- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 180
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đoàn làm phim 'Tây Hải' rất nhanh sắp hoàn thành, còn dăm ba tập phim nữa cùng giai đoạn phổ biến là xong.Trái ngược với đằng này là bên của Dương Thụy Yên và Thẩm Kiều Kiều. Các nàng mỗi lần gặp Lam Uyên đều than ngắn thở dài, không chê bai tiến độ quá chậm thì lại khinh thường đám minh tinh nhỏ sớm sớm tối tối bày đặt mưu kế quá não tàn.Quả nhiên đám người các cô là phi thường may mắn, luôn thuận lợi dễ dàng, trước sau đều có đồng chí đồng đội cùng một công ty hỗ trợ. Nghĩ đến đây, Lam Uyên thở dài một cái, không khỏi có chút buồn rầu: Một tháng nữa, sau khi lễ trao giải kết thúc, cô sẽ quay trở về Đế đô.Kể từ khi Vân Triệt tiếm quyền, lật độ chế độ cũ của nhà nước, quê hương cô đổi quốc hiệu thành Đế Quốc, còn thủ đô cũ thành Đế đô. Nghe có vẻ ngầu nhưng thật ra không có cái vẹo gì vui hơn đâu. Lần trước nghe Dương Thụy Yên nói Đế quốc bộ mặt sau khi Thống soái lên quản lí thay đổi rất nhiều nên cô có nghe ngóng sâu hơn, phát hiện hóa ra Vân Triệt cũng thật sự dụng tâm, không có tồi tệ như tưởng tượng của cô. Thật sự quá mâu thuẫn...- Này, buổi tối mẹ tôi tới thăm, cậu đi cùng có được không? _ Dạ Trạch đột nhiên hỏi.Lam Uyên gật đầu lia lịa. Bao nhiêu năm quen nhau anh chưa bao giờ nhắc lấy một chữ về nhị vị phụ huynh nhà mình cả. Cô nổi lên tò mò:- Trạch, mẹ cậu là người như thế nào?Anh khịt mũi:- Một người phụ nữ hết sức lười biếng...Lam Uyên: "...?"
Đoàn làm phim 'Tây Hải' rất nhanh sắp hoàn thành, còn dăm ba tập phim nữa cùng giai đoạn phổ biến là xong.
Trái ngược với đằng này là bên của Dương Thụy Yên và Thẩm Kiều Kiều. Các nàng mỗi lần gặp Lam Uyên đều than ngắn thở dài, không chê bai tiến độ quá chậm thì lại khinh thường đám minh tinh nhỏ sớm sớm tối tối bày đặt mưu kế quá não tàn.
Quả nhiên đám người các cô là phi thường may mắn, luôn thuận lợi dễ dàng, trước sau đều có đồng chí đồng đội cùng một công ty hỗ trợ. Nghĩ đến đây, Lam Uyên thở dài một cái, không khỏi có chút buồn rầu: Một tháng nữa, sau khi lễ trao giải kết thúc, cô sẽ quay trở về Đế đô.
Kể từ khi Vân Triệt tiếm quyền, lật độ chế độ cũ của nhà nước, quê hương cô đổi quốc hiệu thành Đế Quốc, còn thủ đô cũ thành Đế đô. Nghe có vẻ ngầu nhưng thật ra không có cái vẹo gì vui hơn đâu. Lần trước nghe Dương Thụy Yên nói Đế quốc bộ mặt sau khi Thống soái lên quản lí thay đổi rất nhiều nên cô có nghe ngóng sâu hơn, phát hiện hóa ra Vân Triệt cũng thật sự dụng tâm, không có tồi tệ như tưởng tượng của cô. Thật sự quá mâu thuẫn...
- Này, buổi tối mẹ tôi tới thăm, cậu đi cùng có được không? _ Dạ Trạch đột nhiên hỏi.
Lam Uyên gật đầu lia lịa. Bao nhiêu năm quen nhau anh chưa bao giờ nhắc lấy một chữ về nhị vị phụ huynh nhà mình cả. Cô nổi lên tò mò:
- Trạch, mẹ cậu là người như thế nào?
Anh khịt mũi:
- Một người phụ nữ hết sức lười biếng...
Lam Uyên: "...?"
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Đoàn làm phim 'Tây Hải' rất nhanh sắp hoàn thành, còn dăm ba tập phim nữa cùng giai đoạn phổ biến là xong.Trái ngược với đằng này là bên của Dương Thụy Yên và Thẩm Kiều Kiều. Các nàng mỗi lần gặp Lam Uyên đều than ngắn thở dài, không chê bai tiến độ quá chậm thì lại khinh thường đám minh tinh nhỏ sớm sớm tối tối bày đặt mưu kế quá não tàn.Quả nhiên đám người các cô là phi thường may mắn, luôn thuận lợi dễ dàng, trước sau đều có đồng chí đồng đội cùng một công ty hỗ trợ. Nghĩ đến đây, Lam Uyên thở dài một cái, không khỏi có chút buồn rầu: Một tháng nữa, sau khi lễ trao giải kết thúc, cô sẽ quay trở về Đế đô.Kể từ khi Vân Triệt tiếm quyền, lật độ chế độ cũ của nhà nước, quê hương cô đổi quốc hiệu thành Đế Quốc, còn thủ đô cũ thành Đế đô. Nghe có vẻ ngầu nhưng thật ra không có cái vẹo gì vui hơn đâu. Lần trước nghe Dương Thụy Yên nói Đế quốc bộ mặt sau khi Thống soái lên quản lí thay đổi rất nhiều nên cô có nghe ngóng sâu hơn, phát hiện hóa ra Vân Triệt cũng thật sự dụng tâm, không có tồi tệ như tưởng tượng của cô. Thật sự quá mâu thuẫn...- Này, buổi tối mẹ tôi tới thăm, cậu đi cùng có được không? _ Dạ Trạch đột nhiên hỏi.Lam Uyên gật đầu lia lịa. Bao nhiêu năm quen nhau anh chưa bao giờ nhắc lấy một chữ về nhị vị phụ huynh nhà mình cả. Cô nổi lên tò mò:- Trạch, mẹ cậu là người như thế nào?Anh khịt mũi:- Một người phụ nữ hết sức lười biếng...Lam Uyên: "...?"