Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…
Chương 9
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Sáng hôm sau khi vừa vào tiết thì thầy giáo chủ nhiệm thông báo"Bạn Lục Chi cảnh do có việc nên đã chuyển trường rồi"Giây phút đó lòng tôi như có thứ gì đó khựng lại. Dù có đau lòng nhưng vẫn biết cả hai đã từ bỏ nhau.Hôm đó là vào ngày đầu tuyết rơi, trắng xóa cả một vùng trời.Nó như chứa tất cả những kỷ niệm buồn trong tôi, nó cuốn đi những ký ức về cậu ấy.Ngày cậu ấy chuyển đi, tuyết rơi, tôi ở trong lớp tình cờ có thấy một cuốn sổ gì đó dưới ngăn bàn của cậu ấy.Tôi tò mò lấy ra xem, dù sao cậu ấy cũng chẳng mang theo nó.Khi cầm ra thì nó là cuốn sổ mà cậu ấy thường dùng để vẽ.Tôi cũng có một chút ngạc nhiên vì thấy cậu ấy bỏ cuốn sổ này lại hoặc là cậu ấy bỏ quên ở đây.Tôi cũng không biết cậu ấy làm sao lại để quyển sổ đó ở đây nhưng dường như có một thứ gì đó thúc đẩy tôi mở quyển sổ này ra.Vào những trang đầu thì thấy cậu ấy vẽ những khung cảnh bờ hồ, nhà cửa,...Nhưng những trang sau thì cậu ấy lại vẽ đi vẽ lại một bóng hình cô gái có mái tóc ngang vai, vóc dáng nhỏ nhắn.Và điều đặc biệt là cô ấy đang... cười.Trang cuối của cuốn sổ cậu ấy còn ghi những dòng chữ"Thượng đề thật tốt vì để cho anh gặp lại người anh yêu"Dù chỉ là những dòng chữ được viết ngay ngắn đẹp đẽ nhưng nó đã làm tôi rơi nước mắtNgười con gái cậu ấy vẽ không ai khác chính là tôiNgười cậu ấy yêu trong những dòng chữ cũng chính là tôi.Giây phút đó như có gì đó dừng lại. Mọi khoảng khắc thời gian cậu ấy gặp tôi trong mấy ngày ngắn ngủi, cậu ấy đều vẽ lại trong cuốn sổ này.Tôi đã thật sự hối hận vì đã để cậu ấy đi mà không giữ cậu ấy lạiGiá như lúc đó mình không nói vui vì Khả duệGiá như mình kiên trì một chút.Giá như mình cho cậu ấy một cơ hội thì...Vỡ rồi, tất cả đã không thể quay trở lại nữa.Có thể chúng ta có duyên nhưng không có phậnTại sao ông tơ lại se nhầm duyên tớ với cậu.Được rồi, mọi chuyện dừng lại tới đây thôi, trước khi một trong hai chúng ta lại đau lòng thêm lần nữa.Những ngày tiếp theo, tôi sẽ phải trải qua giống như mọi năm,Mà không có cậu ấy..
Sáng hôm sau khi vừa vào tiết thì thầy giáo chủ nhiệm thông báo
"Bạn Lục Chi cảnh do có việc nên đã chuyển trường rồi"
Giây phút đó lòng tôi như có thứ gì đó khựng lại. Dù có đau lòng nhưng vẫn biết cả hai đã từ bỏ nhau.
Hôm đó là vào ngày đầu tuyết rơi, trắng xóa cả một vùng trời.
Nó như chứa tất cả những kỷ niệm buồn trong tôi, nó cuốn đi những ký ức về cậu ấy.
Ngày cậu ấy chuyển đi, tuyết rơi, tôi ở trong lớp tình cờ có thấy một cuốn sổ gì đó dưới ngăn bàn của cậu ấy.
Tôi tò mò lấy ra xem, dù sao cậu ấy cũng chẳng mang theo nó.
Khi cầm ra thì nó là cuốn sổ mà cậu ấy thường dùng để vẽ.
Tôi cũng có một chút ngạc nhiên vì thấy cậu ấy bỏ cuốn sổ này lại hoặc là cậu ấy bỏ quên ở đây.
Tôi cũng không biết cậu ấy làm sao lại để quyển sổ đó ở đây nhưng dường như có một thứ gì đó thúc đẩy tôi mở quyển sổ này ra.
Vào những trang đầu thì thấy cậu ấy vẽ những khung cảnh bờ hồ, nhà cửa,...
Nhưng những trang sau thì cậu ấy lại vẽ đi vẽ lại một bóng hình cô gái có mái tóc ngang vai, vóc dáng nhỏ nhắn.
