Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…
Chương 19
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đột nhiên trời đổ mưa,cơn mưa rất lớn.Cô ấy chợt đưa mình vào suy tư."Đã là tháng tư rồi,khi nào mới quên được cậu đây?"một tiếng thở dài,mệt mỏi.Ngước mắt nhìn ra bầu trời,ánh mắt dường như đang hướng về sự yên tĩnh.Một ánh mắt cô đơn,những vết thâm quầng hiện rõ trên mặt cô.Muốn ngủ cũng chẳng ngủ được.Cứ nhắm mắt lại cô lại nhớ đến cậu ấy.Đối với cô giấc ngủ một nỗi ám ảnh.Thậm chí khi muốn ngủ cô phải dùng đến thuốc,để không phải thấy cậu ấy.Điều đó làm sức khoẻ cô càng tệ hơn.Dù biết vậy nhưng vẫn cố chấp.Nằm trên giường bệnh một lúc thì cô xuất viện.Trở về dưới cơn mưa dày,hạt mưa rơi vào người cô.Thật sự rất lạnh,làm tê tái con người cô."Mình đáng bị như vậy"suốt một quãng đường về nhà cô không nói một lời nào trừ câu nói đó.Đến nhà vừa mở cửa thì cha và mẹ cô đã ở trước cửa.Vẻ mặt của họ rất tiều tuỵ,nhưng khi thấy Linh linh thì họ tươi hẳn lên."Con đi đâu cả ngày vậy"giọng của mẹ cô lo lắng nhìn cô hỏi."Con không sao mẹ à"tôi cố gắng trấn an họ."Không sao thì tốt,vào nhà thôi.Cũng mệt rồi,tắm rồi ăn cơm thôi."Đúng vậy tôi đã mệt,thật sự rất mệt rồi chẳng còn sức mà làm gì nữa.Ăn cơm xong tôi liền lên phòng mà ở trong đó viết nhạc.Tôi dùng âm nhạc mà giải toả những cảm xúc của mình.Cây guitar mà tôi đã dùng trong vòng đầu là do mẹ tôi cho tôi.Nó đã được bà mang đi khắp nơi.Nhưng giờ nó đã là của tôi,tôi không biết có thể làm nó toả sáng như cách bà đã từng không.Viết viết, tẩy tẩy một hồi thì cô đã làm ra được một bài nhạc cho mình.Nó mang tên là"nhớ một người cần lý do sao"Trái với bài mà cô từng mang đi thi là"Ánh trăng từ vực sâu",bài này cô hát với tông nhẹ nhàng nhưng cao,âm sắc đơn điệu như diễn tả nỗi nhớ một ai đó.Vào đoạn điệp khúc thì cô lại đưa tâm trạng oán trách vào."Tại sao lại rời bỏ,tại sao lại bỏ cuộc,rốt cuộc là vì sao?"Vừa hát,vài giọt nước mắt rơi xuống.Cô thật sự đang rất nhớ cậu ấy.Nước mắt mang vị mặn đắng, vậy nỗi nhớ mang vị gì?Cô ngớ ngẩn đặt ra câu hỏi đó mà không hề có một câu trả lời cho mình.
Đột nhiên trời đổ mưa,cơn mưa rất lớn.Cô ấy chợt đưa mình vào suy tư.
"Đã là tháng tư rồi,khi nào mới quên được cậu đây?"một tiếng thở dài,mệt mỏi.Ngước mắt nhìn ra bầu trời,ánh mắt dường như đang hướng về sự yên tĩnh.
Một ánh mắt cô đơn,những vết thâm quầng hiện rõ trên mặt cô.Muốn ngủ cũng chẳng ngủ được.Cứ nhắm mắt lại cô lại nhớ đến cậu ấy.
Đối với cô giấc ngủ một nỗi ám ảnh.Thậm chí khi muốn ngủ cô phải dùng đến thuốc,để không phải thấy cậu ấy.
Điều đó làm sức khoẻ cô càng tệ hơn.Dù biết vậy nhưng vẫn cố chấp.Nằm trên giường bệnh một lúc thì cô xuất viện.
Trở về dưới cơn mưa dày,hạt mưa rơi vào người cô.Thật sự rất lạnh,làm tê tái con người cô.
"Mình đáng bị như vậy"suốt một quãng đường về nhà cô không nói một lời nào trừ câu nói đó.
Đến nhà vừa mở cửa thì cha và mẹ cô đã ở trước cửa.Vẻ mặt của họ rất tiều tuỵ,nhưng khi thấy Linh linh thì họ tươi hẳn lên.
"Con đi đâu cả ngày vậy"giọng của mẹ cô lo lắng nhìn cô hỏi."Con không sao mẹ à"tôi cố gắng trấn an họ.
