Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 27: Tiện nhân phối cẩu, thiên trường địa cửu
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureNhưng bà ta còn chưa kịp đi tới cửa thì trong phòng liền vang lên thanh âm kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết của Vương Vệ Đông.Chu Mỹ Cầm lập tức quay lại thì nhìn thấy một màn kinh hoàng, thiếu nữ vừa mới lúc nãy còn không có chút sức chống cự kia bây giờ đang nắm tóc Vương Vệ Đông, tàn nhẫn đập đầu hắn vào tường.Vương Vệ Đông bị đánh tới vỡ đầu chảy máu, lập tức lảo đảo mà ngã xuống."Vương tổng? Vương tổng?"Chu Mỹ Cầm quỳ trên nền nhà hoảng hốt gọi Vương Vệ Đông đã hoàn toàn bất tỉnh, giận dữ trừng mắt nhìn kẻ vừa ra tay hại người, Cố Vi Vi."Cô có biết người này quan trọng đến mức nào không hả, muốn cả nhà cùng gặp xui xẻo với cô chắc?"Bọn họ tốn nhiều sức lực như vậy mới có thể thiết lập mối quan hệ với Vương tổng, bây giờ lại bị Cố Vi Vi phá hoại hết rồi."Các người đã muốn tôi gặp xui xẻo vậy thì chúng ta cùng nhau gặp xui xẻo đi."Cố Vi Vi rút lấy một tờ khăn giấy, ung dung thong thả mà lau vết máu trên tay đi.Khi còn nhỏ cô từng bị người ta bắt cóc nên Cố gia đã mời võ sư đến dạy cô một chút võ thuật để phòng thân, đến khi gặp phải chuyện nguy hiểm liền có thể tự mình thoát thân.Chẳng qua là nhiều năm như vậy rồi, cô đi đâu cũng có vệ sĩ của Cố gia đi theo, lén trốn ra ngoài thì cũng đã có võ sư đi cùng.Vì thế cô coi như tốn công luyện tập lại không có đất dụng võ, đến tận hôm nay mới có thể phát huy tác dụng."Cô…..không phải cô đã uống ly rượu đó rồi sao?"Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt trấn tĩnh của Cố Vi Vi, không hề có chút dáng vẻ đang phải chịu đựng dược tính phát tác như lúc nãy.Bà ta nhìn qua khe cửa, tận mắt thấy Cố Vi Vi đã uống rồi cơ mà? Nếu vậy thì dựa vào cô ta, lấy đâu ra sức mà đánh người chứ?"Tôi uống rồi, chẳng qua cũng nhả ra rồi."Cô biết rõ Chu Lâm Na sẽ chẳng có lòng tốt như vậy đâu, cô cố ý uống ly rượu vang mà cô ta đưa cho chỉ là để Chu Lâm Na buông lỏng cảnh giác, quay đầu một cái liền lập tức đi vào phòng tắm nhả ra.Tuy rằng hại bữa trưa của cô đều bị phun ra theo nhưng cũng chẳng sao. Và đúng y như rằng, cô vừa đi ra khỏi phòng tắm thì Chu Lâm Na và Chu Mỹ Cầm liền lộ mặt thật.Nếu như Cố Vi Vi trực tiếp lấy đồ rồi rời đi, Chu Lâm Na cũng không cản nổi cô.Chẳng qua là cô cố ý ở lại xem bọn họ rốt cuộc muốn bày trò gian trá gì mà thôi.Hai người kia lại còn cho rằng Cố Vi Vi thân cô thế cô, chỉ có thể để mặc cho bọn họ sắp đặt. Đáng tiếc, cô không phải là Mộ Vi Vi mà bọn họ có thể tùy ý xâu xé.Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt âm lãnh như ma quỷ của cô, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi."Thấy bây giờ cô trôi dạt khắp nơi nên tôi mới có lòng tốt giúp cô có thể sống cuộc sống thoải mái tốt đẹp hơn, cô đã không cảm kích thì thôi, lại còn dám ra tay hại người?""Thật sao?" Cố Vi Vi cười nhạo, từng bước áp sát Chu Mỹ Cầm."Lê phu nhân cũng thật là có lòng quá."Chu Mỹ Cầm theo bản năng mà bắt đầu lùi về phía sau, lùi vào tới tận trong phòng ngủ, vừa muốn khóa cửa lại để gọi người cầu cứu nhưng lại bị Cố Vi Vi đá tung cửa theo vào.Cố Vi Vi thoáng liếc qua một loạt các loại đồ dùng thỏa mãn tình thú bày trên giường, tiện tay cầm một cái còng tay lên vừa ngắm nghía vừa cười, nói."Lê phu nhân vì tôi mà suy nghĩ chu đáo như thế, đương nhiên tôi cũng nên đáp lễ bà một chút gì đó mới phải."Nói rồi cô mạnh tay đẩy Chu Mỹ Cầm ngã xuống giường, trực tiếp còng một tay bà ta ở đầu giường bên này, rồi lại lấy thêm một cái còng khác, còng luôn tay còn lại của bà ta ở đàu giường bên kia.Tuy Chu Mỹ Cầm lớn tuổi hơn cô rất nhiều nhưng bao nhiêu năm nay bà ta sống trong nhung lụa đã quen, căn bản không có sức phản kháng."Mộ Vi Vi, cô muốn làm gì hả? Cô còn dám hồ đồ nữa thì cha cô sẽ không bỏ qua cho cô đâu.""Kể từ khi ông ta lên giường cùng bà, ông ta đã không còn là cha của tôi nữa rồi. Đừng cứ mở miệng ra thì lại nói ông ta là cha tôi, bà là mẹ đỡ đầu của tôi nữa, bà không thấy chán nhưng tôi thì ngán tới tận cổ rồi."Cố Vi Vi còng chắc Chu Mỹ Cầm xong lại xuống giường đi tìm một cái kéo sau đó quay lại ngồi xuống bên cạnh Chu Mỹ Cầm.Chu Mỹ Cầm nhìn chằm chằm cây kéo sắc bén trong tay Cố Vi Vi, có chút sợ hãi mà bắt đầu run lẩy bẩy nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối muốn chứng minh mình trong sạch."Ta chưa từng cầu xin Mộ gia giúp đỡ, tất cả đều là bọn họ tự nguyện. Ta và cha cô thật lòng yêu nhau, nếu không phải vì không muốn làm mẹ cô bị tổn thương thì chúng ta đã sớm…..""Loại tiện nhân ở cùng một chỗ với hạng chó má, tình yêu của các ngươi đúng là một tình yêu rất chân thành."
Translator:
Wave Literature
Nhưng bà ta còn chưa kịp đi tới cửa thì trong phòng liền vang lên thanh âm kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết của Vương Vệ Đông.
Chu Mỹ Cầm lập tức quay lại thì nhìn thấy một màn kinh hoàng, thiếu nữ vừa mới lúc nãy còn không có chút sức chống cự kia bây giờ đang nắm tóc Vương Vệ Đông, tàn nhẫn đập đầu hắn vào tường.
Vương Vệ Đông bị đánh tới vỡ đầu chảy máu, lập tức lảo đảo mà ngã xuống.
"Vương tổng? Vương tổng?"
Chu Mỹ Cầm quỳ trên nền nhà hoảng hốt gọi Vương Vệ Đông đã hoàn toàn bất tỉnh, giận dữ trừng mắt nhìn kẻ vừa ra tay hại người, Cố Vi Vi.
"Cô có biết người này quan trọng đến mức nào không hả, muốn cả nhà cùng gặp xui xẻo với cô chắc?"
Bọn họ tốn nhiều sức lực như vậy mới có thể thiết lập mối quan hệ với Vương tổng, bây giờ lại bị Cố Vi Vi phá hoại hết rồi.
"Các người đã muốn tôi gặp xui xẻo vậy thì chúng ta cùng nhau gặp xui xẻo đi."
