Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 217

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trước mặt mấy trăm đại nhân vật đến từ các gia tộc lớn, Hồng Nhan trưởng lão đứng lên giải thích:- Vốn dĩ đây là bí mật nội bộ Cổ Tộc song nguyên lai có liên quan mật thiết tới Thẩm gia chủ nên ta mạn phép chỉ tiết lộ một số phần chứng minh thực giả trong lời nói của gia chủ với mọi người.- Năm xưa huyết mạch thuần khiết đời thứ ba mươi mốt là ta hạ sinh một cặp nữ nhi: đứa bé ra đời trước quá yếu phải nuôi trong lồng kính cách ly tên Văn Hoàng Lam; đứa sinh sau thân thể bình thường tên Văn Hoàng Liên.- Sau khi nhận chúng về, ta phát hiện con gái đầu lòng bị đánh tráo, lập tức làm xét nghiệm cũng như tóm được thủ phạm. Nhưng mà, nữ hộ sinh kia nói Hoàng Lam thật đã chết yểu, nàng quá sợ hãi nên mới đánh chủ ý tìm một đứa trẻ giả mạo đưa cho ta. Văn Gia theo lời của nàng tìm đến bãi rác y tế nhặt xác Văn Hoàng Lam, khi đó đứa bé đã bị diều tha quạ mổ, dòi bọ ăn chỉ còn xương trắng.- Ta không tin, một lần nữa đem thi hài của nó làm xét nghiệm, cuối cùng nhận về kết quả ADN trùng khớp, hoàn toàn chết tâm.- Nếu không nhờ có Thẩm Trác Nghiêm hậu bối, ta vĩnh viễn không biết kết quả xét nghiệm lần thứ hai có kẻ mang nhau thai của Hoàng Liên đánh tráo vào mẫu thịt của cái xác, khiến toàn bộ Cổ Tộc nghĩ rằng đích trưởng nữ đã chết. Ta vĩnh viễn sẽ không biết hóa ra nàng vẫn còn sống, hơn nữa còn vui vẻ hạnh phúc lớn lên, lấy chồng, sinh con, có một cặp nữ nhi khả ái.Quý phu nhân xinh đẹp đoan trang hít vào một hơi, đưa mắt phượng nhìn khắp hội trường rồi dừng lại trên người Thẩm Trác Nghiêm, dõng dạc tuyên bố:- Ta trên danh nghĩa tộc trưởng - trưởng lão huyết mạch của Cổ Tộc, hứa hôn với Thẩm gia chủ: Chỉ cần Văn Nhã Ly trở về châu Âu nhận tổ quy tông, Văn Gia và Thẩm Gia sẽ kết thành thông gia, cho ngài vị trí chính thất. Trừ phi đôi bên cùng tự nguyện giải trừ quan hệ hôn nhân, bất kỳ ai cũng không thể có danh phận công chính!Dừng lại một chút, trưởng lão nói thêm:- Đương nhiên ta sẽ không ủy khuất Nhã Ly! Thực Pháp cho phép thuần huyết nữ tử có thể có nhiều nam nhân, sau này nàng thu nạp bao nhiêu người... Cổ Tộc không can thiệp.

Trước mặt mấy trăm đại nhân vật đến từ các gia tộc lớn, Hồng Nhan trưởng lão đứng lên giải thích:

- Vốn dĩ đây là bí mật nội bộ Cổ Tộc song nguyên lai có liên quan mật thiết tới Thẩm gia chủ nên ta mạn phép chỉ tiết lộ một số phần chứng minh thực giả trong lời nói của gia chủ với mọi người.

- Năm xưa huyết mạch thuần khiết đời thứ ba mươi mốt là ta hạ sinh một cặp nữ nhi: đứa bé ra đời trước quá yếu phải nuôi trong lồng kính cách ly tên Văn Hoàng Lam; đứa sinh sau thân thể bình thường tên Văn Hoàng Liên.

- Sau khi nhận chúng về, ta phát hiện con gái đầu lòng bị đánh tráo, lập tức làm xét nghiệm cũng như tóm được thủ phạm. Nhưng mà, nữ hộ sinh kia nói Hoàng Lam thật đã chết yểu, nàng quá sợ hãi nên mới đánh chủ ý tìm một đứa trẻ giả mạo đưa cho ta. Văn Gia theo lời của nàng tìm đến bãi rác y tế nhặt xác Văn Hoàng Lam, khi đó đứa bé đã bị diều tha quạ mổ, dòi bọ ăn chỉ còn xương trắng.

- Ta không tin, một lần nữa đem thi hài của nó làm xét nghiệm, cuối cùng nhận về kết quả ADN trùng khớp, hoàn toàn chết tâm.

