Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 228

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Khi chiến tranh dịu xuống hoàn toàn, mầm mống tử địch họ Ngụy bị tiêu diệt toàn bộ, Mộc Gia đề xuất ý tưởng di chuyển địa bàn Cổ Tộc ra khỏi đất liền.Bởi vì thiệt hại cơ sở vật chất để lại quá nặng nên Văn Gia cùng thị tộc Audrey mới đồng ý. Bằng không, chỉ bằng chút tâm cơ nhỏ này của Mộc gia chủ, muốn đem bọn họ lên một hòn đảo nhân tạo vô danh hoàn toàn không có khả năng.Nắm được đuôi nhỏ của Mộc Gia, Văn Gia cùng Audrey thị tộc bí mật mở hiệp ước riêng, bắt đầu tiếm quyền quản lý đảo.Vừa hay, thời gian tiếm quyền chuẩn bị chưa được bao lâu thì Mộc Gia nội bộ lục đục, có kẻ phản bội, g**t ch*t gia chủ đương nhiệm, hại căn cơ trăm năm bọn họ sụp đổ nhanh chóng. Cũng may người thừa kế kịp thời đứng lên cứu vớt dòng tộc một phen, nếu không e rằng Mộc Đào không có mặt trên thế giới này nữa rồi.Cuối cùng, biến cố xảy ra khiến Mộc Gia tổn thương thê thảm, buông bỏ tâm cơ, tìm Văn Gia - dòng tộc lớn nhất bấy giờ - để cầu thân.May mắn lại đến với bọn họ, một tộc nhân họ Mộc cùng trưởng nữ Văn Họa Thủy có tình cảm sâu nặng, trùng hợp hơn nàng đương có mang một tháng. Và sau đó không còn sau đó nữa... Gạo nấu thành cơm, không lấy cũng phải lấy. Mộc Nhiếp kết hôn với Văn Họa Thủy, rời bỏ Mộc Gia, lấy tên Văn Nhiếp, duy trì hòa bình đến hiện tại.Dạ Trạch gác chân lên bàn chép miệng:- Văn Nhiếp nổi tiếng yêu vợ, không thể nhúng tay nhúng chân. Khả năng cao là dòng chính động thủ... haizzz...Lão baba đẹp trai cau mày nhìn bộ dáng nằm ườn lười biếng của con trai. Đứa bé này từ khi nào đã học được bộ dáng quý tộc của hắn vậy?- Ba! _ Đột nhiên anh lên tiếng _ Giải quyết họ Mộc sớm sớm có được không? Mẹ muốn đón Lam Uyên về rồi!Ngập ngừng một chút, Dạ Trạch tiếp tục nói:- Đám lão già ở nhà cũng lục đục lên xuống. Nếu không xử lý nhanh... e rằng mẹ sẽ phát bạo đấy!Sắc mặt Nathanael Kris trầm xuống. Vợ hắn cái gì cũng không biết, chỉ tiêu tiền và đánh nhau là giỏi. Đừng coi thường nàng dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, năm xưa nàng sống chết theo đuổi được hắn là nhờ nắm đấm thần sầu đòi mạng đấy!Chuyện trong gia tộc có thể dùng nắm đấm để giải quyết nhưng bình thường để nàng dùng bạo lực liền không đơn giản chết một hai người mà sẽ lôi theo cửu tộc của tội nhân đi cùng. Tóm lại, để Hannah Audrey ra tay không bằng muốn giết hết cả gia tộc trừ nhà hắn cho rồi.

Khi chiến tranh dịu xuống hoàn toàn, mầm mống tử địch họ Ngụy bị tiêu diệt toàn bộ, Mộc Gia đề xuất ý tưởng di chuyển địa bàn Cổ Tộc ra khỏi đất liền.

Bởi vì thiệt hại cơ sở vật chất để lại quá nặng nên Văn Gia cùng thị tộc Audrey mới đồng ý. Bằng không, chỉ bằng chút tâm cơ nhỏ này của Mộc gia chủ, muốn đem bọn họ lên một hòn đảo nhân tạo vô danh hoàn toàn không có khả năng.

Nắm được đuôi nhỏ của Mộc Gia, Văn Gia cùng Audrey thị tộc bí mật mở hiệp ước riêng, bắt đầu tiếm quyền quản lý đảo.

Vừa hay, thời gian tiếm quyền chuẩn bị chưa được bao lâu thì Mộc Gia nội bộ lục đục, có kẻ phản bội, g**t ch*t gia chủ đương nhiệm, hại căn cơ trăm năm bọn họ sụp đổ nhanh chóng. Cũng may người thừa kế kịp thời đứng lên cứu vớt dòng tộc một phen, nếu không e rằng Mộc Đào không có mặt trên thế giới này nữa rồi.

Cuối cùng, biến cố xảy ra khiến Mộc Gia tổn thương thê thảm, buông bỏ tâm cơ, tìm Văn Gia - dòng tộc lớn nhất bấy giờ - để cầu thân.

May mắn lại đến với bọn họ, một tộc nhân họ Mộc cùng trưởng nữ Văn Họa Thủy có tình cảm sâu nặng, trùng hợp hơn nàng đương có mang một tháng. Và sau đó không còn sau đó nữa... Gạo nấu thành cơm, không lấy cũng phải lấy. Mộc Nhiếp kết hôn với Văn Họa Thủy, rời bỏ Mộc Gia, lấy tên Văn Nhiếp, duy trì hòa bình đến hiện tại.

