Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…

Chương 30: Thịt đưa đến miệng rồi còn không ăn?

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave Literature"..."Cố Vi Vi hoảng sợ ra mặt, trừng mắt nhìn người đàn ông vừa nói ra câu dọa người kia."Thay quần áo ướt ra, đến bệnh viện.""Không cần anh quan tâm, anh đi đi.Cố Vi Vi lạnh giọng từ chối sự giúp đỡ của hắn, cô không muốn lại dây dưa với người đàn ông này nữa.Phó Hàn Tranh hoàn toàn không để ý đến thái độ cự tuyệt của cô, kiên quyết nói."Cô tự mình thay, hay là để tôi ra tay đây?"Cố Vi Vi cắn răng, dùng bàn tay đã lạnh cóng đến nỗi run lẩy bẩy mà bắt đầu cởi nút áo ra.Nhưng dường như cái khuy áo nhỏ bé kia có thù oán gì với cô thì phải, mất cả nửa ngày trời mà một nút cũng không cởi được.Đã hai, ba phút trôi qua, Phó Hàn Tranh nghiêng đầu liếc Cố Vi Vi đang chật vật một cái.Vừa thấy cô vẫn là không tự thay được, hắn liền dứt khoát tự mình cởi bộ đồ ngấm nước ướt sũng trên người cô ra.Sau đó lại dùng khăn tắm lau khô nước trên người cô mà mặt không hề biến sắc, rồi giúp cô mặc một chiếc áo ngủ sạch vào. Cả quá trình còn không tốn đến hai phút.Cố Vi Vi nhìn người đàn ông kia cởi từng cái khuy áo của mình, tuy trên mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được một tia ôn nhu, ấm áp.Trong cả quá trình đó Phó Hàn Tranh không hề nói một lời nào cả. Hắn giúp cô mặc lại áo ngủ xong lại cởi áo khoác của mình ra choàng lên người cô sau đó bế cô đi ra ngoài.Cảm nhận được hơi ấm còn vương lại trên chiếc áo khoác trên người mình, Cố Vi Vi không khỏi cảm thấy mũi cô có chút chua xót.Cô vạn lần không ngờ tới, trong lúc tối muộn mà cô bất lực nhất này, người tìm thấy cô, ở bên cạnh chăm sóc cô lại là Phó Hàn Tranh.Lúc hắn bế cô vào thang máy, Cố Vi Vi bỗng nhiên nghẹn ngào mà thều thào nói một câu cảm ơn với hắn."Cảm ơn."Cô đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khủng khiếp. Từ việc bị Lăng Nghiên hại chết rồi móc mất trái tim, sau đó bị Cố Tư Đình buông bỏ, rồi chỉ mới ban nãy, suýt nữa đã bị bọn người của Chu gia biến thành đồ chơi cho kẻ khác….Thời khắc này, sự xuất hiện của hắn mang lại cho cô một cảm giác ấm áp…. thật quý giá biết bao.Phó Hàn Tranh không đáp lại lời cảm ơn của cô mà tiếp tục bế cô xuống lầu rồi đặt vào trong xe hơi, cẩn thận thắt dây an toàn.Xong xuôi liền lập tức khởi động xe đưa cô tới bệnh viện do Phó thị mở, trên đường còn gọi điện thoại thông báo cho Hà Trì.Điều hòa trên xe phả ra hơi ấm khiến Cố Vi Vi không còn lạnh nữa, nhưng cơ thể lại bắt đầu khó chịu.Cô quay đầu sang nhìn người đàn ông đang lái xe phía bên cạnh, trong mắt đã có chút mơ hồ."Anh… anh thả tôi xuống xe đi."Nếu cứ tiếp tục cùng hắn ta ở trong xe như thế này thì cô sẽ thật sự không chịu nổi nữa mà nhào lên người hắn mất."Sắp đến bệnh viện rồi."Phó Hàn Tranh đạp mạnh chân ga, tăng tốc phóng về phía trước.Vừa tới bệnh viện, hắn lập tức bước xuống