Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 25: Cửa hàng 2

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đầm, váy, áo, quần... Tất cả đều được trưng bày một cách lịch sự.Nhìn vào mỗi khu quần áo, chúng đều mang vẻ đẹp, ý nghĩa riêng của mình.Không quá màu mè, chỉ là những bộ quần áo được thiết kế tỉ mỉ mà thôi.Những thứ quần áo đó như đang phát một loại ánh sáng lấp lánh gì đó.Nó mang đến sự kỳ ảo lôi cuốn cô. Quả thật, khi cô chạm vào những bộ quần áo thì đều có cảm giác gì đó nhưng chúng lại khác nhau.Duy nhất ở đó có một chiếc váy dài, màu xanh trời phủ ngoài là một lớp ren mỏng trong suốt. Trên chiếc váy có những họa tiết được làm một cách độc đáo nhưng rất khéo léo.Hài hòa tạo nên nét đẹp riêng biệt hoàn toàn khác xa với những bộ khác.Nhưng điều làm bộ váy này khác biệt đó là một chiếc sợi dây chuyền đi kèm với một đôi giày.Đặc biệt là sợi dây chuyền. Mặt của nó là một viên đá mặt trăng được làm từ thạch baỏ.trong suốt nhưng lại pha trộn nhẹ với màu xanh biển cả.Còn đôi giày thì được làm bằng pha lê, trên mũi giày cũng có khảm một hình mặt trăng nhỏ nhưng rất lấp lánh.Bộ váy đó đã thu hút cô ngay khi cô vừa nhìn thấy nó."Mình muốn bộ váy này" vừa nói xong cô liền hỏi thẳng giá của bộ váy đó.Khuôn mặt vui mừng như tìm được một cái gì đó ưng ý."Tôi mua bộ này, giúp tôi tính tiền"Khi vừa nói xong thì nhân viên đó nói rằng" thật xin lỗi vị tiểu thư này. Bộ váy này không thể mua được "nét mặt khó xử của cô nhân viên đó lộ rõ." Vậy làm cách nào để có được bộ váy này? "cô vừa thất vọng vừa buồn bã." Chỉ cần cô đoán được tên và ý nghĩa của nó thì chúng tôi sẽ tặng cô bộ váy"- Tên? Ý nghĩa?Vốn từ nhỏ không am hiểu nhiều về thời trang. Nên không rõ về những cái này lắm.Thực sự là khó cho mình rồiNét mặt lúng túng của cô bắt đầu hiện lên.Vừa suy nghĩ vừa nhìn bộ váy thì trong đầu chợt nãy ra một cái tên."Bộ váy này mang một màu xanh tựa hoa tuyết, mỏng manh tựa tuyết. Thanh thoát có vẻ cô lãnh.""Tên nó là...""Sương tuyết?"Chưa kịp phản ứng cô đã nói ra cái tên đó.Khi nghe cô nói cái tên đó thì cô nhân viên tỏa ra một sự ngạc nhiên.Nhìn thấy nhân viên đó ngạc nhiên như vậy thì cô nghĩ là mình có thể đã đoán đúng.Nhìn nhân viên đó mà chờ mong sự đáp trả." Sao cô biết được cái tên này?"nhân viên đó ngạc nhiên mà nói." Vị tiểu thư này, cô là người đầu tiên nói đúng được cái tên này"Cô mừng rỡ mà noí" vậy bộ váy này sẽ thuộc về tôi?""Đúng vậy thưa tiểu thư."Cô vui mừng mà nhận lấy chiếc váy đó.Cô rời đi, và bỗng nhiên có một lời nói " cô ấy đã có được bộ váy đó?"

Đầm, váy, áo, quần... Tất cả đều được trưng bày một cách lịch sự.

Nhìn vào mỗi khu quần áo, chúng đều mang vẻ đẹp, ý nghĩa riêng của mình.

Không quá màu mè, chỉ là những bộ quần áo được thiết kế tỉ mỉ mà thôi.

Những thứ quần áo đó như đang phát một loại ánh sáng lấp lánh gì đó.

Nó mang đến sự kỳ ảo lôi cuốn cô. Quả thật, khi cô chạm vào những bộ quần áo thì đều có cảm giác gì đó nhưng chúng lại khác nhau.

Duy nhất ở đó có một chiếc váy dài, màu xanh trời phủ ngoài là một lớp ren mỏng trong suốt. Trên chiếc váy có những họa tiết được làm một cách độc đáo nhưng rất khéo léo.

Hài hòa tạo nên nét đẹp riêng biệt hoàn toàn khác xa với những bộ khác.

Nhưng điều làm bộ váy này khác biệt đó là một chiếc sợi dây chuyền đi kèm với một đôi giày.

Đặc biệt là sợi dây chuyền. Mặt của nó là một viên đá mặt trăng được làm từ thạch baỏ.trong suốt nhưng lại pha trộn nhẹ với màu xanh biển cả.

Còn đôi giày thì được làm bằng pha lê, trên mũi giày cũng có khảm một hình mặt trăng nhỏ nhưng rất lấp lánh.

Bộ váy đó đã thu hút cô ngay khi cô vừa nhìn thấy nó.

"Mình muốn bộ váy này" vừa nói xong cô liền hỏi thẳng giá của bộ váy đó.

Khuôn mặt vui mừng như tìm được một cái gì đó ưng ý.

