- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 188
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dường như mỗi lần say rượu, Lam Uyên tỉnh lại đều là khoảng ba giờ sáng.Cô quờ quạng xung quanh tìm điểm đặt lực, đôi tay mảnh khảnh chống đỡ cơ thể đau nhức gượng ngồi dậy.Lại vẫn là l** th*? Lam Uyên cau mày, mắt liếc sang Dạ Trạch nằm kế bên ngủ say, sau đó đồng tử co rụt lại: Như thế nào lần này cậu ta cũng không một mảnh vải che thân?Cô luống cuống đứng dậy, tấm chăn đắp trên người lập tức tuột xuống, thậm chí cô còn không có mặc q**n l*t! Lam Uyên chợt cảm nhận hạ thể truyền tới dị động, một dòng nước ấm từ n** t* m*t ồ ạt trào ra vô cùng đau xót, bụng dưới của cô quặn thắt dữ dội, lẩy bẩy ngã oạch xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.Lam Uyên hô hấp có chút khó khăn, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Đúng! Cô là đang nghĩ tới trường hợp kia! Đáy mắt người con gái bé nhỏ xẹt qua một tia lạnh lẽo, kìm nén cơn đau dưới hạ thể đứng dậy. Cô muốn nhìn thật rõ rốt cục đêm qua đã có chuyện gì xảy ra!Lam Uyên hai tay túm chặt góc chăn, nghiến răng nghiến lợi dùng sức lật lên. Đập vào mắt chính là...- Con mẹ nó! Khốn kiếp!Lam Uyên khó chịu nhìn đống dịch nhầy dính đầy c** nh* của 'bạn thân' cùng vết máu loang lổ, mỗi chỗ một ít chất nhầy trong suốt trên giường. Cô còn không nghĩ ra cậu ta còn có gan làm ra loại chuyện này đâu!Cô không quan tâm rốt cục Dạ Trạch đối với cô là cái quan hệ gì, hiện tại, cô chỉ muốn tức khắc khiến con người kia biến khỏi thế giới này.Uổng phí cô còn thật tâm coi cậu ta là bạn tốt cơ đấy. Hóa ra đều là phẫn trư ăn hổ, đều là quân phản bội!Lam Uyên cắn môi, đi quanh phòng nhặt lại quần áo của mình mặc trở lại, dứt khoát cầm thẻ tín dụng của mình bỏ đi. Được thôi! Thích chơi thì đã chơi xong rồi, cô phụ trách ăn xong chùi mép. Đời này một khi lừa dối lão nương thì đừng trách lão nương bạc tình!Thời điểm chuẩn bị đi ra khỏi phòng, Lam Uyên dừng bước, quyết định trở lại, trước mặt Dạ Trạch đang ngủ say giáng vào mặt anh một cái tát. Này thì 'bạn tốt' cũng dám ăn này!
Dường như mỗi lần say rượu, Lam Uyên tỉnh lại đều là khoảng ba giờ sáng.
Cô quờ quạng xung quanh tìm điểm đặt lực, đôi tay mảnh khảnh chống đỡ cơ thể đau nhức gượng ngồi dậy.
Lại vẫn là l** th*? Lam Uyên cau mày, mắt liếc sang Dạ Trạch nằm kế bên ngủ say, sau đó đồng tử co rụt lại: Như thế nào lần này cậu ta cũng không một mảnh vải che thân?
Cô luống cuống đứng dậy, tấm chăn đắp trên người lập tức tuột xuống, thậm chí cô còn không có mặc q**n l*t! Lam Uyên chợt cảm nhận hạ thể truyền tới dị động, một dòng nước ấm từ n** t* m*t ồ ạt trào ra vô cùng đau xót, bụng dưới của cô quặn thắt dữ dội, lẩy bẩy ngã oạch xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.
Lam Uyên hô hấp có chút khó khăn, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Đúng! Cô là đang nghĩ tới trường hợp kia! Đáy mắt người con gái bé nhỏ xẹt qua một tia lạnh lẽo, kìm nén cơn đau dưới hạ thể đứng dậy. Cô muốn nhìn thật rõ rốt cục đêm qua đã có chuyện gì xảy ra!
Lam Uyên hai tay túm chặt góc chăn, nghiến răng nghiến lợi dùng sức lật lên. Đập vào mắt chính là...
