Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 98

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thời điểm Đại Ca đưa Lam Uyên ra sân bay, Dạ Trạch gọi tới.Vân Triệt hóa ra còn có thể làm ra loại chuyện như vậy.Cưỡng ép Dạ Trạch làm cái chuyện kia đi cô chưa nói, còn...Cô nhìn sang Đại Ca đang cùng tiểu đội ngồi ở hàng ghế chờ cười cười nói nói, khóe môi nhếch lên nụ cười gượng gạo.Hỏa hoạn ở nhà họ Tô, vụ kiện Đường Tiểu Ái, Thiên Bình gặp biến cố đều do Vân Triệt một tay gây nên.- Uy, cậu còn đấy không? _ Dạ Trạch lớn tiếng gọi.- Ừm, đây. _ Cô xoay người tránh ra một góc khỏi tầm quan sát của Đại Ca, tựa người vào tường tiếp máy.- Tìm cách lánh đi đi. Vân Triệt hắn ta điên rồi.- Cậu đang ở đâu?- Nam Phi...- Cái gì? _ Lam Uyên tựa hồ muốn thét vào máy _ Cậu ở Nam Phi?Đầu dây bên kia lặng lẽ thả dấu chấm lửng:- Cả ngày bị người của hắn lùng sục ráo riết, chưa ở dưới đất là may rồi...Cô cắn môi, ngón tay nhỏ bé cuộn chặt thành nắm đấm. Đây chính là sức mạnh của quyền lực và tiền tài, tùy tiện muốn gì được nấy, tùy tiện chơi chết người cũng không thành vấn đề.Đột nhiên, bên phía thằng bạn chí cốt vang lên tiếp chửi bới cùng tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tiếng va đập mạnh. Họ Dạ trước khi dập máy chỉ để lại một chữ "Chạy!".Cô mờ mịt nhìn vào thời lượng cuộc gọi gần năm phút kia, vẫn không cách nào tiếp nhận hoàn toàn được tất cả.- Xong chưa? _ Đại Ca không biết đứng sau lưng cô từ khi nào đột ngột lên tiếng hỏi.Tim Lam Uyên nảy thót lên, đập thình thịch, tự hỏi hắn đã nghe được bao nhiêu.

Thời điểm Đại Ca đưa Lam Uyên ra sân bay, Dạ Trạch gọi tới.

Vân Triệt hóa ra còn có thể làm ra loại chuyện như vậy.

Cưỡng ép Dạ Trạch làm cái chuyện kia đi cô chưa nói, còn...

Cô nhìn sang Đại Ca đang cùng tiểu đội ngồi ở hàng ghế chờ cười cười nói nói, khóe môi nhếch lên nụ cười gượng gạo.

Hỏa hoạn ở nhà họ Tô, vụ kiện Đường Tiểu Ái, Thiên Bình gặp biến cố đều do Vân Triệt một tay gây nên.

- Uy, cậu còn đấy không? _ Dạ Trạch lớn tiếng gọi.

- Ừm, đây. _ Cô xoay người tránh ra một góc khỏi tầm quan sát của Đại Ca, tựa người vào tường tiếp máy.

- Tìm cách lánh đi đi. Vân Triệt hắn ta điên rồi.

- Cậu đang ở đâu?

- Nam Phi...

- Cái gì? _ Lam Uyên tựa hồ muốn thét vào máy _ Cậu ở Nam Phi?

Đầu dây bên kia lặng lẽ thả dấu chấm lửng:

- Cả ngày bị người của hắn lùng sục ráo riết, chưa ở dưới đất là may rồi...

Cô cắn môi, ngón tay nhỏ bé cuộn chặt thành nắm đấm. Đây chính là sức mạnh của quyền lực và tiền tài, tùy tiện muốn gì được nấy, tùy tiện chơi chết người cũng không thành vấn đề.

Đột nhiên, bên phía thằng bạn chí cốt vang lên tiếp chửi bới cùng tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tiếng va đập mạnh. Họ Dạ trước khi dập máy chỉ để lại một chữ "Chạy!".

Cô mờ mịt nhìn vào thời lượng cuộc gọi gần năm phút kia, vẫn không cách nào tiếp nhận hoàn toàn được tất cả.

- Xong chưa? _ Đại Ca không biết đứng sau lưng cô từ khi nào đột ngột lên tiếng hỏi.

Tim Lam Uyên nảy thót lên, đập thình thịch, tự hỏi hắn đã nghe được bao nhiêu.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Thời điểm Đại Ca đưa Lam Uyên ra sân bay, Dạ Trạch gọi tới.Vân Triệt hóa ra còn có thể làm ra loại chuyện như vậy.Cưỡng ép Dạ Trạch làm cái chuyện kia đi cô chưa nói, còn...Cô nhìn sang Đại Ca đang cùng tiểu đội ngồi ở hàng ghế chờ cười cười nói nói, khóe môi nhếch lên nụ cười gượng gạo.Hỏa hoạn ở nhà họ Tô, vụ kiện Đường Tiểu Ái, Thiên Bình gặp biến cố đều do Vân Triệt một tay gây nên.- Uy, cậu còn đấy không? _ Dạ Trạch lớn tiếng gọi.- Ừm, đây. _ Cô xoay người tránh ra một góc khỏi tầm quan sát của Đại Ca, tựa người vào tường tiếp máy.- Tìm cách lánh đi đi. Vân Triệt hắn ta điên rồi.- Cậu đang ở đâu?- Nam Phi...- Cái gì? _ Lam Uyên tựa hồ muốn thét vào máy _ Cậu ở Nam Phi?Đầu dây bên kia lặng lẽ thả dấu chấm lửng:- Cả ngày bị người của hắn lùng sục ráo riết, chưa ở dưới đất là may rồi...Cô cắn môi, ngón tay nhỏ bé cuộn chặt thành nắm đấm. Đây chính là sức mạnh của quyền lực và tiền tài, tùy tiện muốn gì được nấy, tùy tiện chơi chết người cũng không thành vấn đề.Đột nhiên, bên phía thằng bạn chí cốt vang lên tiếp chửi bới cùng tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tiếng va đập mạnh. Họ Dạ trước khi dập máy chỉ để lại một chữ "Chạy!".Cô mờ mịt nhìn vào thời lượng cuộc gọi gần năm phút kia, vẫn không cách nào tiếp nhận hoàn toàn được tất cả.- Xong chưa? _ Đại Ca không biết đứng sau lưng cô từ khi nào đột ngột lên tiếng hỏi.Tim Lam Uyên nảy thót lên, đập thình thịch, tự hỏi hắn đã nghe được bao nhiêu.

Chương 98