- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 156
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… "Tách" "Tách" "Tách" _ tiếng máy ảnh cùng ánh sáng lóe liên tục.Lam Uyên ngơ ngác ngước lên. Hóa ra khán giả đều phát hiện bọn họ ở trên này tụ tập thành một hàng cả rồi!Dạ Trạch cởi áo khoác định choàng lên che mặt cô. Bất quá, cô càng không cần. Nếu đã bị phát hiện rồi thì sao? Tranh thủ PR thôi~Lam Uyên trưng ra nụ cười chói mắt nhất có thể, đưa tay vẫy chào mấy bạn nam cầm điện thoại đang không ngừng nháy máy.Dạ Trạch kế bên dường như bị cuốn vào hào quang phát ra từ cô, môi vô thức nhếch lên vẽ thành một đường cong hoàn hảo, tay trong tay không rời.Thẩm Trác Nghiêm không ngoại lệ, ăn ý bắt nhịp các bạn diễn, hướng về phía khán giả nháy mắt, đồng thời không bỏ lỡ cơ hội sờ lấy bàn tay xinh xắn của quản lý Vũ.
"Tách" "Tách" "Tách" _ tiếng máy ảnh cùng ánh sáng lóe liên tục.
Lam Uyên ngơ ngác ngước lên. Hóa ra khán giả đều phát hiện bọn họ ở trên này tụ tập thành một hàng cả rồi!
Dạ Trạch cởi áo khoác định choàng lên che mặt cô. Bất quá, cô càng không cần. Nếu đã bị phát hiện rồi thì sao? Tranh thủ PR thôi~
Lam Uyên trưng ra nụ cười chói mắt nhất có thể, đưa tay vẫy chào mấy bạn nam cầm điện thoại đang không ngừng nháy máy.
Dạ Trạch kế bên dường như bị cuốn vào hào quang phát ra từ cô, môi vô thức nhếch lên vẽ thành một đường cong hoàn hảo, tay trong tay không rời.
Thẩm Trác Nghiêm không ngoại lệ, ăn ý bắt nhịp các bạn diễn, hướng về phía khán giả nháy mắt, đồng thời không bỏ lỡ cơ hội sờ lấy bàn tay xinh xắn của quản lý Vũ.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… "Tách" "Tách" "Tách" _ tiếng máy ảnh cùng ánh sáng lóe liên tục.Lam Uyên ngơ ngác ngước lên. Hóa ra khán giả đều phát hiện bọn họ ở trên này tụ tập thành một hàng cả rồi!Dạ Trạch cởi áo khoác định choàng lên che mặt cô. Bất quá, cô càng không cần. Nếu đã bị phát hiện rồi thì sao? Tranh thủ PR thôi~Lam Uyên trưng ra nụ cười chói mắt nhất có thể, đưa tay vẫy chào mấy bạn nam cầm điện thoại đang không ngừng nháy máy.Dạ Trạch kế bên dường như bị cuốn vào hào quang phát ra từ cô, môi vô thức nhếch lên vẽ thành một đường cong hoàn hảo, tay trong tay không rời.Thẩm Trác Nghiêm không ngoại lệ, ăn ý bắt nhịp các bạn diễn, hướng về phía khán giả nháy mắt, đồng thời không bỏ lỡ cơ hội sờ lấy bàn tay xinh xắn của quản lý Vũ.