"Tôi mua bộ này, giúp tôi tính tiền"

Khi vừa nói xong thì nhân viên đó nói rằng" thật xin lỗi vị tiểu thư này. Bộ váy này không thể mua được "nét mặt khó xử của cô nhân viên đó lộ rõ.

" Vậy làm cách nào để có được bộ váy này? "cô vừa thất vọng vừa buồn bã.

" Chỉ cần cô đoán được tên và ý nghĩa của nó thì chúng tôi sẽ tặng cô bộ váy"

- Tên? Ý nghĩa?

Vốn từ nhỏ không am hiểu nhiều về thời trang. Nên không rõ về những cái này lắm.

Thực sự là khó cho mình rồi

Nét mặt lúng túng của cô bắt đầu hiện lên.Vừa suy nghĩ vừa nhìn bộ váy thì trong đầu chợt nãy ra một cái tên.

"Bộ váy này mang một màu xanh tựa hoa tuyết, mỏng manh tựa tuyết. Thanh thoát có vẻ cô lãnh."

"Tên nó là..."

"Sương tuyết?"

Chưa kịp phản ứng cô đã nói ra cái tên đó.Khi nghe cô nói cái tên đó thì cô nhân viên tỏa ra một sự ngạc nhiên.

Nhìn thấy nhân viên đó ngạc nhiên như vậy thì cô nghĩ là mình có thể đã đoán đúng.

Nhìn nhân viên đó mà chờ mong sự đáp trả.

" Sao cô biết được cái tên này?"nhân viên đó ngạc nhiên mà nói.

" Vị tiểu thư này, cô là người đầu tiên nói đúng được cái tên này"

Cô mừng rỡ mà noí" vậy bộ váy này sẽ thuộc về tôi?"

"Đúng vậy thưa tiểu thư."

Cô vui mừng mà nhận lấy chiếc váy đó.

Cô rời đi, và bỗng nhiên có một lời nói " cô ấy đã có được bộ váy đó?"

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đầm, váy, áo, quần... Tất cả đều được trưng bày một cách lịch sự.Nhìn vào mỗi khu quần áo, chúng đều mang vẻ đẹp, ý nghĩa riêng của mình.Không quá màu mè, chỉ là những bộ quần áo được thiết kế tỉ mỉ mà thôi.Những thứ quần áo đó như đang phát một loại ánh sáng lấp lánh gì đó.Nó mang đến sự kỳ ảo lôi cuốn cô. Quả thật, khi cô chạm vào những bộ quần áo thì đều có cảm giác gì đó nhưng chúng lại khác nhau.Duy nhất ở đó có một chiếc váy dài, màu xanh trời phủ ngoài là một lớp ren mỏng trong suốt. Trên chiếc váy có những họa tiết được làm một cách độc đáo nhưng rất khéo léo.Hài hòa tạo nên nét đẹp riêng biệt hoàn toàn khác xa với những bộ khác.Nhưng điều làm bộ váy này khác biệt đó là một chiếc sợi dây chuyền đi kèm với một đôi giày.Đặc biệt là sợi dây chuyền. Mặt của nó là một viên đá mặt trăng được làm từ thạch baỏ.trong suốt nhưng lại pha trộn nhẹ với màu xanh biển cả.Còn đôi giày thì được làm bằng pha lê, trên mũi giày cũng có khảm một hình mặt trăng nhỏ nhưng rất lấp lánh.Bộ váy đó đã thu hút cô ngay khi cô vừa nhìn thấy nó."Mình muốn bộ váy này" vừa nói xong cô liền hỏi thẳng giá của bộ váy đó.Khuôn mặt vui mừng như tìm được một cái gì đó ưng ý."Tôi mua bộ này, giúp tôi tính tiền"Khi vừa nói xong thì nhân viên đó nói rằng" thật xin lỗi vị tiểu thư này. Bộ váy này không thể mua được "nét mặt khó xử của cô nhân viên đó lộ rõ." Vậy làm cách nào để có được bộ váy này? "cô vừa thất vọng vừa buồn bã." Chỉ cần cô đoán được tên và ý nghĩa của nó thì chúng tôi sẽ tặng cô bộ váy"- Tên? Ý nghĩa?Vốn từ nhỏ không am hiểu nhiều về thời trang. Nên không rõ về những cái này lắm.Thực sự là khó cho mình rồiNét mặt lúng túng của cô bắt đầu hiện lên.Vừa suy nghĩ vừa nhìn bộ váy thì trong đầu chợt nãy ra một cái tên."Bộ váy này mang một màu xanh tựa hoa tuyết, mỏng manh tựa tuyết. Thanh thoát có vẻ cô lãnh.""Tên nó là...""Sương tuyết?"Chưa kịp phản ứng cô đã nói ra cái tên đó.Khi nghe cô nói cái tên đó thì cô nhân viên tỏa ra một sự ngạc nhiên.Nhìn thấy nhân viên đó ngạc nhiên như vậy thì cô nghĩ là mình có thể đã đoán đúng.Nhìn nhân viên đó mà chờ mong sự đáp trả." Sao cô biết được cái tên này?"nhân viên đó ngạc nhiên mà nói." Vị tiểu thư này, cô là người đầu tiên nói đúng được cái tên này"Cô mừng rỡ mà noí" vậy bộ váy này sẽ thuộc về tôi?""Đúng vậy thưa tiểu thư."Cô vui mừng mà nhận lấy chiếc váy đó.Cô rời đi, và bỗng nhiên có một lời nói " cô ấy đã có được bộ váy đó?"

Chương 25: Cửa hàng 2