòng họp của những nhân vật quan trọng.Đại Ca sải bước tiến vào, kéo ghế ra hai chiếc ghế, bật máy tính lên:- Lại đây ngồi đi, trả lời ta thông tin của Dạ Trạch, ta truy hắn giúp nhà ngươi.Cô gật đầu, ngồi xuống bên cạnh, ngó vào màn hình máy: Cái mọe gì toàn ngôn ngữ lập trình thế này???- Tên?Lam Uyên mờ mịt:- A? Là Lam Uyên, không phải sao?Đôi mắt người con trai nhíu lại thành một đường thẳng:- Hôm nay nhà ngươi mới nói ngươi họ tên đầy đủ Vũ Lam Uyên ==Cô giật mình... hình như đúng rồi. Bất quá, trước đây con hàng này ngày đêm cầm dép dí cô chạy tụt quần, ngu gì khai ra tên thật để hắn dí vào tận lớp cô nữa. Đại Ca thu hồi ánh mắt chứa dao chọc tiết lợn, không mặn không nhạt:- Tên của tiểu tử mất tích kia là gì?- Dạ Trạch!- Info? _ Đại Ca ngón tay lướt như gió trên bàn phím, dữ liệu đưa vào toàn số và dấu, không còn nửa chữ cái nào tồn tại.- Sinh nhật 08/04, hơn ngươi và ta một tuổi, nhóm máu O-... ờmmm... hình như hết rồi~- Ờ, không cần, thấy rồi!Lam Uyên can đảm nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa, đây vẫn là cái trang giấy trắng toàn số với dấu ban nãy mà???- Thấy cái gì cơ? _ cô ngơ ngác nhìn sang hắn.Đại Ca di chuột nhấn vào một dãy số, liên kết nối đến một cửa sổ khác. Giao diện là một camera, từ góc bên trái có thể thấy ngày tháng ghi 04/13/2029-T2CI18.- Camera ngày hôm nay tại cảng HAN, ga T2, quầy checkin số 18, nhìn xem có phải cậu ta không?Hình ảnh bắt đầu chạy: Một nam thanh niên vóc người cao ráo, mặc đồ thể thao đen, trên lưng mang balo nhỏ dần tiến vào làm thủ tục.Đại Ca vươn tay bật chiếc loa đặt cạnh màn hình vi tính lên. Lập tức âm thanh ồn ào náo nhiệt tràn đầy thư phòng. Bất quá, âm thanh huyên náo át đi giọng người trong camera. Lam Uyên nheo mắt quan sát sau đó gật đầu:- Đúng rồi, là cậu ta.Đại Ca thao tác nhanh chóng tắt camera đi, khởi động máy fax, không tới ba giây đã có ngay một bản fax dâng lên tận tay cho cô:- Đây là thông tin lấy ra sau cùng, đọc không hiểu có thể hỏi.- -------------------Có ai nhận ra cảng HAN này không? Cả nhà ga T2 phục vụ chuyến bay quốc tế kìa 😁
Thư phòng bốn bức tường đều là giá sách cao chạm trần nhà, mỗi bước chân có thảm nhung đỏ mềm mịn nâng đỡ. Chính giữa gian, một bộ bàn tròn gỗ gụ trạm trổ kỳ công rồng phượng, thật giống như phòng họp của những nhân vật quan trọng.
Đại Ca sải bước tiến vào, kéo ghế ra hai chiếc ghế, bật máy tính lên:
- Lại đây ngồi đi, trả lời ta thông tin của Dạ Trạch, ta truy hắn giúp nhà ngươi.
Cô gật đầu, ngồi xuống bên cạnh, ngó vào màn hình máy: Cái mọe gì toàn ngôn ngữ lập trình thế này???
- Tên?
Lam Uyên mờ mịt:
- A? Là Lam Uyên, không phải sao?
Đôi mắt người con trai nhíu lại thành một đường thẳng:
- Hôm nay nhà ngươi mới nói ngươi họ tên đầy đủ Vũ Lam Uyên ==
Cô giật mình... hình như đúng rồi. Bất quá, trước đây con hàng này ngày đêm cầm dép dí cô chạy tụt quần, ngu gì khai ra tên thật để hắn dí vào tận lớp cô nữa. Đại Ca thu hồi ánh mắt chứa dao chọc tiết lợn, không mặn không nhạt:
- Tên của tiểu tử mất tích kia là gì?
- Dạ Trạch!
- Info? _ Đại Ca ngón tay lướt như gió trên bàn phím, dữ liệu đưa vào toàn số và dấu, không còn nửa chữ cái nào tồn tại.
- Sinh nhật 08/04, hơn ngươi và ta một tuổi, nhóm máu O-... ờmmm... hình như hết rồi~
- Ờ, không cần, thấy rồi!
