Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 35

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Một lúc sau thì Linh Linh tỉnh dậy,mắt cô chỉ khẽ hé,miệng lắp bắp nói không lên tiếng.Chỉ biết cô cứ đưa mắt nhìn khả duệ mà gọi "Chi cảnh"dù không nói rõ được cái tên ấy nhưng dù chỉ nhìn khẩu hình miệng của cô thì cũng vẫn biết được."Chi Cảnh...Chi...Cảnh...Là cậu...sao?"Cô đưa mắt theo cậu con trai mà cô lầm tưởng là Chi cảnh,miệng không ngừng vô vọng thốt lên tiếng."Thì ra là bị bóng đè,"khả duệ cúi người xuống gần Linh linh mà nói với cô với giọng nói trầm lặng,ấm áp"Không sao,anh ở đây"anh ấy dùng câu nói ấy để an ủi cô.Cuối cùng cô đã bị lời nói của anh tác động mà lại chìm vào giấc ngủ.Anh mừng vì cô đã ngủ được,nhưng càng đau hơn khi cô lại trong vô thức mà nhắc tên của người con trai ấy.Sự đố kị của anh không bao giờ dừng lại,càng lúc anh càng muốn chiếm hữu cô,không muốn chia sẽ cho ai."Nơi mà có em,nơi đó chính là nơi anh luôn hướng tới.Nhưng nơi ấy vĩnh viễn không thuộc về anh."Anh ngẩn người dựa lưng vào chiếc ghế anh đang ngồi.Thở dài một tiếng sau đó liền,đứng dậy nhẹ nhàng ra khỏi phòng.Khi anh đã ra khỏi phòng hẳn thì Linh Linh dần mở mắt ra.Bên cạnh trống rỗng lạnh lẽo,cô chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ,nối liền với cửa sổ là khung cảnh bầu trời đang mưa.Nhưng có vẻ là tâm trạng của cô rất giống với cơn mưa này,tay chân của cô yếu ớt,muốn di chuyển cũng rất khó khăn.Chỉ biết nằm đó mà nhìn ra cơn mưa."ƯỚC gì mình có thể làm cơn mưa này,thật tốt biết bao,sau khi mưa thật nhiều thì sẽ được ánh nắng ấm áp của mặt trời soi sáng,sưởi ấm.Không cần phải lo nghĩ gì,chỉ cần làm tròn bổn phận mà thôi"Cô vu vơ hé lên một nụ cười nhạt,như đang cười cho số mệnh của mình,trách ông trời,sao lại cho cô phải gánh chịu nhiều đau thương như vậy.Từ một nụ cười hé môi,nhạt nhẽo ấy dần trở thành một nụ cười oán trách và nước mắt cô rơi lệ vì số phận của mình.Thật quá trớ trêu,thay cho mình.

Một lúc sau thì Linh Linh tỉnh dậy,mắt cô chỉ khẽ hé,miệng lắp bắp nói không lên tiếng.Chỉ biết cô cứ đưa mắt nhìn khả duệ mà gọi "Chi cảnh"dù không nói rõ được cái tên ấy nhưng dù chỉ nhìn khẩu hình miệng của cô thì cũng vẫn biết được.

"Chi Cảnh...Chi...Cảnh...Là cậu...sao?"Cô đưa mắt theo cậu con trai mà cô lầm tưởng là Chi cảnh,miệng không ngừng vô vọng thốt lên tiếng.

"Thì ra là bị bóng đè,"khả duệ cúi người xuống gần Linh linh mà nói với cô với giọng nói trầm lặng,ấm áp"Không sao,anh ở đây"anh ấy dùng câu nói ấy để an ủi cô.Cuối cùng cô đã bị lời nói của anh tác động mà lại chìm vào giấc ngủ.

Anh mừng vì cô đã ngủ được,nhưng càng đau hơn khi cô lại trong vô thức mà nhắc tên của người con trai ấy.Sự đố kị của anh không bao giờ dừng lại,càng lúc anh càng muốn chiếm hữu cô,không muốn chia sẽ cho ai.

