Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 37-2: Hắc đạo 2

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Người con trai có lời nói như vàng đó từng rất yêu cô,mù quáng mà theo đuổi.Nhưng đến cùng vẫn là buông tay.Nhưng thật sự thì buông tay cậu mới có thể được tình yêu của một người.Chỉ tiếc là đến bây giờ cảm xúc của cậu dành cho cô không hơn gì một chủ tịch cao cao tại thượng đối với nhân viên của mình.Dù đã cứu cô vài lần,nhưng chỉ vì cậu còn nợ cô quá nhiều mà thôi.Tỏ ra đau lòng chỉ là cậu cảm thấy thương hại cô.Buồn lòng vì cô,chỉ là cậu cảm thấy tiếc cho tài năng của cô.Cảm xúc của cậu đã theo bốn năm này mà tan biến.Nói là dài thì cũng chẳng dài nhưng nói khoảng thời gian ấy ngắn thì nó chẳng hề ngắn một tí nào.Chính khoảng thời gian đó đã làm cậu thành một con người như bây giờ.Sau khi đã rời khỏi căn phòng bệnh ngột ngạt ấy,cậu liền lên chiếc xe Ferrari đen tuyền của cậu mà phóng đi.Ngồi trên chiếc xe ấy cậu giảm nhiệt độ trong xe xuống rất thấp.Đến nỗi một người có thể phải thét lên rằng rất lạnh nếu người đó ngồi trên chiếc xe đó.Cậu chạy thẳng một mạch đến căn biệt thự riêng của mình.Vừa tới cánh cửa uy nghiêm to tráng lệ được hai người hầu mở ra.Mở cửa là một khung cảnh diễm lệ người hầu,quản gia đứng thành hai hàng đối diện nhau.Nhìn về hướng hắn mà kêu đồng thanh"Mừng cậu đã về"Nghe xong thì y đi vào,vừa đi vừa gỡ áo khoác,cà vạt mà vứt cho những người hầu.Hắn đi thẳng một mạch lên phòng.Bước tới cầu thang y nói với Chu quản gia "đừng cho ai vào phòng,tôi không muốn bị làm phiền nếu làm không được thì ông tự biết hậu quả"Giọng nói chán ghét,ánh mắt khinh bỉ với một sát khí đang bao trùm anh.Giống như một con thú dữ vừa mới săn mồi về

Người con trai có lời nói như vàng đó từng rất yêu cô,mù quáng mà theo đuổi.Nhưng đến cùng vẫn là buông tay.

Nhưng thật sự thì buông tay cậu mới có thể được tình yêu của một người.Chỉ tiếc là đến bây giờ cảm xúc của cậu dành cho cô không hơn gì một chủ tịch cao cao tại thượng đối với nhân viên của mình.

Dù đã cứu cô vài lần,nhưng chỉ vì cậu còn nợ cô quá nhiều mà thôi.Tỏ ra đau lòng chỉ là cậu cảm thấy thương hại cô.Buồn lòng vì cô,chỉ là cậu cảm thấy tiếc cho tài năng của cô.Cảm xúc của cậu đã theo bốn năm này mà tan biến.

Nói là dài thì cũng chẳng dài nhưng nói khoảng thời gian ấy ngắn thì nó chẳng hề ngắn một tí nào.Chính khoảng thời gian đó đã làm cậu thành một con người như bây giờ.

Sau khi đã rời khỏi căn phòng bệnh ngột ngạt ấy,cậu liền lên chiếc xe Ferrari đen tuyền của cậu mà phóng đi.Ngồi trên chiếc xe ấy cậu giảm nhiệt độ trong xe xuống rất thấp.

Đến nỗi một người có thể phải thét lên rằng rất lạnh nếu người đó ngồi trên chiếc xe đó.Cậu chạy thẳng một mạch đến căn biệt thự riêng của mình.

Vừa tới cánh cửa uy nghiêm to tráng lệ được hai người hầu mở ra.Mở cửa là một khung cảnh diễm lệ người hầu,quản gia đứng thành hai hàng đối diện nhau.Nhìn về hướng hắn mà kêu đồng thanh

"Mừng cậu đã về"

Nghe xong thì y đi vào,vừa đi vừa gỡ áo khoác,cà vạt mà vứt cho những người hầu.Hắn đi thẳng một mạch lên phòng.Bước tới cầu thang y nói với Chu quản gia "đừng cho ai vào phòng,tôi không muốn bị làm phiền nếu làm không được thì ông tự biết hậu quả"

Giọng nói chán ghét,ánh mắt khinh bỉ với một sát khí đang bao trùm anh.Giống như một con thú dữ vừa mới săn mồi về

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Người con trai có lời nói như vàng đó từng rất yêu cô,mù quáng mà theo đuổi.Nhưng đến cùng vẫn là buông tay.Nhưng thật sự thì buông tay cậu mới có thể được tình yêu của một người.Chỉ tiếc là đến bây giờ cảm xúc của cậu dành cho cô không hơn gì một chủ tịch cao cao tại thượng đối với nhân viên của mình.Dù đã cứu cô vài lần,nhưng chỉ vì cậu còn nợ cô quá nhiều mà thôi.Tỏ ra đau lòng chỉ là cậu cảm thấy thương hại cô.Buồn lòng vì cô,chỉ là cậu cảm thấy tiếc cho tài năng của cô.Cảm xúc của cậu đã theo bốn năm này mà tan biến.Nói là dài thì cũng chẳng dài nhưng nói khoảng thời gian ấy ngắn thì nó chẳng hề ngắn một tí nào.Chính khoảng thời gian đó đã làm cậu thành một con người như bây giờ.Sau khi đã rời khỏi căn phòng bệnh ngột ngạt ấy,cậu liền lên chiếc xe Ferrari đen tuyền của cậu mà phóng đi.Ngồi trên chiếc xe ấy cậu giảm nhiệt độ trong xe xuống rất thấp.Đến nỗi một người có thể phải thét lên rằng rất lạnh nếu người đó ngồi trên chiếc xe đó.Cậu chạy thẳng một mạch đến căn biệt thự riêng của mình.Vừa tới cánh cửa uy nghiêm to tráng lệ được hai người hầu mở ra.Mở cửa là một khung cảnh diễm lệ người hầu,quản gia đứng thành hai hàng đối diện nhau.Nhìn về hướng hắn mà kêu đồng thanh"Mừng cậu đã về"Nghe xong thì y đi vào,vừa đi vừa gỡ áo khoác,cà vạt mà vứt cho những người hầu.Hắn đi thẳng một mạch lên phòng.Bước tới cầu thang y nói với Chu quản gia "đừng cho ai vào phòng,tôi không muốn bị làm phiền nếu làm không được thì ông tự biết hậu quả"Giọng nói chán ghét,ánh mắt khinh bỉ với một sát khí đang bao trùm anh.Giống như một con thú dữ vừa mới săn mồi về

Chương 37-2: Hắc đạo 2