Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 148

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Vậy... em trai chị có biết người phụ nữ kia là ai không? _ Lam Uyên dè dặt đặt câu hỏi, chỉ sợ bản thân lỡ lời nói cái gì đáng ngờ.Đáp lại cô là ánh mắt hình viên đạn của đối phương.- Tôi mà biết thì đã không ở đây bàn tán rồi! - Thư Kỳ thở hắt ra, khuôn mặt không hài lòng.Cô đặt xuống tảng đá trĩu nặng trong lòng. May mắn Thập Nhất hắn còn chút lương tâm, không có nói ra tên của cô.Thụy Yên trở lại vấn đề chính:- Thế nào? Bao giờ em về nước A?Lam Uyên nhún vai:- Không định về a!- Không về? _ Thư Kỳ trợn mắt _ Đế quốc là quê hương em đó nha!- Em làm mất thẻ công dân rồi!- Mất cũng có thể làm lại mà!- Em quê quán đích thực ở vùng núi...Ảnh hậu Thụy Yên cùng Trịnh Thư Kỳ trực tiếp K.O. Nước A trung tâm Đế đô hội tụ tinh anh, nếu em gái nhỏ không ở đó, mấy người các nàng cũng không cách nào ra vào thủ phủ.Tám chuyện chán chê, ba người hướng tầng bảy trung tâm thương mại đi tới. Dương Thụy Yên muốn tìm mấy kiểu váy dạ hội giới hạn cho liên hoan phim năm sau. Thư Kỳ ngạc nhiên:- Không phải muốn tranh danh hiệu Ảnh hậu lần nữa chứ?- Không có nha! _ Ảnh hậu nháy mắt, liếc sang cô _ Ta là đi lấy lòng tân Ảnh hậu!Lam Uyên một giây liền bị nàng hạ gục. Cô thừa nhận, nếu cô không phải con gái, cô nhất định sẽ quỳ gối làm hoa si cho Dương Thụy Yên mất, huhuu... Nhìn xem, miệng lưỡi người ta ngọt hơn mật hơn đường!

- Vậy... em trai chị có biết người phụ nữ kia là ai không? _ Lam Uyên dè dặt đặt câu hỏi, chỉ sợ bản thân lỡ lời nói cái gì đáng ngờ.

Đáp lại cô là ánh mắt hình viên đạn của đối phương.

- Tôi mà biết thì đã không ở đây bàn tán rồi! - Thư Kỳ thở hắt ra, khuôn mặt không hài lòng.

Cô đặt xuống tảng đá trĩu nặng trong lòng. May mắn Thập Nhất hắn còn chút lương tâm, không có nói ra tên của cô.

Thụy Yên trở lại vấn đề chính:

- Thế nào? Bao giờ em về nước A?

Lam Uyên nhún vai:

- Không định về a!

- Không về? _ Thư Kỳ trợn mắt _ Đế quốc là quê hương em đó nha!

- Em làm mất thẻ công dân rồi!

- Mất cũng có thể làm lại mà!

- Em quê quán đích thực ở vùng núi...

Ảnh hậu Thụy Yên cùng Trịnh Thư Kỳ trực tiếp K.O. Nước A trung tâm Đế đô hội tụ tinh anh, nếu em gái nhỏ không ở đó, mấy người các nàng cũng không cách nào ra vào thủ phủ.

Tám chuyện chán chê, ba người hướng tầng bảy trung tâm thương mại đi tới. Dương Thụy Yên muốn tìm mấy kiểu váy dạ hội giới hạn cho liên hoan phim năm sau. Thư Kỳ ngạc nhiên:

- Không phải muốn tranh danh hiệu Ảnh hậu lần nữa chứ?

- Không có nha! _ Ảnh hậu nháy mắt, liếc sang cô _ Ta là đi lấy lòng tân Ảnh hậu!

Lam Uyên một giây liền bị nàng hạ gục. Cô thừa nhận, nếu cô không phải con gái, cô nhất định sẽ quỳ gối làm hoa si cho Dương Thụy Yên mất, huhuu... Nhìn xem, miệng lưỡi người ta ngọt hơn mật hơn đường!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Vậy... em trai chị có biết người phụ nữ kia là ai không? _ Lam Uyên dè dặt đặt câu hỏi, chỉ sợ bản thân lỡ lời nói cái gì đáng ngờ.Đáp lại cô là ánh mắt hình viên đạn của đối phương.- Tôi mà biết thì đã không ở đây bàn tán rồi! - Thư Kỳ thở hắt ra, khuôn mặt không hài lòng.Cô đặt xuống tảng đá trĩu nặng trong lòng. May mắn Thập Nhất hắn còn chút lương tâm, không có nói ra tên của cô.Thụy Yên trở lại vấn đề chính:- Thế nào? Bao giờ em về nước A?Lam Uyên nhún vai:- Không định về a!- Không về? _ Thư Kỳ trợn mắt _ Đế quốc là quê hương em đó nha!- Em làm mất thẻ công dân rồi!- Mất cũng có thể làm lại mà!- Em quê quán đích thực ở vùng núi...Ảnh hậu Thụy Yên cùng Trịnh Thư Kỳ trực tiếp K.O. Nước A trung tâm Đế đô hội tụ tinh anh, nếu em gái nhỏ không ở đó, mấy người các nàng cũng không cách nào ra vào thủ phủ.Tám chuyện chán chê, ba người hướng tầng bảy trung tâm thương mại đi tới. Dương Thụy Yên muốn tìm mấy kiểu váy dạ hội giới hạn cho liên hoan phim năm sau. Thư Kỳ ngạc nhiên:- Không phải muốn tranh danh hiệu Ảnh hậu lần nữa chứ?- Không có nha! _ Ảnh hậu nháy mắt, liếc sang cô _ Ta là đi lấy lòng tân Ảnh hậu!Lam Uyên một giây liền bị nàng hạ gục. Cô thừa nhận, nếu cô không phải con gái, cô nhất định sẽ quỳ gối làm hoa si cho Dương Thụy Yên mất, huhuu... Nhìn xem, miệng lưỡi người ta ngọt hơn mật hơn đường!

Chương 148