- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 163
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… (Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt)- ----Mời đám nhà báo đi về xong, Lam Uyên trực tiếp ngó lơ Dạ Trạch, tự mình bắt taxi đi đến trường quay.Đoàn phim 'Tây Hải' dường như ai cũng quá quen thuộc với cảnh hai người dăm bữa nửa tháng lại bày trò giận dỗi, không buồn để tâm tới họ nữa. Kết thúc phân khúc, Lam Uyên hẹn gặp Dạ Trạch ra ngoài nói chuyện.Buổi tối mùa thu ở Thượng Hải se se lạnh. Thời diểm họ Dạ có mặt thì Lam Uyên đã uống tì tì hết hai cốc cà phê. Anh ngồi xuống ghế đá bên cạnh cô, không hài lòng nhíu mày:- Uống nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!Bất quá, phản ứng của cô hoàn toàn đi ngược lại thông thường, đem ánh mắt như băng tuyết ngàn năm hướng tới anh, giọng nói đều đều không một tia ấm áp:- Cậu có cái gì giấu tôi đúng không?Tim Dạ Trạch nảy lên một cái, kín đáo quan sát thái độ của cô. Lam Uyên không chờ anh trả lời, lạnh lùng đem một tập giấy trong túi xách đập xuống khoảng ghế trống giữa hai người:- Tại sao lại lừa tôi?
(Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt)
- ----
Mời đám nhà báo đi về xong, Lam Uyên trực tiếp ngó lơ Dạ Trạch, tự mình bắt taxi đi đến trường quay.
Đoàn phim 'Tây Hải' dường như ai cũng quá quen thuộc với cảnh hai người dăm bữa nửa tháng lại bày trò giận dỗi, không buồn để tâm tới họ nữa. Kết thúc phân khúc, Lam Uyên hẹn gặp Dạ Trạch ra ngoài nói chuyện.
Buổi tối mùa thu ở Thượng Hải se se lạnh. Thời diểm họ Dạ có mặt thì Lam Uyên đã uống tì tì hết hai cốc cà phê. Anh ngồi xuống ghế đá bên cạnh cô, không hài lòng nhíu mày:
- Uống nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!
Bất quá, phản ứng của cô hoàn toàn đi ngược lại thông thường, đem ánh mắt như băng tuyết ngàn năm hướng tới anh, giọng nói đều đều không một tia ấm áp:
- Cậu có cái gì giấu tôi đúng không?
Tim Dạ Trạch nảy lên một cái, kín đáo quan sát thái độ của cô. Lam Uyên không chờ anh trả lời, lạnh lùng đem một tập giấy trong túi xách đập xuống khoảng ghế trống giữa hai người:
- Tại sao lại lừa tôi?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… (Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt)- ----Mời đám nhà báo đi về xong, Lam Uyên trực tiếp ngó lơ Dạ Trạch, tự mình bắt taxi đi đến trường quay.Đoàn phim 'Tây Hải' dường như ai cũng quá quen thuộc với cảnh hai người dăm bữa nửa tháng lại bày trò giận dỗi, không buồn để tâm tới họ nữa. Kết thúc phân khúc, Lam Uyên hẹn gặp Dạ Trạch ra ngoài nói chuyện.Buổi tối mùa thu ở Thượng Hải se se lạnh. Thời diểm họ Dạ có mặt thì Lam Uyên đã uống tì tì hết hai cốc cà phê. Anh ngồi xuống ghế đá bên cạnh cô, không hài lòng nhíu mày:- Uống nhiều không tốt cho sức khỏe đâu!Bất quá, phản ứng của cô hoàn toàn đi ngược lại thông thường, đem ánh mắt như băng tuyết ngàn năm hướng tới anh, giọng nói đều đều không một tia ấm áp:- Cậu có cái gì giấu tôi đúng không?Tim Dạ Trạch nảy lên một cái, kín đáo quan sát thái độ của cô. Lam Uyên không chờ anh trả lời, lạnh lùng đem một tập giấy trong túi xách đập xuống khoảng ghế trống giữa hai người:- Tại sao lại lừa tôi?