- Nếu không nhờ có Thẩm Trác Nghiêm hậu bối, ta vĩnh viễn không biết kết quả xét nghiệm lần thứ hai có kẻ mang nhau thai của Hoàng Liên đánh tráo vào mẫu thịt của cái xác, khiến toàn bộ Cổ Tộc nghĩ rằng đích trưởng nữ đã chết. Ta vĩnh viễn sẽ không biết hóa ra nàng vẫn còn sống, hơn nữa còn vui vẻ hạnh phúc lớn lên, lấy chồng, sinh con, có một cặp nữ nhi khả ái.

Quý phu nhân xinh đẹp đoan trang hít vào một hơi, đưa mắt phượng nhìn khắp hội trường rồi dừng lại trên người Thẩm Trác Nghiêm, dõng dạc tuyên bố:

- Ta trên danh nghĩa tộc trưởng - trưởng lão huyết mạch của Cổ Tộc, hứa hôn với Thẩm gia chủ: Chỉ cần Văn Nhã Ly trở về châu Âu nhận tổ quy tông, Văn Gia và Thẩm Gia sẽ kết thành thông gia, cho ngài vị trí chính thất. Trừ phi đôi bên cùng tự nguyện giải trừ quan hệ hôn nhân, bất kỳ ai cũng không thể có danh phận công chính!

Dừng lại một chút, trưởng lão nói thêm:

- Đương nhiên ta sẽ không ủy khuất Nhã Ly! Thực Pháp cho phép thuần huyết nữ tử có thể có nhiều nam nhân, sau này nàng thu nạp bao nhiêu người... Cổ Tộc không can thiệp.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Trước mặt mấy trăm đại nhân vật đến từ các gia tộc lớn, Hồng Nhan trưởng lão đứng lên giải thích:- Vốn dĩ đây là bí mật nội bộ Cổ Tộc song nguyên lai có liên quan mật thiết tới Thẩm gia chủ nên ta mạn phép chỉ tiết lộ một số phần chứng minh thực giả trong lời nói của gia chủ với mọi người.- Năm xưa huyết mạch thuần khiết đời thứ ba mươi mốt là ta hạ sinh một cặp nữ nhi: đứa bé ra đời trước quá yếu phải nuôi trong lồng kính cách ly tên Văn Hoàng Lam; đứa sinh sau thân thể bình thường tên Văn Hoàng Liên.- Sau khi nhận chúng về, ta phát hiện con gái đầu lòng bị đánh tráo, lập tức làm xét nghiệm cũng như tóm được thủ phạm. Nhưng mà, nữ hộ sinh kia nói Hoàng Lam thật đã chết yểu, nàng quá sợ hãi nên mới đánh chủ ý tìm một đứa trẻ giả mạo đưa cho ta. Văn Gia theo lời của nàng tìm đến bãi rác y tế nhặt xác Văn Hoàng Lam, khi đó đứa bé đã bị diều tha quạ mổ, dòi bọ ăn chỉ còn xương trắng.- Ta không tin, một lần nữa đem thi hài của nó làm xét nghiệm, cuối cùng nhận về kết quả ADN trùng khớp, hoàn toàn chết tâm.- Nếu không nhờ có Thẩm Trác Nghiêm hậu bối, ta vĩnh viễn không biết kết quả xét nghiệm lần thứ hai có kẻ mang nhau thai của Hoàng Liên đánh tráo vào mẫu thịt của cái xác, khiến toàn bộ Cổ Tộc nghĩ rằng đích trưởng nữ đã chết. Ta vĩnh viễn sẽ không biết hóa ra nàng vẫn còn sống, hơn nữa còn vui vẻ hạnh phúc lớn lên, lấy chồng, sinh con, có một cặp nữ nhi khả ái.Quý phu nhân xinh đẹp đoan trang hít vào một hơi, đưa mắt phượng nhìn khắp hội trường rồi dừng lại trên người Thẩm Trác Nghiêm, dõng dạc tuyên bố:- Ta trên danh nghĩa tộc trưởng - trưởng lão huyết mạch của Cổ Tộc, hứa hôn với Thẩm gia chủ: Chỉ cần Văn Nhã Ly trở về châu Âu nhận tổ quy tông, Văn Gia và Thẩm Gia sẽ kết thành thông gia, cho ngài vị trí chính thất. Trừ phi đôi bên cùng tự nguyện giải trừ quan hệ hôn nhân, bất kỳ ai cũng không thể có danh phận công chính!Dừng lại một chút, trưởng lão nói thêm:- Đương nhiên ta sẽ không ủy khuất Nhã Ly! Thực Pháp cho phép thuần huyết nữ tử có thể có nhiều nam nhân, sau này nàng thu nạp bao nhiêu người... Cổ Tộc không can thiệp.

Chương 217