Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 137

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bảo bối Dạ Trạch tuổi thơ bị con gái nhà người ta c**ng b*c vô cùng phẫn nộ. Thời điểm trở về thành phố rất thông minh tìm gặp nữ giáo viên lớp Lam Uyên bán manh, thành công biết được tên thật của cô.Mười bốn năm sau, anh nhập học đại học, tra tên trên bảng vàng vô tình phát hiện danh xưng thân thuộc kia. Bất quá, thiếu nữ năm xưa não tàn không có nhận ra anh, lại sinh ra dị thường tính cách không gần nam sắc. Dạ Trạch bức bối hóa liều mới lừa cô.Thật không ngờ chuyện như vậy mà đã qua nhiều năm rồi. Lâu tới mức anh suýt chút nữa cũng quên mất giữa anh và cô hóa ra cũng có bí mật.Thở dài một cái, anh trở về vấn đề đang bàn luận:- Ba mẹ cậu đang ở Đế Đô, cậu không muốn quay về sao?Lam Uyên nhướn mày:- Không đúng, Đại Tỷ nói họ vẫn ở nhà cũ cơ mà? Nếu không tôi làm thế nào an phận...Giọng cô nhỏ dần. Phải rồi, nếu như Đại Tỷ đưa cô đến Thượng Hải, chuyện bố mẹ thế nào ở trong tay Vân Triệt càng không được tiết lộ - để tránh cô làm loạn!Rất nhanh, Lam Uyên quyết định:- Đợi một chút nữa, một chút nữa thôi... Đợi tôi đủ lớn mạnh, nhất định sẽ đi đòi lại tất cả từ tay hắn!Tròng mắt Dạ Trạch co rụt lại, hận ý của cô gái bên cạnh anh từ khi nào đã lớn mạnh như vậy? Mới phút trước có thể thoải mái vô tư nói đùa, nay lập tức một mặt tư thù dồn nén.Anh biết, có lẽ cô đã hiểu nhầm ý tứ của Vân Triệt mới có thái độ như vậy. Bất quá, thời điểm cô tức giận càng không nên giải thích nhiều. Đàn bà con gái chính là không thích nói lý.Dạ Trạch tiến lại khoác vai Lam Uyên lôi cổ cô vào bếp:- Được rồi, tôi theo cậu. Đi ăn trưa thôi!

Bảo bối Dạ Trạch tuổi thơ bị con gái nhà người ta c**ng b*c vô cùng phẫn nộ. Thời điểm trở về thành phố rất thông minh tìm gặp nữ giáo viên lớp Lam Uyên bán manh, thành công biết được tên thật của cô.

Mười bốn năm sau, anh nhập học đại học, tra tên trên bảng vàng vô tình phát hiện danh xưng thân thuộc kia. Bất quá, thiếu nữ năm xưa não tàn không có nhận ra anh, lại sinh ra dị thường tính cách không gần nam sắc. Dạ Trạch bức bối hóa liều mới lừa cô.

Thật không ngờ chuyện như vậy mà đã qua nhiều năm rồi. Lâu tới mức anh suýt chút nữa cũng quên mất giữa anh và cô hóa ra cũng có bí mật.

Thở dài một cái, anh trở về vấn đề đang bàn luận:

- Ba mẹ cậu đang ở Đế Đô, cậu không muốn quay về sao?

Lam Uyên nhướn mày:

- Không đúng, Đại Tỷ nói họ vẫn ở nhà cũ cơ mà? Nếu không tôi làm thế nào an phận...

Giọng cô nhỏ dần. Phải rồi, nếu như Đại Tỷ đưa cô đến Thượng Hải, chuyện bố mẹ thế nào ở trong tay Vân Triệt càng không được tiết lộ - để tránh cô làm loạn!

Rất nhanh, Lam Uyên quyết định:

- Đợi một chút nữa, một chút nữa thôi... Đợi tôi đủ lớn mạnh, nhất định sẽ đi đòi lại tất cả từ tay hắn!

Tròng mắt Dạ Trạch co rụt lại, hận ý của cô gái bên cạnh anh từ khi nào đã lớn mạnh như vậy? Mới phút trước có thể thoải mái vô tư nói đùa, nay lập tức một mặt tư thù dồn nén.

Anh biết, có lẽ cô đã hiểu nhầm ý tứ của Vân Triệt mới có thái độ như vậy. Bất quá, thời điểm cô tức giận càng không nên giải thích nhiều. Đàn bà con gái chính là không thích nói lý.

Dạ Trạch tiến lại khoác vai Lam Uyên lôi cổ cô vào bếp:

- Được rồi, tôi theo cậu. Đi ăn trưa thôi!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bảo bối Dạ Trạch tuổi thơ bị con gái nhà người ta c**ng b*c vô cùng phẫn nộ. Thời điểm trở về thành phố rất thông minh tìm gặp nữ giáo viên lớp Lam Uyên bán manh, thành công biết được tên thật của cô.Mười bốn năm sau, anh nhập học đại học, tra tên trên bảng vàng vô tình phát hiện danh xưng thân thuộc kia. Bất quá, thiếu nữ năm xưa não tàn không có nhận ra anh, lại sinh ra dị thường tính cách không gần nam sắc. Dạ Trạch bức bối hóa liều mới lừa cô.Thật không ngờ chuyện như vậy mà đã qua nhiều năm rồi. Lâu tới mức anh suýt chút nữa cũng quên mất giữa anh và cô hóa ra cũng có bí mật.Thở dài một cái, anh trở về vấn đề đang bàn luận:- Ba mẹ cậu đang ở Đế Đô, cậu không muốn quay về sao?Lam Uyên nhướn mày:- Không đúng, Đại Tỷ nói họ vẫn ở nhà cũ cơ mà? Nếu không tôi làm thế nào an phận...Giọng cô nhỏ dần. Phải rồi, nếu như Đại Tỷ đưa cô đến Thượng Hải, chuyện bố mẹ thế nào ở trong tay Vân Triệt càng không được tiết lộ - để tránh cô làm loạn!Rất nhanh, Lam Uyên quyết định:- Đợi một chút nữa, một chút nữa thôi... Đợi tôi đủ lớn mạnh, nhất định sẽ đi đòi lại tất cả từ tay hắn!Tròng mắt Dạ Trạch co rụt lại, hận ý của cô gái bên cạnh anh từ khi nào đã lớn mạnh như vậy? Mới phút trước có thể thoải mái vô tư nói đùa, nay lập tức một mặt tư thù dồn nén.Anh biết, có lẽ cô đã hiểu nhầm ý tứ của Vân Triệt mới có thái độ như vậy. Bất quá, thời điểm cô tức giận càng không nên giải thích nhiều. Đàn bà con gái chính là không thích nói lý.Dạ Trạch tiến lại khoác vai Lam Uyên lôi cổ cô vào bếp:- Được rồi, tôi theo cậu. Đi ăn trưa thôi!

Chương 137