Dạ Trạch gác chân lên bàn chép miệng:

- Văn Nhiếp nổi tiếng yêu vợ, không thể nhúng tay nhúng chân. Khả năng cao là dòng chính động thủ... haizzz...

Lão baba đẹp trai cau mày nhìn bộ dáng nằm ườn lười biếng của con trai. Đứa bé này từ khi nào đã học được bộ dáng quý tộc của hắn vậy?

- Ba! _ Đột nhiên anh lên tiếng _ Giải quyết họ Mộc sớm sớm có được không? Mẹ muốn đón Lam Uyên về rồi!

Ngập ngừng một chút, Dạ Trạch tiếp tục nói:

- Đám lão già ở nhà cũng lục đục lên xuống. Nếu không xử lý nhanh... e rằng mẹ sẽ phát bạo đấy!

Sắc mặt Nathanael Kris trầm xuống. Vợ hắn cái gì cũng không biết, chỉ tiêu tiền và đánh nhau là giỏi. Đừng coi thường nàng dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, năm xưa nàng sống chết theo đuổi được hắn là nhờ nắm đấm thần sầu đòi mạng đấy!

Chuyện trong gia tộc có thể dùng nắm đấm để giải quyết nhưng bình thường để nàng dùng bạo lực liền không đơn giản chết một hai người mà sẽ lôi theo cửu tộc của tội nhân đi cùng. Tóm lại, để Hannah Audrey ra tay không bằng muốn giết hết cả gia tộc trừ nhà hắn cho rồi.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Khi chiến tranh dịu xuống hoàn toàn, mầm mống tử địch họ Ngụy bị tiêu diệt toàn bộ, Mộc Gia đề xuất ý tưởng di chuyển địa bàn Cổ Tộc ra khỏi đất liền.Bởi vì thiệt hại cơ sở vật chất để lại quá nặng nên Văn Gia cùng thị tộc Audrey mới đồng ý. Bằng không, chỉ bằng chút tâm cơ nhỏ này của Mộc gia chủ, muốn đem bọn họ lên một hòn đảo nhân tạo vô danh hoàn toàn không có khả năng.Nắm được đuôi nhỏ của Mộc Gia, Văn Gia cùng Audrey thị tộc bí mật mở hiệp ước riêng, bắt đầu tiếm quyền quản lý đảo.Vừa hay, thời gian tiếm quyền chuẩn bị chưa được bao lâu thì Mộc Gia nội bộ lục đục, có kẻ phản bội, g**t ch*t gia chủ đương nhiệm, hại căn cơ trăm năm bọn họ sụp đổ nhanh chóng. Cũng may người thừa kế kịp thời đứng lên cứu vớt dòng tộc một phen, nếu không e rằng Mộc Đào không có mặt trên thế giới này nữa rồi.Cuối cùng, biến cố xảy ra khiến Mộc Gia tổn thương thê thảm, buông bỏ tâm cơ, tìm Văn Gia - dòng tộc lớn nhất bấy giờ - để cầu thân.May mắn lại đến với bọn họ, một tộc nhân họ Mộc cùng trưởng nữ Văn Họa Thủy có tình cảm sâu nặng, trùng hợp hơn nàng đương có mang một tháng. Và sau đó không còn sau đó nữa... Gạo nấu thành cơm, không lấy cũng phải lấy. Mộc Nhiếp kết hôn với Văn Họa Thủy, rời bỏ Mộc Gia, lấy tên Văn Nhiếp, duy trì hòa bình đến hiện tại.Dạ Trạch gác chân lên bàn chép miệng:- Văn Nhiếp nổi tiếng yêu vợ, không thể nhúng tay nhúng chân. Khả năng cao là dòng chính động thủ... haizzz...Lão baba đẹp trai cau mày nhìn bộ dáng nằm ườn lười biếng của con trai. Đứa bé này từ khi nào đã học được bộ dáng quý tộc của hắn vậy?- Ba! _ Đột nhiên anh lên tiếng _ Giải quyết họ Mộc sớm sớm có được không? Mẹ muốn đón Lam Uyên về rồi!Ngập ngừng một chút, Dạ Trạch tiếp tục nói:- Đám lão già ở nhà cũng lục đục lên xuống. Nếu không xử lý nhanh... e rằng mẹ sẽ phát bạo đấy!Sắc mặt Nathanael Kris trầm xuống. Vợ hắn cái gì cũng không biết, chỉ tiêu tiền và đánh nhau là giỏi. Đừng coi thường nàng dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, năm xưa nàng sống chết theo đuổi được hắn là nhờ nắm đấm thần sầu đòi mạng đấy!Chuyện trong gia tộc có thể dùng nắm đấm để giải quyết nhưng bình thường để nàng dùng bạo lực liền không đơn giản chết một hai người mà sẽ lôi theo cửu tộc của tội nhân đi cùng. Tóm lại, để Hannah Audrey ra tay không bằng muốn giết hết cả gia tộc trừ nhà hắn cho rồi.

Chương 228