- Con mẹ nó! Khốn kiếp!
Lam Uyên khó chịu nhìn đống dịch nhầy dính đầy c** nh* của 'bạn thân' cùng vết máu loang lổ, mỗi chỗ một ít chất nhầy trong suốt trên giường. Cô còn không nghĩ ra cậu ta còn có gan làm ra loại chuyện này đâu!
Cô không quan tâm rốt cục Dạ Trạch đối với cô là cái quan hệ gì, hiện tại, cô chỉ muốn tức khắc khiến con người kia biến khỏi thế giới này.
Uổng phí cô còn thật tâm coi cậu ta là bạn tốt cơ đấy. Hóa ra đều là phẫn trư ăn hổ, đều là quân phản bội!
Lam Uyên cắn môi, đi quanh phòng nhặt lại quần áo của mình mặc trở lại, dứt khoát cầm thẻ tín dụng của mình bỏ đi. Được thôi! Thích chơi thì đã chơi xong rồi, cô phụ trách ăn xong chùi mép. Đời này một khi lừa dối lão nương thì đừng trách lão nương bạc tình!
Thời điểm chuẩn bị đi ra khỏi phòng, Lam Uyên dừng bước, quyết định trở lại, trước mặt Dạ Trạch đang ngủ say giáng vào mặt anh một cái tát. Này thì 'bạn tốt' cũng dám ăn này!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dường như mỗi lần say rượu, Lam Uyên tỉnh lại đều là khoảng ba giờ sáng.Cô quờ quạng xung quanh tìm điểm đặt lực, đôi tay mảnh khảnh chống đỡ cơ thể đau nhức gượng ngồi dậy.Lại vẫn là l** th*? Lam Uyên cau mày, mắt liếc sang Dạ Trạch nằm kế bên ngủ say, sau đó đồng tử co rụt lại: Như thế nào lần này cậu ta cũng không một mảnh vải che thân?Cô luống cuống đứng dậy, tấm chăn đắp trên người lập tức tuột xuống, thậm chí cô còn không có mặc q**n l*t! Lam Uyên chợt cảm nhận hạ thể truyền tới dị động, một dòng nước ấm từ n** t* m*t ồ ạt trào ra vô cùng đau xót, bụng dưới của cô quặn thắt dữ dội, lẩy bẩy ngã oạch xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.Lam Uyên hô hấp có chút khó khăn, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Đúng! Cô là đang nghĩ tới trường hợp kia! Đáy mắt người con gái bé nhỏ xẹt qua một tia lạnh lẽo, kìm nén cơn đau dưới hạ thể đứng dậy. Cô muốn nhìn thật rõ rốt cục đêm qua đã có chuyện gì xảy ra!Lam Uyên hai tay túm chặt góc chăn, nghiến răng nghiến lợi dùng sức lật lên. Đập vào mắt chính là...- Con mẹ nó! Khốn kiếp!Lam Uyên khó chịu nhìn đống dịch nhầy dính đầy c** nh* của 'bạn thân' cùng vết máu loang lổ, mỗi chỗ một ít chất nhầy trong suốt trên giường. Cô còn không nghĩ ra cậu ta còn có gan làm ra loại chuyện này đâu!Cô không quan tâm rốt cục Dạ Trạch đối với cô là cái quan hệ gì, hiện tại, cô chỉ muốn tức khắc khiến con người kia biến khỏi thế giới này.Uổng phí cô còn thật tâm coi cậu ta là bạn tốt cơ đấy. Hóa ra đều là phẫn trư ăn hổ, đều là quân phản bội!Lam Uyên cắn môi, đi quanh phòng nhặt lại quần áo của mình mặc trở lại, dứt khoát cầm thẻ tín dụng của mình bỏ đi. Được thôi! Thích chơi thì đã chơi xong rồi, cô phụ trách ăn xong chùi mép. Đời này một khi lừa dối lão nương thì đừng trách lão nương bạc tình!Thời điểm chuẩn bị đi ra khỏi phòng, Lam Uyên dừng bước, quyết định trở lại, trước mặt Dạ Trạch đang ngủ say giáng vào mặt anh một cái tát. Này thì 'bạn tốt' cũng dám ăn này!