- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 186
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Phụ huynh thân ái cực kỳ không hài lòng thái độ trước sau bất đồng, liên tục mâu thuẫn của con trai, hạ xuống con át chủ bài:- Nói cho ngươi biết, người con dâu này ta muốn, ngoài nó ra không chấp nhận một ai khác. Hôm nay đều đã bỏ thuốc hai đứa, không bao lâu liền tác dụng. Cho ngươi vừa hay mười tháng, mười tháng sau đem cháu nội đến gặp ta. Nếu không... _ Dì Hàn nhếch môi cười rợn da gà _... cứ chuẩn bị cùng ba ngươi sang châu Phi dần đi!Dứt lời, Dạ Trạch giật mình, quả thật cơ thể anh đang biến đổi âm thầm. Mà người mẹ kia dường như nắm quá rõ điều này thản nhiên đứng dậy, xách guốc xáy váy vô tâm chạy đi. Thậm chí, thời điểm ra tới cửa, nàng còn chu đáo ngoái lại dặn dò thêm:- Trong túi xách Lam Uyên có nhét thẻ thuê phòng, liệu hồn chăm sóc bảo bối của ta thật tốt đấy!Rốt cục phòng ăn lớn chỉ còn lại một nam một nữ. Mặc dù không rõ chính xác thứ mà bà mẹ kia bỏ vào cho anh uống là cái gì song Dạ Trạch đoán chắc tám phần là thuốc k*ch d*c. Bà thật sự coi anh là ngựa đực sao?Lảo đảo đứng dậy, Dạ Trạch hít vào một ngụm khí lớn, dứt khoát thẳng lưng đỡ Lam Uyên dậy, an bài cô nằm gọn trong vòng tay mình. Quan trọng hiện tại chính là đem người này lên phòng nghỉ ngơi sau đó cách ly với anh thật tốt, tuyệt đối không thể để cửi lửa cạnh nhau.Một mạch từ cửa nhỏ đi ra sảnh lên thang máy, không ít ánh mắt người qua lại liếc tới liếc lui thầm bàn luận hai người.Không lâu sau, Dạ Trạch nhận ra anh đã đánh giá quá thấp nhị vị phụ huynh nhà mình. Tại sao ư? Ha ha ha... thứ thuốc đưa vào cơ thể anh căn bản không phải là dành cho người bình thường mà chính là loại chuyên chế dành cho đàn ông yếu sinh lý, dược hiệu đặc biệt cao hơn so với đàn ông chân chính. Mà để có được vật phẩm trên thị trường mua bán cần thông qua chỉ định này chỉ có một vị ba ba đại nhân của anh làm được.Khá khen cho một cặp tuyệt phối phúc hắc phu thê, hai vị thật sự hại con trai thảm rồi. Dạ Trạch chỉ mất mấy phút lên tầng 13 phòng Tổng thống đã c**ng c*ng đau đớn đến phát điên.
Phụ huynh thân ái cực kỳ không hài lòng thái độ trước sau bất đồng, liên tục mâu thuẫn của con trai, hạ xuống con át chủ bài:
- Nói cho ngươi biết, người con dâu này ta muốn, ngoài nó ra không chấp nhận một ai khác. Hôm nay đều đã bỏ thuốc hai đứa, không bao lâu liền tác dụng. Cho ngươi vừa hay mười tháng, mười tháng sau đem cháu nội đến gặp ta. Nếu không... _ Dì Hàn nhếch môi cười rợn da gà _... cứ chuẩn bị cùng ba ngươi sang châu Phi dần đi!
Dứt lời, Dạ Trạch giật mình, quả thật cơ thể anh đang biến đổi âm thầm. Mà người mẹ kia dường như nắm quá rõ điều này thản nhiên đứng dậy, xách guốc xáy váy vô tâm chạy đi. Thậm chí, thời điểm ra tới cửa, nàng còn chu đáo ngoái lại dặn dò thêm:
- Trong túi xách Lam Uyên có nhét thẻ thuê phòng, liệu hồn chăm sóc bảo bối của ta thật tốt đấy!
Rốt cục phòng ăn lớn chỉ còn lại một nam một nữ. Mặc dù không rõ chính xác thứ mà bà mẹ kia bỏ vào cho anh uống là cái gì song Dạ Trạch đoán chắc tám phần là thuốc k*ch d*c. Bà thật sự coi anh là ngựa đực sao?
