- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 169
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… (Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt.)- ----Bởi vì Nhã Ly dòng máu một nửa là người Đế Quốc, rốt cục Lam Uyên không có truy hỏi nhiều. Chung quy đều là người xuất phát từ một chỗ, cô cũng phần nào tin tưởng nhân phẩm của nàng. Người dám đá đít Thẩm đại phá gia anh ta nhất định là người có đạo đức~Tháng mười một, trời càng ngày càng trở lạnh... Thời tiết ảnh hưởng khá nhiều tới sức khỏe Lam Uyên.Phân khúc thời sinh viên của Bạch Miên và Mạc Thiết Tâm hôm nay là kết thúc, cả đoàn sau đó sẽ lập tức di chuyển tới nội thành trong ngày.Dựa trên tiến độ hiện tại, phải đến khoảng chín, mười giờ tối mới xong cho nên Lam Uyên sớm mang một túi lớn bình nước giữ nhiệt.Mùa đông cô không thể nào sống thiếu nước ấm và túi chườm. Quả nhiên là càng già càng lắm bệnh...Mộc Đào một thân sù sụ áo trong áo ngoài đi tới ngồi cạnh cô, mặt đỏ lên vì lạnh, răng va vào nhau cầm cập, vô cùng không hài lòng:- Chị, em thật sự không chịu nổi nữa... quá lạnh!!!! Hừ~ hừ~ hừ~Mắt cô híp lại thành hình bán nguyệt, nhe răng cười ranh, thò tay rút bớt một chiếc túi sưởi hình mèo hello kitty trong lòng ra đưa cho cậu ta:- Chỉ còn cái này thôi đấy.Tiểu Đào ghét cay ghét đắng mèo miễn cưỡng nhận lấy đồ vật mang lại hơi ấm kia, coi như bảo bối mà ôm rịt vào người.Phân cảnh chính là Mạc Thiết Tâm do cô thủ vai xảy ra tranh cãi với Như Ý (Trịnh Thư Kỳ đóng), sau đó hai người đánh nhau long trời lở đất, vật lộn từ lớp xuống sân. Mộc Đào phải diễn cảnh nhân vật người qua đường éo le bị nữ chính lỡ chân đá nhầm xuống hồ nước trong lúc xxoo với nữ phụ. Số phận con hàng này coi như là bãi phân trâu không bằng.Từ xa, Thẩm Trác Nghiêm đi tới, trên người cũng khoác đầy quần áo lẫn chăn bông, ánh mắt ai oán nhìn cô.Nhắc tới bãi phân trâu, thật ra anh ta còn thảm hơn Đào Đào. Kịch bản buộc anh lần đầu nhảy xuống cứu người qua đường Tiểu Đào. Lên bờ rồi lại thấy nữ chính nữ phụ rơi xuống, tiếp tục lần thứ hai làm Lôi Phong, nhảy xuống cứu các bạn học liễu yếu đào tơ... Nhưng mà con mẹ nó cô đâu phải là đứa viết ra kịch bản, anh ta không cần ghét bỏ cô như vậy chứ?
(Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt.)
- ----
Bởi vì Nhã Ly dòng máu một nửa là người Đế Quốc, rốt cục Lam Uyên không có truy hỏi nhiều. Chung quy đều là người xuất phát từ một chỗ, cô cũng phần nào tin tưởng nhân phẩm của nàng. Người dám đá đít Thẩm đại phá gia anh ta nhất định là người có đạo đức~
Tháng mười một, trời càng ngày càng trở lạnh... Thời tiết ảnh hưởng khá nhiều tới sức khỏe Lam Uyên.
Phân khúc thời sinh viên của Bạch Miên và Mạc Thiết Tâm hôm nay là kết thúc, cả đoàn sau đó sẽ lập tức di chuyển tới nội thành trong ngày.
Dựa trên tiến độ hiện tại, phải đến khoảng chín, mười giờ tối mới xong cho nên Lam Uyên sớm mang một túi lớn bình nước giữ nhiệt.
Mùa đông cô không thể nào sống thiếu nước ấm và túi chườm. Quả nhiên là càng già càng lắm bệnh...
Mộc Đào một thân sù sụ áo trong áo ngoài đi tới ngồi cạnh cô, mặt đỏ lên vì lạnh, răng va vào nhau cầm cập, vô cùng không hài lòng:
- Chị, em thật sự không chịu nổi nữa... quá lạnh!!!! Hừ~ hừ~ hừ~
Mắt cô híp lại thành hình bán nguyệt, nhe răng cười ranh, thò tay rút bớt một chiếc túi sưởi hình mèo hello kitty trong lòng ra đưa cho cậu ta:
- Chỉ còn cái này thôi đấy.