Cố Vi Vi rút lấy một tờ khăn giấy, ung dung thong thả mà lau vết máu trên tay đi.
Khi còn nhỏ cô từng bị người ta bắt cóc nên Cố gia đã mời võ sư đến dạy cô một chút võ thuật để phòng thân, đến khi gặp phải chuyện nguy hiểm liền có thể tự mình thoát thân.
Chẳng qua là nhiều năm như vậy rồi, cô đi đâu cũng có vệ sĩ của Cố gia đi theo, lén trốn ra ngoài thì cũng đã có võ sư đi cùng.
Vì thế cô coi như tốn công luyện tập lại không có đất dụng võ, đến tận hôm nay mới có thể phát huy tác dụng.
"Cô…..không phải cô đã uống ly rượu đó rồi sao?"
Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt trấn tĩnh của Cố Vi Vi, không hề có chút dáng vẻ đang phải chịu đựng dược tính phát tác như lúc nãy.
Bà ta nhìn qua khe cửa, tận mắt thấy Cố Vi Vi đã uống rồi cơ mà? Nếu vậy thì dựa vào cô ta, lấy đâu ra sức mà đánh người chứ?
"Tôi uống rồi, chẳng qua cũng nhả ra rồi."
Cô biết rõ Chu Lâm Na sẽ chẳng có lòng tốt như vậy đâu, cô cố ý uống ly rượu vang mà cô ta đưa cho chỉ là để Chu Lâm Na buông lỏng cảnh giác, quay đầu một cái liền lập tức đi vào phòng tắm nhả ra.
Tuy rằng hại bữa trưa của cô đều bị phun ra theo nhưng cũng chẳng sao. Và đúng y như rằng, cô vừa đi ra khỏi phòng tắm thì Chu Lâm Na và Chu Mỹ Cầm liền lộ mặt thật.
Nếu như Cố Vi Vi trực tiếp lấy đồ rồi rời đi, Chu Lâm Na cũng không cản nổi cô.
Chẳng qua là cô cố ý ở lại xem bọn họ rốt cuộc muốn bày trò gian trá gì mà thôi.
Hai người kia lại còn cho rằng Cố Vi Vi thân cô thế cô, chỉ có thể để mặc cho bọn họ sắp đặt. Đáng tiếc, cô không phải là Mộ Vi Vi mà bọn họ có thể tùy ý xâu xé.
Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt âm lãnh như ma quỷ của cô, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi.
"Thấy bây giờ cô trôi dạt khắp nơi nên tôi mới có lòng tốt giúp cô có thể sống cuộc sống thoải mái tốt đẹp hơn, cô đã không cảm kích thì thôi, lại còn dám ra tay hại người?"
"Thật sao?" Cố Vi Vi cười nhạo, từng bước áp sát Chu Mỹ Cầm.
"Lê phu nhân cũng thật là có lòng quá."
Chu Mỹ Cầm theo bản năng mà bắt đầu lùi về phía sau, lùi vào tới tận trong phòng ngủ, vừa muốn khóa cửa lại để gọi người cầu cứu nhưng lại bị Cố Vi Vi đá tung cửa theo vào.
Cố Vi Vi thoáng liếc qua một loạt các loại đồ dùng thỏa mãn tình thú bày trên giường, tiện tay cầm một cái còng tay lên vừa ngắm nghía vừa cười, nói.
"Lê phu nhân vì tôi mà suy nghĩ chu đáo như thế, đương nhiên tôi cũng nên đáp lễ bà một chút gì đó mới phải."
Nói rồi cô mạnh tay đẩy Chu Mỹ Cầm ngã xuống giường, trực tiếp còng một tay bà ta ở đầu giường bên này, rồi lại lấy thêm một cái còng khác, còng luôn tay còn lại của bà ta ở đàu giường bên kia.
Tuy Chu Mỹ Cầm lớn tuổi hơn cô rất nhiều nhưng bao nhiêu năm nay bà ta sống trong nhung lụa đã quen, căn bản không có sức phản kháng.