"Nơi mà có em,nơi đó chính là nơi anh luôn hướng tới.Nhưng nơi ấy vĩnh viễn không thuộc về anh."Anh ngẩn người dựa lưng vào chiếc ghế anh đang ngồi.Thở dài một tiếng sau đó liền,đứng dậy nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Khi anh đã ra khỏi phòng hẳn thì Linh Linh dần mở mắt ra.Bên cạnh trống rỗng lạnh lẽo,cô chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ,nối liền với cửa sổ là khung cảnh bầu trời đang mưa.

Nhưng có vẻ là tâm trạng của cô rất giống với cơn mưa này,tay chân của cô yếu ớt,muốn di chuyển cũng rất khó khăn.Chỉ biết nằm đó mà nhìn ra cơn mưa.

"ƯỚC gì mình có thể làm cơn mưa này,thật tốt biết bao,sau khi mưa thật nhiều thì sẽ được ánh nắng ấm áp của mặt trời soi sáng,sưởi ấm.Không cần phải lo nghĩ gì,chỉ cần làm tròn bổn phận mà thôi"

Cô vu vơ hé lên một nụ cười nhạt,như đang cười cho số mệnh của mình,trách ông trời,sao lại cho cô phải gánh chịu nhiều đau thương như vậy.Từ một nụ cười hé môi,nhạt nhẽo ấy dần trở thành một nụ cười oán trách và nước mắt cô rơi lệ vì số phận của mình.

Thật quá trớ trêu,thay cho mình.

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Một lúc sau thì Linh Linh tỉnh dậy,mắt cô chỉ khẽ hé,miệng lắp bắp nói không lên tiếng.Chỉ biết cô cứ đưa mắt nhìn khả duệ mà gọi "Chi cảnh"dù không nói rõ được cái tên ấy nhưng dù chỉ nhìn khẩu hình miệng của cô thì cũng vẫn biết được."Chi Cảnh...Chi...Cảnh...Là cậu...sao?"Cô đưa mắt theo cậu con trai mà cô lầm tưởng là Chi cảnh,miệng không ngừng vô vọng thốt lên tiếng."Thì ra là bị bóng đè,"khả duệ cúi người xuống gần Linh linh mà nói với cô với giọng nói trầm lặng,ấm áp"Không sao,anh ở đây"anh ấy dùng câu nói ấy để an ủi cô.Cuối cùng cô đã bị lời nói của anh tác động mà lại chìm vào giấc ngủ.Anh mừng vì cô đã ngủ được,nhưng càng đau hơn khi cô lại trong vô thức mà nhắc tên của người con trai ấy.Sự đố kị của anh không bao giờ dừng lại,càng lúc anh càng muốn chiếm hữu cô,không muốn chia sẽ cho ai."Nơi mà có em,nơi đó chính là nơi anh luôn hướng tới.Nhưng nơi ấy vĩnh viễn không thuộc về anh."Anh ngẩn người dựa lưng vào chiếc ghế anh đang ngồi.Thở dài một tiếng sau đó liền,đứng dậy nhẹ nhàng ra khỏi phòng.Khi anh đã ra khỏi phòng hẳn thì Linh Linh dần mở mắt ra.Bên cạnh trống rỗng lạnh lẽo,cô chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ,nối liền với cửa sổ là khung cảnh bầu trời đang mưa.Nhưng có vẻ là tâm trạng của cô rất giống với cơn mưa này,tay chân của cô yếu ớt,muốn di chuyển cũng rất khó khăn.Chỉ biết nằm đó mà nhìn ra cơn mưa."ƯỚC gì mình có thể làm cơn mưa này,thật tốt biết bao,sau khi mưa thật nhiều thì sẽ được ánh nắng ấm áp của mặt trời soi sáng,sưởi ấm.Không cần phải lo nghĩ gì,chỉ cần làm tròn bổn phận mà thôi"Cô vu vơ hé lên một nụ cười nhạt,như đang cười cho số mệnh của mình,trách ông trời,sao lại cho cô phải gánh chịu nhiều đau thương như vậy.Từ một nụ cười hé môi,nhạt nhẽo ấy dần trở thành một nụ cười oán trách và nước mắt cô rơi lệ vì số phận của mình.Thật quá trớ trêu,thay cho mình.

Chương 35