Tiểu Đào ghét cay ghét đắng mèo miễn cưỡng nhận lấy đồ vật mang lại hơi ấm kia, coi như bảo bối mà ôm rịt vào người.
Phân cảnh chính là Mạc Thiết Tâm do cô thủ vai xảy ra tranh cãi với Như Ý (Trịnh Thư Kỳ đóng), sau đó hai người đánh nhau long trời lở đất, vật lộn từ lớp xuống sân. Mộc Đào phải diễn cảnh nhân vật người qua đường éo le bị nữ chính lỡ chân đá nhầm xuống hồ nước trong lúc xxoo với nữ phụ. Số phận con hàng này coi như là bãi phân trâu không bằng.
Từ xa, Thẩm Trác Nghiêm đi tới, trên người cũng khoác đầy quần áo lẫn chăn bông, ánh mắt ai oán nhìn cô.
Nhắc tới bãi phân trâu, thật ra anh ta còn thảm hơn Đào Đào. Kịch bản buộc anh lần đầu nhảy xuống cứu người qua đường Tiểu Đào. Lên bờ rồi lại thấy nữ chính nữ phụ rơi xuống, tiếp tục lần thứ hai làm Lôi Phong, nhảy xuống cứu các bạn học liễu yếu đào tơ... Nhưng mà con mẹ nó cô đâu phải là đứa viết ra kịch bản, anh ta không cần ghét bỏ cô như vậy chứ?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… (Up trước nội dung phần 2 trong lúc chờ admin duyệt.)- ----Bởi vì Nhã Ly dòng máu một nửa là người Đế Quốc, rốt cục Lam Uyên không có truy hỏi nhiều. Chung quy đều là người xuất phát từ một chỗ, cô cũng phần nào tin tưởng nhân phẩm của nàng. Người dám đá đít Thẩm đại phá gia anh ta nhất định là người có đạo đức~Tháng mười một, trời càng ngày càng trở lạnh... Thời tiết ảnh hưởng khá nhiều tới sức khỏe Lam Uyên.Phân khúc thời sinh viên của Bạch Miên và Mạc Thiết Tâm hôm nay là kết thúc, cả đoàn sau đó sẽ lập tức di chuyển tới nội thành trong ngày.Dựa trên tiến độ hiện tại, phải đến khoảng chín, mười giờ tối mới xong cho nên Lam Uyên sớm mang một túi lớn bình nước giữ nhiệt.Mùa đông cô không thể nào sống thiếu nước ấm và túi chườm. Quả nhiên là càng già càng lắm bệnh...Mộc Đào một thân sù sụ áo trong áo ngoài đi tới ngồi cạnh cô, mặt đỏ lên vì lạnh, răng va vào nhau cầm cập, vô cùng không hài lòng:- Chị, em thật sự không chịu nổi nữa... quá lạnh!!!! Hừ~ hừ~ hừ~Mắt cô híp lại thành hình bán nguyệt, nhe răng cười ranh, thò tay rút bớt một chiếc túi sưởi hình mèo hello kitty trong lòng ra đưa cho cậu ta:- Chỉ còn cái này thôi đấy.Tiểu Đào ghét cay ghét đắng mèo miễn cưỡng nhận lấy đồ vật mang lại hơi ấm kia, coi như bảo bối mà ôm rịt vào người.Phân cảnh chính là Mạc Thiết Tâm do cô thủ vai xảy ra tranh cãi với Như Ý (Trịnh Thư Kỳ đóng), sau đó hai người đánh nhau long trời lở đất, vật lộn từ lớp xuống sân. Mộc Đào phải diễn cảnh nhân vật người qua đường éo le bị nữ chính lỡ chân đá nhầm xuống hồ nước trong lúc xxoo với nữ phụ. Số phận con hàng này coi như là bãi phân trâu không bằng.Từ xa, Thẩm Trác Nghiêm đi tới, trên người cũng khoác đầy quần áo lẫn chăn bông, ánh mắt ai oán nhìn cô.Nhắc tới bãi phân trâu, thật ra anh ta còn thảm hơn Đào Đào. Kịch bản buộc anh lần đầu nhảy xuống cứu người qua đường Tiểu Đào. Lên bờ rồi lại thấy nữ chính nữ phụ rơi xuống, tiếp tục lần thứ hai làm Lôi Phong, nhảy xuống cứu các bạn học liễu yếu đào tơ... Nhưng mà con mẹ nó cô đâu phải là đứa viết ra kịch bản, anh ta không cần ghét bỏ cô như vậy chứ?