"Không sao thì tốt,vào nhà thôi.Cũng mệt rồi,tắm rồi ăn cơm thôi."
Đúng vậy tôi đã mệt,thật sự rất mệt rồi chẳng còn sức mà làm gì nữa.
Ăn cơm xong tôi liền lên phòng mà ở trong đó viết nhạc.Tôi dùng âm nhạc mà giải toả những cảm xúc của mình.
Cây guitar mà tôi đã dùng trong vòng đầu là do mẹ tôi cho tôi.Nó đã được bà mang đi khắp nơi.Nhưng giờ nó đã là của tôi,tôi không biết có thể làm nó toả sáng như cách bà đã từng không.
Viết viết, tẩy tẩy một hồi thì cô đã làm ra được một bài nhạc cho mình.Nó mang tên là"nhớ một người cần lý do sao"
Trái với bài mà cô từng mang đi thi là"Ánh trăng từ vực sâu",bài này cô hát với tông nhẹ nhàng nhưng cao,âm sắc đơn điệu như diễn tả nỗi nhớ một ai đó.
Vào đoạn điệp khúc thì cô lại đưa tâm trạng oán trách vào."Tại sao lại rời bỏ,tại sao lại bỏ cuộc,rốt cuộc là vì sao?"
Vừa hát,vài giọt nước mắt rơi xuống.Cô thật sự đang rất nhớ cậu ấy.
Nước mắt mang vị mặn đắng, vậy nỗi nhớ mang vị gì?
Cô ngớ ngẩn đặt ra câu hỏi đó mà không hề có một câu trả lời cho mình.
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đột nhiên trời đổ mưa,cơn mưa rất lớn.Cô ấy chợt đưa mình vào suy tư."Đã là tháng tư rồi,khi nào mới quên được cậu đây?"một tiếng thở dài,mệt mỏi.Ngước mắt nhìn ra bầu trời,ánh mắt dường như đang hướng về sự yên tĩnh.Một ánh mắt cô đơn,những vết thâm quầng hiện rõ trên mặt cô.Muốn ngủ cũng chẳng ngủ được.Cứ nhắm mắt lại cô lại nhớ đến cậu ấy.Đối với cô giấc ngủ một nỗi ám ảnh.Thậm chí khi muốn ngủ cô phải dùng đến thuốc,để không phải thấy cậu ấy.Điều đó làm sức khoẻ cô càng tệ hơn.Dù biết vậy nhưng vẫn cố chấp.Nằm trên giường bệnh một lúc thì cô xuất viện.Trở về dưới cơn mưa dày,hạt mưa rơi vào người cô.Thật sự rất lạnh,làm tê tái con người cô."Mình đáng bị như vậy"suốt một quãng đường về nhà cô không nói một lời nào trừ câu nói đó.Đến nhà vừa mở cửa thì cha và mẹ cô đã ở trước cửa.Vẻ mặt của họ rất tiều tuỵ,nhưng khi thấy Linh linh thì họ tươi hẳn lên."Con đi đâu cả ngày vậy"giọng của mẹ cô lo lắng nhìn cô hỏi."Con không sao mẹ à"tôi cố gắng trấn an họ."Không sao thì tốt,vào nhà thôi.Cũng mệt rồi,tắm rồi ăn cơm thôi."Đúng vậy tôi đã mệt,thật sự rất mệt rồi chẳng còn sức mà làm gì nữa.Ăn cơm xong tôi liền lên phòng mà ở trong đó viết nhạc.Tôi dùng âm nhạc mà giải toả những cảm xúc của mình.Cây guitar mà tôi đã dùng trong vòng đầu là do mẹ tôi cho tôi.Nó đã được bà mang đi khắp nơi.Nhưng giờ nó đã là của tôi,tôi không biết có thể làm nó toả sáng như cách bà đã từng không.Viết viết, tẩy tẩy một hồi thì cô đã làm ra được một bài nhạc cho mình.Nó mang tên là"nhớ một người cần lý do sao"Trái với bài mà cô từng mang đi thi là"Ánh trăng từ vực sâu",bài này cô hát với tông nhẹ nhàng nhưng cao,âm sắc đơn điệu như diễn tả nỗi nhớ một ai đó.Vào đoạn điệp khúc thì cô lại đưa tâm trạng oán trách vào."Tại sao lại rời bỏ,tại sao lại bỏ cuộc,rốt cuộc là vì sao?"Vừa hát,vài giọt nước mắt rơi xuống.Cô thật sự đang rất nhớ cậu ấy.Nước mắt mang vị mặn đắng, vậy nỗi nhớ mang vị gì?Cô ngớ ngẩn đặt ra câu hỏi đó mà không hề có một câu trả lời cho mình.