Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 210

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhìn bóng xe Dạ Trạch đã khuất, khóe môi Lam Uyên nở rộ một nụ cười kinh diễm. Xin lỗi nhé, trí thông minh của lão nương online rồi!Cô cầm điện thoại gọi cho Mộc Đào:- Ei tiểu cường~ đến quán ăn đón tôi tôi đi!Mộc Đào còn cuộn tròn trong chăn ngái ngủ, sau khi nghe thấy giọng nói ẻo lả của người gọi tới vội nhấc ra khỏi tai nhìn kĩ màn hình một lúc.- Này, cho cậu tám phút nhé! _ Một giọng nữ khác trong điện thoại vang lên.Minh tinh nhỏ giật mình làm rơi điện thoại trên tay xuống giường. Rõ ràng là số của quản lý Vũ, tại sao cậu lại nghe thấy giống như giọng của Thụy Yên vây? Không phải tổ tông lại mời Dương ảnh hậu đến chứ?Nghĩ đến cảnh mình bị quản lý thả trong phòng một mình đối mặt với sắc nữ... Mộc Đào rùng mình, ba chân bốn cẳng mặc quần áo cầm chìa khóa xe lao xuống hầm đón Lam Uyên.Quản lý Vũ não tàn là sự thật khó chối cãi song cô thỉnh thoảng thông minh lên rất đáng sợ. Có một đêm không biết là đêm nào... Lam Uyên gõ cửa, dùng thứ võ kỳ lạ đánh cậu bầm dập bắt đi xuống chỗ gửi xe với cô. Sau đó... hai người hì hục tới ba giờ sáng, lắp xong chế độ định vị di động, kết nối điện thoại Lam Uyên với xe của cậu. Bất quá, chế độ này là một chiều, chỉ có thể mở từ phía của cô. Không có chỉ định, chức năng mới mẻ kia liền vô dụng. Lại nói... quản lý não tàn nhà cậu thời điểm hành sự động tác rất thuận, giống như đã quen từ lâu rồi, so với ban ngày khác một trời một vực.

Nhìn bóng xe Dạ Trạch đã khuất, khóe môi Lam Uyên nở rộ một nụ cười kinh diễm. Xin lỗi nhé, trí thông minh của lão nương online rồi!

Cô cầm điện thoại gọi cho Mộc Đào:

- Ei tiểu cường~ đến quán ăn đón tôi tôi đi!

Mộc Đào còn cuộn tròn trong chăn ngái ngủ, sau khi nghe thấy giọng nói ẻo lả của người gọi tới vội nhấc ra khỏi tai nhìn kĩ màn hình một lúc.

- Này, cho cậu tám phút nhé! _ Một giọng nữ khác trong điện thoại vang lên.

Minh tinh nhỏ giật mình làm rơi điện thoại trên tay xuống giường. Rõ ràng là số của quản lý Vũ, tại sao cậu lại nghe thấy giống như giọng của Thụy Yên vây? Không phải tổ tông lại mời Dương ảnh hậu đến chứ?

Nghĩ đến cảnh mình bị quản lý thả trong phòng một mình đối mặt với sắc nữ... Mộc Đào rùng mình, ba chân bốn cẳng mặc quần áo cầm chìa khóa xe lao xuống hầm đón Lam Uyên.

Quản lý Vũ não tàn là sự thật khó chối cãi song cô thỉnh thoảng thông minh lên rất đáng sợ. Có một đêm không biết là đêm nào... Lam Uyên gõ cửa, dùng thứ võ kỳ lạ đánh cậu bầm dập bắt đi xuống chỗ gửi xe với cô. Sau đó... hai người hì hục tới ba giờ sáng, lắp xong chế độ định vị di động, kết nối điện thoại Lam Uyên với xe của cậu. Bất quá, chế độ này là một chiều, chỉ có thể mở từ phía của cô. Không có chỉ định, chức năng mới mẻ kia liền vô dụng. Lại nói... quản lý não tàn nhà cậu thời điểm hành sự động tác rất thuận, giống như đã quen từ lâu rồi, so với ban ngày khác một trời một vực.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhìn bóng xe Dạ Trạch đã khuất, khóe môi Lam Uyên nở rộ một nụ cười kinh diễm. Xin lỗi nhé, trí thông minh của lão nương online rồi!Cô cầm điện thoại gọi cho Mộc Đào:- Ei tiểu cường~ đến quán ăn đón tôi tôi đi!Mộc Đào còn cuộn tròn trong chăn ngái ngủ, sau khi nghe thấy giọng nói ẻo lả của người gọi tới vội nhấc ra khỏi tai nhìn kĩ màn hình một lúc.- Này, cho cậu tám phút nhé! _ Một giọng nữ khác trong điện thoại vang lên.Minh tinh nhỏ giật mình làm rơi điện thoại trên tay xuống giường. Rõ ràng là số của quản lý Vũ, tại sao cậu lại nghe thấy giống như giọng của Thụy Yên vây? Không phải tổ tông lại mời Dương ảnh hậu đến chứ?Nghĩ đến cảnh mình bị quản lý thả trong phòng một mình đối mặt với sắc nữ... Mộc Đào rùng mình, ba chân bốn cẳng mặc quần áo cầm chìa khóa xe lao xuống hầm đón Lam Uyên.Quản lý Vũ não tàn là sự thật khó chối cãi song cô thỉnh thoảng thông minh lên rất đáng sợ. Có một đêm không biết là đêm nào... Lam Uyên gõ cửa, dùng thứ võ kỳ lạ đánh cậu bầm dập bắt đi xuống chỗ gửi xe với cô. Sau đó... hai người hì hục tới ba giờ sáng, lắp xong chế độ định vị di động, kết nối điện thoại Lam Uyên với xe của cậu. Bất quá, chế độ này là một chiều, chỉ có thể mở từ phía của cô. Không có chỉ định, chức năng mới mẻ kia liền vô dụng. Lại nói... quản lý não tàn nhà cậu thời điểm hành sự động tác rất thuận, giống như đã quen từ lâu rồi, so với ban ngày khác một trời một vực.

Chương 210