Lảo đảo đứng dậy, Dạ Trạch hít vào một ngụm khí lớn, dứt khoát thẳng lưng đỡ Lam Uyên dậy, an bài cô nằm gọn trong vòng tay mình. Quan trọng hiện tại chính là đem người này lên phòng nghỉ ngơi sau đó cách ly với anh thật tốt, tuyệt đối không thể để cửi lửa cạnh nhau.
Một mạch từ cửa nhỏ đi ra sảnh lên thang máy, không ít ánh mắt người qua lại liếc tới liếc lui thầm bàn luận hai người.
Không lâu sau, Dạ Trạch nhận ra anh đã đánh giá quá thấp nhị vị phụ huynh nhà mình. Tại sao ư? Ha ha ha... thứ thuốc đưa vào cơ thể anh căn bản không phải là dành cho người bình thường mà chính là loại chuyên chế dành cho đàn ông yếu sinh lý, dược hiệu đặc biệt cao hơn so với đàn ông chân chính. Mà để có được vật phẩm trên thị trường mua bán cần thông qua chỉ định này chỉ có một vị ba ba đại nhân của anh làm được.
Khá khen cho một cặp tuyệt phối phúc hắc phu thê, hai vị thật sự hại con trai thảm rồi. Dạ Trạch chỉ mất mấy phút lên tầng 13 phòng Tổng thống đã c**ng c*ng đau đớn đến phát điên.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Phụ huynh thân ái cực kỳ không hài lòng thái độ trước sau bất đồng, liên tục mâu thuẫn của con trai, hạ xuống con át chủ bài:- Nói cho ngươi biết, người con dâu này ta muốn, ngoài nó ra không chấp nhận một ai khác. Hôm nay đều đã bỏ thuốc hai đứa, không bao lâu liền tác dụng. Cho ngươi vừa hay mười tháng, mười tháng sau đem cháu nội đến gặp ta. Nếu không... _ Dì Hàn nhếch môi cười rợn da gà _... cứ chuẩn bị cùng ba ngươi sang châu Phi dần đi!Dứt lời, Dạ Trạch giật mình, quả thật cơ thể anh đang biến đổi âm thầm. Mà người mẹ kia dường như nắm quá rõ điều này thản nhiên đứng dậy, xách guốc xáy váy vô tâm chạy đi. Thậm chí, thời điểm ra tới cửa, nàng còn chu đáo ngoái lại dặn dò thêm:- Trong túi xách Lam Uyên có nhét thẻ thuê phòng, liệu hồn chăm sóc bảo bối của ta thật tốt đấy!Rốt cục phòng ăn lớn chỉ còn lại một nam một nữ. Mặc dù không rõ chính xác thứ mà bà mẹ kia bỏ vào cho anh uống là cái gì song Dạ Trạch đoán chắc tám phần là thuốc k*ch d*c. Bà thật sự coi anh là ngựa đực sao?Lảo đảo đứng dậy, Dạ Trạch hít vào một ngụm khí lớn, dứt khoát thẳng lưng đỡ Lam Uyên dậy, an bài cô nằm gọn trong vòng tay mình. Quan trọng hiện tại chính là đem người này lên phòng nghỉ ngơi sau đó cách ly với anh thật tốt, tuyệt đối không thể để cửi lửa cạnh nhau.Một mạch từ cửa nhỏ đi ra sảnh lên thang máy, không ít ánh mắt người qua lại liếc tới liếc lui thầm bàn luận hai người.Không lâu sau, Dạ Trạch nhận ra anh đã đánh giá quá thấp nhị vị phụ huynh nhà mình. Tại sao ư? Ha ha ha... thứ thuốc đưa vào cơ thể anh căn bản không phải là dành cho người bình thường mà chính là loại chuyên chế dành cho đàn ông yếu sinh lý, dược hiệu đặc biệt cao hơn so với đàn ông chân chính. Mà để có được vật phẩm trên thị trường mua bán cần thông qua chỉ định này chỉ có một vị ba ba đại nhân của anh làm được.Khá khen cho một cặp tuyệt phối phúc hắc phu thê, hai vị thật sự hại con trai thảm rồi. Dạ Trạch chỉ mất mấy phút lên tầng 13 phòng Tổng thống đã c**ng c*ng đau đớn đến phát điên.