- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 212
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch đưa chìa khóa xe cho Mộc Đào lái, bản thân cùng Lam Uyên ngồi phía sau.Mộc Đào cảm thấy khó chịu vì nhị vị đại nhân nhà mình rất thích chim chuột thả thính nhau. Này thì nắm tay rồi ôm ấp, thơm má, 'thơm môi' - nói trắng ra là hôn nhưng vì quản lí Dạ không cho gọi là 'hôn' nên... Mặc dù chị Uyên luôn chối nhưng căn bản ai cũng biết thừa cô và Dạ Trạch một cặp trời đánh rồi. Ngoài ra, thân thiết tới mức XXOO hay chưa thì cậu không biết. Mọi người đều muốn hỏi song cứ nghĩ tới vạn nhất gãi trúng vảy ngược của quản lý Dạ thì auto xách vali đi đóng phim heo lại im lặng.Nguyên lai ánh mắt của Mộc Đào quá nóng bỏng nên Lam Uyên bắt đầu chú ý tới góc nhìn của cậu, phát hiện Dạ Trạch từ lúc lên xe luôn sờ nắn tay cô.- Cậu làm cái gì thế? _ Cô tròn mắt hỏi, rụt tay về cảnh giác.Anh không trả lời, lườm xéo Mộc Đào, an phận làm một người quân tử. Người ăn được rồi, không cần sợ!
Dạ Trạch đưa chìa khóa xe cho Mộc Đào lái, bản thân cùng Lam Uyên ngồi phía sau.
Mộc Đào cảm thấy khó chịu vì nhị vị đại nhân nhà mình rất thích chim chuột thả thính nhau. Này thì nắm tay rồi ôm ấp, thơm má, 'thơm môi' - nói trắng ra là hôn nhưng vì quản lí Dạ không cho gọi là 'hôn' nên... Mặc dù chị Uyên luôn chối nhưng căn bản ai cũng biết thừa cô và Dạ Trạch một cặp trời đánh rồi. Ngoài ra, thân thiết tới mức XXOO hay chưa thì cậu không biết. Mọi người đều muốn hỏi song cứ nghĩ tới vạn nhất gãi trúng vảy ngược của quản lý Dạ thì auto xách vali đi đóng phim heo lại im lặng.
Nguyên lai ánh mắt của Mộc Đào quá nóng bỏng nên Lam Uyên bắt đầu chú ý tới góc nhìn của cậu, phát hiện Dạ Trạch từ lúc lên xe luôn sờ nắn tay cô.
- Cậu làm cái gì thế? _ Cô tròn mắt hỏi, rụt tay về cảnh giác.
Anh không trả lời, lườm xéo Mộc Đào, an phận làm một người quân tử. Người ăn được rồi, không cần sợ!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch đưa chìa khóa xe cho Mộc Đào lái, bản thân cùng Lam Uyên ngồi phía sau.Mộc Đào cảm thấy khó chịu vì nhị vị đại nhân nhà mình rất thích chim chuột thả thính nhau. Này thì nắm tay rồi ôm ấp, thơm má, 'thơm môi' - nói trắng ra là hôn nhưng vì quản lí Dạ không cho gọi là 'hôn' nên... Mặc dù chị Uyên luôn chối nhưng căn bản ai cũng biết thừa cô và Dạ Trạch một cặp trời đánh rồi. Ngoài ra, thân thiết tới mức XXOO hay chưa thì cậu không biết. Mọi người đều muốn hỏi song cứ nghĩ tới vạn nhất gãi trúng vảy ngược của quản lý Dạ thì auto xách vali đi đóng phim heo lại im lặng.Nguyên lai ánh mắt của Mộc Đào quá nóng bỏng nên Lam Uyên bắt đầu chú ý tới góc nhìn của cậu, phát hiện Dạ Trạch từ lúc lên xe luôn sờ nắn tay cô.- Cậu làm cái gì thế? _ Cô tròn mắt hỏi, rụt tay về cảnh giác.Anh không trả lời, lườm xéo Mộc Đào, an phận làm một người quân tử. Người ăn được rồi, không cần sợ!