Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 141

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Ồ, số 118 phải không? _ Đạo diễn Tôn không hiểu phong tình lại chen ngang, ra chiều vui vẻ vừa mắt với cao nhan của Dạ Trạch _ Dáng dấp này lớn lên thật tốt, rất có khí chất! Thẩm ảnh đế tiến cử cậu vừa hay nha!Lam Uyên trong lòng rơi bộp xuống một cái. Tôn Mạnh Thắng ông ta không cần hố người như vậy chứ? Mấy vị bên kia đều nhìn ra địch ý giữa hai người bọn họ, chỉ có ông là đui sao?Thẩm Trác Nghiêm chống tay lên bàn đỡ cằm, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kiêu ngạo không thèm để ý tới Dạ Trạch, xoay người nói với đạo diễn:- Thực ra tôi lại thấy vị trí nam chính này vốn dĩ sinh ra là giành cho tôi!Tôn Mạnh Thắng biểu cảm ngu người, không load nổi tốc độ lật mặt của Thẩm ảnh đế, khóe môi giật giật cố cười gượng sửa lại lời nói ăn theo anh ta:- Nhan sắc so ra vẫn kém cậu một bậc, diễn xuất cũng chưa được thể nghiệm a...Lam Uyên không ngờ con hàng họ Thẩm có thể lật kèo muốn hủy bỏ thỏa thuận, phùng mang trợn má lườm nguýt anh ta, tay biểu diễn động tác xé giấy - đại biểu muốn từ chối nhận nghệ sĩ.Dạ Trạch vốn dĩ định nói với Lam Uyên anh có thể tự mình thử vai song thấy cô vì mình sắp đặt bố cục lại không nỡ phá ngang, im lặng nhìn cô xử lí kẻ thù.Thẩm Trác Nghiêm đương nhiên không dại từ bỏ công sức bản thân mài mặt xuống đất mới có được, sau khi nhận lấy đe dọa từ Lam Uyên liền thu liễm:- Nhưng mà chúng ta tính ra là người một nhà... cho nên tôi mới tin tưởng nhường lại vai diễn trọng yếu này cho cậu!

- Ồ, số 118 phải không? _ Đạo diễn Tôn không hiểu phong tình lại chen ngang, ra chiều vui vẻ vừa mắt với cao nhan của Dạ Trạch _ Dáng dấp này lớn lên thật tốt, rất có khí chất! Thẩm ảnh đế tiến cử cậu vừa hay nha!

Lam Uyên trong lòng rơi bộp xuống một cái. Tôn Mạnh Thắng ông ta không cần hố người như vậy chứ? Mấy vị bên kia đều nhìn ra địch ý giữa hai người bọn họ, chỉ có ông là đui sao?

Thẩm Trác Nghiêm chống tay lên bàn đỡ cằm, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kiêu ngạo không thèm để ý tới Dạ Trạch, xoay người nói với đạo diễn:

- Thực ra tôi lại thấy vị trí nam chính này vốn dĩ sinh ra là giành cho tôi!

Tôn Mạnh Thắng biểu cảm ngu người, không load nổi tốc độ lật mặt của Thẩm ảnh đế, khóe môi giật giật cố cười gượng sửa lại lời nói ăn theo anh ta:

- Nhan sắc so ra vẫn kém cậu một bậc, diễn xuất cũng chưa được thể nghiệm a...

Lam Uyên không ngờ con hàng họ Thẩm có thể lật kèo muốn hủy bỏ thỏa thuận, phùng mang trợn má lườm nguýt anh ta, tay biểu diễn động tác xé giấy - đại biểu muốn từ chối nhận nghệ sĩ.

Dạ Trạch vốn dĩ định nói với Lam Uyên anh có thể tự mình thử vai song thấy cô vì mình sắp đặt bố cục lại không nỡ phá ngang, im lặng nhìn cô xử lí kẻ thù.

Thẩm Trác Nghiêm đương nhiên không dại từ bỏ công sức bản thân mài mặt xuống đất mới có được, sau khi nhận lấy đe dọa từ Lam Uyên liền thu liễm:

- Nhưng mà chúng ta tính ra là người một nhà... cho nên tôi mới tin tưởng nhường lại vai diễn trọng yếu này cho cậu!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Ồ, số 118 phải không? _ Đạo diễn Tôn không hiểu phong tình lại chen ngang, ra chiều vui vẻ vừa mắt với cao nhan của Dạ Trạch _ Dáng dấp này lớn lên thật tốt, rất có khí chất! Thẩm ảnh đế tiến cử cậu vừa hay nha!Lam Uyên trong lòng rơi bộp xuống một cái. Tôn Mạnh Thắng ông ta không cần hố người như vậy chứ? Mấy vị bên kia đều nhìn ra địch ý giữa hai người bọn họ, chỉ có ông là đui sao?Thẩm Trác Nghiêm chống tay lên bàn đỡ cằm, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kiêu ngạo không thèm để ý tới Dạ Trạch, xoay người nói với đạo diễn:- Thực ra tôi lại thấy vị trí nam chính này vốn dĩ sinh ra là giành cho tôi!Tôn Mạnh Thắng biểu cảm ngu người, không load nổi tốc độ lật mặt của Thẩm ảnh đế, khóe môi giật giật cố cười gượng sửa lại lời nói ăn theo anh ta:- Nhan sắc so ra vẫn kém cậu một bậc, diễn xuất cũng chưa được thể nghiệm a...Lam Uyên không ngờ con hàng họ Thẩm có thể lật kèo muốn hủy bỏ thỏa thuận, phùng mang trợn má lườm nguýt anh ta, tay biểu diễn động tác xé giấy - đại biểu muốn từ chối nhận nghệ sĩ.Dạ Trạch vốn dĩ định nói với Lam Uyên anh có thể tự mình thử vai song thấy cô vì mình sắp đặt bố cục lại không nỡ phá ngang, im lặng nhìn cô xử lí kẻ thù.Thẩm Trác Nghiêm đương nhiên không dại từ bỏ công sức bản thân mài mặt xuống đất mới có được, sau khi nhận lấy đe dọa từ Lam Uyên liền thu liễm:- Nhưng mà chúng ta tính ra là người một nhà... cho nên tôi mới tin tưởng nhường lại vai diễn trọng yếu này cho cậu!

Chương 141