Và điều đặc biệt là cô ấy đang... cười.
Trang cuối của cuốn sổ cậu ấy còn ghi những dòng chữ
"Thượng đề thật tốt vì để cho anh gặp lại người anh yêu"
Dù chỉ là những dòng chữ được viết ngay ngắn đẹp đẽ nhưng nó đã làm tôi rơi nước mắt
Người con gái cậu ấy vẽ không ai khác chính là tôi
Người cậu ấy yêu trong những dòng chữ cũng chính là tôi.
Giây phút đó như có gì đó dừng lại. Mọi khoảng khắc thời gian cậu ấy gặp tôi trong mấy ngày ngắn ngủi, cậu ấy đều vẽ lại trong cuốn sổ này.
Tôi đã thật sự hối hận vì đã để cậu ấy đi mà không giữ cậu ấy lại
Giá như lúc đó mình không nói vui vì Khả duệ
Giá như mình kiên trì một chút.
Giá như mình cho cậu ấy một cơ hội thì...
Vỡ rồi, tất cả đã không thể quay trở lại nữa.
Có thể chúng ta có duyên nhưng không có phận
Tại sao ông tơ lại se nhầm duyên tớ với cậu.
Được rồi, mọi chuyện dừng lại tới đây thôi, trước khi một trong hai chúng ta lại đau lòng thêm lần nữa.
Những ngày tiếp theo, tôi sẽ phải trải qua giống như mọi năm,
Mà không có cậu ấy..
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Sáng hôm sau khi vừa vào tiết thì thầy giáo chủ nhiệm thông báo"Bạn Lục Chi cảnh do có việc nên đã chuyển trường rồi"Giây phút đó lòng tôi như có thứ gì đó khựng lại. Dù có đau lòng nhưng vẫn biết cả hai đã từ bỏ nhau.Hôm đó là vào ngày đầu tuyết rơi, trắng xóa cả một vùng trời.Nó như chứa tất cả những kỷ niệm buồn trong tôi, nó cuốn đi những ký ức về cậu ấy.Ngày cậu ấy chuyển đi, tuyết rơi, tôi ở trong lớp tình cờ có thấy một cuốn sổ gì đó dưới ngăn bàn của cậu ấy.Tôi tò mò lấy ra xem, dù sao cậu ấy cũng chẳng mang theo nó.Khi cầm ra thì nó là cuốn sổ mà cậu ấy thường dùng để vẽ.Tôi cũng có một chút ngạc nhiên vì thấy cậu ấy bỏ cuốn sổ này lại hoặc là cậu ấy bỏ quên ở đây.Tôi cũng không biết cậu ấy làm sao lại để quyển sổ đó ở đây nhưng dường như có một thứ gì đó thúc đẩy tôi mở quyển sổ này ra.Vào những trang đầu thì thấy cậu ấy vẽ những khung cảnh bờ hồ, nhà cửa,...Nhưng những trang sau thì cậu ấy lại vẽ đi vẽ lại một bóng hình cô gái có mái tóc ngang vai, vóc dáng nhỏ nhắn.Và điều đặc biệt là cô ấy đang... cười.Trang cuối của cuốn sổ cậu ấy còn ghi những dòng chữ"Thượng đề thật tốt vì để cho anh gặp lại người anh yêu"Dù chỉ là những dòng chữ được viết ngay ngắn đẹp đẽ nhưng nó đã làm tôi rơi nước mắtNgười con gái cậu ấy vẽ không ai khác chính là tôiNgười cậu ấy yêu trong những dòng chữ cũng chính là tôi.Giây phút đó như có gì đó dừng lại. Mọi khoảng khắc thời gian cậu ấy gặp tôi trong mấy ngày ngắn ngủi, cậu ấy đều vẽ lại trong cuốn sổ này.Tôi đã thật sự hối hận vì đã để cậu ấy đi mà không giữ cậu ấy lạiGiá như lúc đó mình không nói vui vì Khả duệGiá như mình kiên trì một chút.Giá như mình cho cậu ấy một cơ hội thì...Vỡ rồi, tất cả đã không thể quay trở lại nữa.Có thể chúng ta có duyên nhưng không có phậnTại sao ông tơ lại se nhầm duyên tớ với cậu.Được rồi, mọi chuyện dừng lại tới đây thôi, trước khi một trong hai chúng ta lại đau lòng thêm lần nữa.Những ngày tiếp theo, tôi sẽ phải trải qua giống như mọi năm,Mà không có cậu ấy..