Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 93

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bốn giờ sáng, Lam Uyên giật mình tỉnh giấc. Người cô đau ê ẩm, toàn thân nhức nhối, cổ cảm giác như sắp ngoẹo hẳn sang một bên. Cái giá phải trả cho việc nằm ngủ bậy bạ quá đắt. Cô ôm lấy thắt lưng, vươn người ngồi dậy, lại nhìn thấy trên trang giấy truyện có một vết máu đỏ nổi bật.Lam Uyên khẽ nhíu mày, đưa ngón tay chạm vào, rõ ràng là máu tươi. Không mất mấy giây, cô đưa tay lên mũi kiểm tra, nhận lại một bàn tay đầy máu cam. Quả nhiên sức đề kháng thật yếu, mới một chút đã...Chiếc ghế bên cạnh của Đại Ca không có người. Cô một tay bóp chặt mũi, một tay chạm vào ghế kia, vẫn còn hơi ấm, người mới rời đi không lâu.Lảo đảo đứng dậy đi ra mở cửa tìm nhà vệ sinh rửa mặt, cô chợt nhận ra bản thân cũng không biết cái nơi cần tìm kia ở đâu... Vốn định bỏ cuộc, về thư phòng chờ Đại Ca nhưng bàng quang của cô đúng lúc này muốn biểu tình, ý nghĩ kia lập tức bị gạt sang một bên. Lam Uyên lò dò dọc hành lang, cứ đi đại biết đâu sẽ thấy?

Bốn giờ sáng, Lam Uyên giật mình tỉnh giấc. Người cô đau ê ẩm, toàn thân nhức nhối, cổ cảm giác như sắp ngoẹo hẳn sang một bên. Cái giá phải trả cho việc nằm ngủ bậy bạ quá đắt. Cô ôm lấy thắt lưng, vươn người ngồi dậy, lại nhìn thấy trên trang giấy truyện có một vết máu đỏ nổi bật.

Lam Uyên khẽ nhíu mày, đưa ngón tay chạm vào, rõ ràng là máu tươi. Không mất mấy giây, cô đưa tay lên mũi kiểm tra, nhận lại một bàn tay đầy máu cam. Quả nhiên sức đề kháng thật yếu, mới một chút đã...

Chiếc ghế bên cạnh của Đại Ca không có người. Cô một tay bóp chặt mũi, một tay chạm vào ghế kia, vẫn còn hơi ấm, người mới rời đi không lâu.

Lảo đảo đứng dậy đi ra mở cửa tìm nhà vệ sinh rửa mặt, cô chợt nhận ra bản thân cũng không biết cái nơi cần tìm kia ở đâu... Vốn định bỏ cuộc, về thư phòng chờ Đại Ca nhưng bàng quang của cô đúng lúc này muốn biểu tình, ý nghĩ kia lập tức bị gạt sang một bên. Lam Uyên lò dò dọc hành lang, cứ đi đại biết đâu sẽ thấy?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bốn giờ sáng, Lam Uyên giật mình tỉnh giấc. Người cô đau ê ẩm, toàn thân nhức nhối, cổ cảm giác như sắp ngoẹo hẳn sang một bên. Cái giá phải trả cho việc nằm ngủ bậy bạ quá đắt. Cô ôm lấy thắt lưng, vươn người ngồi dậy, lại nhìn thấy trên trang giấy truyện có một vết máu đỏ nổi bật.Lam Uyên khẽ nhíu mày, đưa ngón tay chạm vào, rõ ràng là máu tươi. Không mất mấy giây, cô đưa tay lên mũi kiểm tra, nhận lại một bàn tay đầy máu cam. Quả nhiên sức đề kháng thật yếu, mới một chút đã...Chiếc ghế bên cạnh của Đại Ca không có người. Cô một tay bóp chặt mũi, một tay chạm vào ghế kia, vẫn còn hơi ấm, người mới rời đi không lâu.Lảo đảo đứng dậy đi ra mở cửa tìm nhà vệ sinh rửa mặt, cô chợt nhận ra bản thân cũng không biết cái nơi cần tìm kia ở đâu... Vốn định bỏ cuộc, về thư phòng chờ Đại Ca nhưng bàng quang của cô đúng lúc này muốn biểu tình, ý nghĩ kia lập tức bị gạt sang một bên. Lam Uyên lò dò dọc hành lang, cứ đi đại biết đâu sẽ thấy?

Chương 93