Lam Uyên can đảm nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa, đây vẫn là cái trang giấy trắng toàn số với dấu ban nãy mà???
- Thấy cái gì cơ? _ cô ngơ ngác nhìn sang hắn.
Đại Ca di chuột nhấn vào một dãy số, liên kết nối đến một cửa sổ khác. Giao diện là một camera, từ góc bên trái có thể thấy ngày tháng ghi 04/13/2029-T2CI18.
- Camera ngày hôm nay tại cảng HAN, ga T2, quầy checkin số 18, nhìn xem có phải cậu ta không?
Hình ảnh bắt đầu chạy: Một nam thanh niên vóc người cao ráo, mặc đồ thể thao đen, trên lưng mang balo nhỏ dần tiến vào làm thủ tục.
Đại Ca vươn tay bật chiếc loa đặt cạnh màn hình vi tính lên. Lập tức âm thanh ồn ào náo nhiệt tràn đầy thư phòng. Bất quá, âm thanh huyên náo át đi giọng người trong camera. Lam Uyên nheo mắt quan sát sau đó gật đầu:
- Đúng rồi, là cậu ta.
Đại Ca thao tác nhanh chóng tắt camera đi, khởi động máy fax, không tới ba giây đã có ngay một bản fax dâng lên tận tay cho cô:
- Đây là thông tin lấy ra sau cùng, đọc không hiểu có thể hỏi.
- -------------------
Có ai nhận ra cảng HAN này không? Cả nhà ga T2 phục vụ chuyến bay quốc tế kìa 😁
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thư phòng bốn bức tường đều là giá sách cao chạm trần nhà, mỗi bước chân có thảm nhung đỏ mềm mịn nâng đỡ. Chính giữa gian, một bộ bàn tròn gỗ gụ trạm trổ kỳ công rồng phượng, thật giống như phòng họp của những nhân vật quan trọng.Đại Ca sải bước tiến vào, kéo ghế ra hai chiếc ghế, bật máy tính lên:- Lại đây ngồi đi, trả lời ta thông tin của Dạ Trạch, ta truy hắn giúp nhà ngươi.Cô gật đầu, ngồi xuống bên cạnh, ngó vào màn hình máy: Cái mọe gì toàn ngôn ngữ lập trình thế này???- Tên?Lam Uyên mờ mịt:- A? Là Lam Uyên, không phải sao?Đôi mắt người con trai nhíu lại thành một đường thẳng:- Hôm nay nhà ngươi mới nói ngươi họ tên đầy đủ Vũ Lam Uyên ==Cô giật mình... hình như đúng rồi. Bất quá, trước đây con hàng này ngày đêm cầm dép dí cô chạy tụt quần, ngu gì khai ra tên thật để hắn dí vào tận lớp cô nữa. Đại Ca thu hồi ánh mắt chứa dao chọc tiết lợn, không mặn không nhạt:- Tên của tiểu tử mất tích kia là gì?- Dạ Trạch!- Info? _ Đại Ca ngón tay lướt như gió trên bàn phím, dữ liệu đưa vào toàn số và dấu, không còn nửa chữ cái nào tồn tại.- Sinh nhật 08/04, hơn ngươi và ta một tuổi, nhóm máu O-... ờmmm... hình như hết rồi~- Ờ, không cần, thấy rồi!Lam Uyên can đảm nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa, đây vẫn là cái trang giấy trắng toàn số với dấu ban nãy mà???- Thấy cái gì cơ? _ cô ngơ ngác nhìn sang hắn.Đại Ca di chuột nhấn vào một dãy số, liên kết nối đến một cửa sổ khác. Giao diện là một camera, từ góc bên trái có thể thấy ngày tháng ghi 04/13/2029-T2CI18.- Camera ngày hôm nay tại cảng HAN, ga T2, quầy checkin số 18, nhìn xem có phải cậu ta không?Hình ảnh bắt đầu chạy: Một nam thanh niên vóc người cao ráo, mặc đồ thể thao đen, trên lưng mang balo nhỏ dần tiến vào làm thủ tục.Đại Ca vươn tay bật chiếc loa đặt cạnh màn hình vi tính lên. Lập tức âm thanh ồn ào náo nhiệt tràn đầy thư phòng. Bất quá, âm thanh huyên náo át đi giọng người trong camera. Lam Uyên nheo mắt quan sát sau đó gật đầu:- Đúng rồi, là cậu ta.Đại Ca thao tác nhanh chóng tắt camera đi, khởi động máy fax, không tới ba giây đã có ngay một bản fax dâng lên tận tay cho cô:- Đây là thông tin lấy ra sau cùng, đọc không hiểu có thể hỏi.- -------------------Có ai nhận ra cảng HAN này không? Cả nhà ga T2 phục vụ chuyến bay quốc tế kìa 😁