"Mộ Vi Vi, cô muốn làm gì hả? Cô còn dám hồ đồ nữa thì cha cô sẽ không bỏ qua cho cô đâu."
"Kể từ khi ông ta lên giường cùng bà, ông ta đã không còn là cha của tôi nữa rồi. Đừng cứ mở miệng ra thì lại nói ông ta là cha tôi, bà là mẹ đỡ đầu của tôi nữa, bà không thấy chán nhưng tôi thì ngán tới tận cổ rồi."
Cố Vi Vi còng chắc Chu Mỹ Cầm xong lại xuống giường đi tìm một cái kéo sau đó quay lại ngồi xuống bên cạnh Chu Mỹ Cầm.
Chu Mỹ Cầm nhìn chằm chằm cây kéo sắc bén trong tay Cố Vi Vi, có chút sợ hãi mà bắt đầu run lẩy bẩy nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối muốn chứng minh mình trong sạch.
"Ta chưa từng cầu xin Mộ gia giúp đỡ, tất cả đều là bọn họ tự nguyện. Ta và cha cô thật lòng yêu nhau, nếu không phải vì không muốn làm mẹ cô bị tổn thương thì chúng ta đã sớm….."
"Loại tiện nhân ở cùng một chỗ với hạng chó má, tình yêu của các ngươi đúng là một tình yêu rất chân thành."
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureNhưng bà ta còn chưa kịp đi tới cửa thì trong phòng liền vang lên thanh âm kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết của Vương Vệ Đông.Chu Mỹ Cầm lập tức quay lại thì nhìn thấy một màn kinh hoàng, thiếu nữ vừa mới lúc nãy còn không có chút sức chống cự kia bây giờ đang nắm tóc Vương Vệ Đông, tàn nhẫn đập đầu hắn vào tường.Vương Vệ Đông bị đánh tới vỡ đầu chảy máu, lập tức lảo đảo mà ngã xuống."Vương tổng? Vương tổng?"Chu Mỹ Cầm quỳ trên nền nhà hoảng hốt gọi Vương Vệ Đông đã hoàn toàn bất tỉnh, giận dữ trừng mắt nhìn kẻ vừa ra tay hại người, Cố Vi Vi."Cô có biết người này quan trọng đến mức nào không hả, muốn cả nhà cùng gặp xui xẻo với cô chắc?"Bọn họ tốn nhiều sức lực như vậy mới có thể thiết lập mối quan hệ với Vương tổng, bây giờ lại bị Cố Vi Vi phá hoại hết rồi."Các người đã muốn tôi gặp xui xẻo vậy thì chúng ta cùng nhau gặp xui xẻo đi."Cố Vi Vi rút lấy một tờ khăn giấy, ung dung thong thả mà lau vết máu trên tay đi.Khi còn nhỏ cô từng bị người ta bắt cóc nên Cố gia đã mời võ sư đến dạy cô một chút võ thuật để phòng thân, đến khi gặp phải chuyện nguy hiểm liền có thể tự mình thoát thân.Chẳng qua là nhiều năm như vậy rồi, cô đi đâu cũng có vệ sĩ của Cố gia đi theo, lén trốn ra ngoài thì cũng đã có võ sư đi cùng.Vì thế cô coi như tốn công luyện tập lại không có đất dụng võ, đến tận hôm nay mới có thể phát huy tác dụng."Cô…..không phải cô đã uống ly rượu đó rồi sao?"Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt trấn tĩnh của Cố Vi Vi, không hề có chút dáng vẻ đang phải chịu đựng dược tính phát tác như lúc nãy.Bà ta nhìn qua khe cửa, tận mắt thấy Cố Vi Vi đã uống rồi cơ mà? Nếu vậy thì dựa vào cô ta, lấy đâu ra sức mà đánh người chứ?"Tôi uống rồi, chẳng qua cũng nhả ra rồi."Cô biết rõ Chu Lâm Na sẽ chẳng có lòng tốt như vậy đâu, cô cố ý uống ly rượu vang mà cô ta đưa cho chỉ là để Chu Lâm Na buông lỏng cảnh giác, quay đầu một cái liền lập tức đi vào phòng tắm nhả ra.Tuy rằng hại bữa trưa của cô đều bị phun ra theo nhưng cũng chẳng sao. Và đúng y như rằng, cô vừa đi ra khỏi phòng tắm thì Chu Lâm Na và Chu Mỹ Cầm liền lộ mặt thật.Nếu như Cố Vi Vi trực tiếp lấy đồ rồi rời đi, Chu Lâm Na cũng không cản nổi cô.Chẳng qua là cô cố ý ở lại xem bọn họ rốt cuộc muốn bày trò gian trá gì mà thôi.Hai người kia lại còn cho rằng Cố Vi Vi thân cô thế cô, chỉ có thể để mặc cho bọn họ sắp đặt. Đáng tiếc, cô không phải là Mộ Vi Vi mà bọn họ có thể tùy ý xâu xé.Chu Mỹ Cầm nhìn ánh mắt âm lãnh như ma quỷ của cô, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi."Thấy bây giờ cô trôi dạt khắp nơi nên tôi mới có lòng tốt giúp cô có thể sống cuộc sống thoải mái tốt đẹp hơn, cô đã không cảm kích thì thôi, lại còn dám ra tay hại người?""Thật sao?" Cố Vi Vi cười nhạo, từng bước áp sát Chu Mỹ Cầm."Lê phu nhân cũng thật là có lòng quá."Chu Mỹ Cầm theo bản năng mà bắt đầu lùi về phía sau, lùi vào tới tận trong phòng ngủ, vừa muốn khóa cửa lại để gọi người cầu cứu nhưng lại bị Cố Vi Vi đá tung cửa theo vào.Cố Vi Vi thoáng liếc qua một loạt các loại đồ dùng thỏa mãn tình thú bày trên giường, tiện tay cầm một cái còng tay lên vừa ngắm nghía vừa cười, nói."Lê phu nhân vì tôi mà suy nghĩ chu đáo như thế, đương nhiên tôi cũng nên đáp lễ bà một chút gì đó mới phải."Nói rồi cô mạnh tay đẩy Chu Mỹ Cầm ngã xuống giường, trực tiếp còng một tay bà ta ở đầu giường bên này, rồi lại lấy thêm một cái còng khác, còng luôn tay còn lại của bà ta ở đàu giường bên kia.Tuy Chu Mỹ Cầm lớn tuổi hơn cô rất nhiều nhưng bao nhiêu năm nay bà ta sống trong nhung lụa đã quen, căn bản không có sức phản kháng."Mộ Vi Vi, cô muốn làm gì hả? Cô còn dám hồ đồ nữa thì cha cô sẽ không bỏ qua cho cô đâu.""Kể từ khi ông ta lên giường cùng bà, ông ta đã không còn là cha của tôi nữa rồi. Đừng cứ mở miệng ra thì lại nói ông ta là cha tôi, bà là mẹ đỡ đầu của tôi nữa, bà không thấy chán nhưng tôi thì ngán tới tận cổ rồi."Cố Vi Vi còng chắc Chu Mỹ Cầm xong lại xuống giường đi tìm một cái kéo sau đó quay lại ngồi xuống bên cạnh Chu Mỹ Cầm.Chu Mỹ Cầm nhìn chằm chằm cây kéo sắc bén trong tay Cố Vi Vi, có chút sợ hãi mà bắt đầu run lẩy bẩy nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối muốn chứng minh mình trong sạch."Ta chưa từng cầu xin Mộ gia giúp đỡ, tất cả đều là bọn họ tự nguyện. Ta và cha cô thật lòng yêu nhau, nếu không phải vì không muốn làm mẹ cô bị tổn thương thì chúng ta đã sớm…..""Loại tiện nhân ở cùng một chỗ với hạng chó má, tình yêu của các ngươi đúng là một tình yêu rất chân thành."