rồi mở cửa xe bên kia bế Cố Vi Vi ra.Nhưng Phó Hàn Tranh còn chưa kịp ôm cô lên thì Cố Vi Vi đã mất đi toàn bộ lý trí, cổ họng khát khô tới không chịu nổi nữa mà ngẩng đầu hôn lên môi hắn.Kỹ thuật hôn của Cố Vi Vi không thành thục nhưng lại có thể khiến cả cơ thể và tâm hồn của hắn chấn động.Trước đây, hắn vẫn luôn cho rằng cô chỉ là một cô bé ngây thơ chưa hiểu chuyện mà thôi, lúc này lại đột nhiên biến thành tiểu yêu tinh mê hoặc quyến rũ người khác đến vậy.Lý trí đang thúc giục hắn nhanh chóng bế cô lên lầu tìm bác sĩ.Nhưng đôi môi mềm mại kia của thiếu nữ lại làm hắn mê muội chìm đắm không dứt ra được.Hà Trì nhận được điện thoại của Phó Hàn Tranh liền đi xuống bãi đỗ xe đón người, kết quả là nhìn lại trông thấy một màn hôn nhau mãnh liệt của hai người kia trong xe. Hà Trì ho khan một tiếng, thông báo cho bọn họ về sự tồn tại có hơi thừa thãi của mình.Phó Hàn Tranh rời khỏi đôi môi mềm mại kia, dang tay bế cô vào lòng.Cố Vi Vi khó chịu mà xoay tới xoay lui trong lòng Phó Hàn Tranh, cổ họng vừa nãy mới giảm đi mấy phần khô khốc, bây giờ lại như phá núi lấp biển mà ập tới.Phó Hàn Tranh liếc sang Hà Trì, giọng nói có chút khàn khàn."Cô ấy bị người ta hạ thuốc….."Hà Trì gật đầu tỏ vẻ hiểu ý."Nếu thấy trong xe không tiện thì phòng nghỉ của tôi đang bỏ trống đấy, hai người cứ từ từ mà giải quyết…."Hắn còn chưa nói dứt lời liền bị ánh mắt lạnh lùng của Phó Hàn Tranh liếc cho một cái."Cho cô ấy một chút thuốc để tỉnh táo lại đi."Hà Trì vùa nghe Phó Hàn Tranh nói vậy thì dùng ánh mắt khó tin nổi mà nhìn hắn."Không phải chứ, thịt đã đưa đến trước miệng rồi mà cậu còn không ăn, sau này dù có muốn thì cũng chưa chắc đã có cơ hội mà ăn đâu đấy."Nhìn xem, tiểu mỹ nhân quyến rũ kia mê hoặc đến mức nào, vậy mà hắn lại có thể cam lòng không ăn sao?Chẳng lẽ là do lúc nãy Hà Trì hắn đến không đúng lúc?Có khi hắn mà đến muộn một chút thì bọn họ liền trực tiếp giải quyết trên xe rồi.Sắc mặt Phó Hàn Tranh lạnh đi mấy phần, bế Cố Vi Vi lên lầu để Hà Trì tiêm thuốc giải cho cô xong mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Hà Trì tiêm xong, liếc nhìn Phó Hàn Tranh mà nói."Bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đấy, thuốc chưa phát huy tác dụng đâu.Phó Hàn Tranh lạnh lùng nhìn hắn, "Cậu cút đi được rồi đấy."Hà Trì hừ một tiếng rồi rời khỏi phòng bệnh.Phó Hàn Tranh ngồi xuống ghế sô pha trong phòng bệnh rồi lấy điện thoại ra gọi cho tổ trưởng bảo an của Phó gia."Raymond, điều tra một chút xem gần đây người của Lê gia đang làm gì."

Translator:

Wave Literature

"..."

Cố Vi Vi hoảng sợ ra mặt, trừng mắt nhìn người đàn ông vừa nói ra câu dọa người kia.

"Thay quần áo ướt ra, đến bệnh viện."

"Không cần anh quan tâm, anh đi đi.

Cố Vi Vi lạnh giọng từ chối sự giúp đỡ của hắn, cô không muốn lại dây dưa với người đàn ông này nữa.

Phó Hàn Tranh hoàn toàn không để ý đến thái độ cự tuyệt của cô, kiên quyết nói.

"Cô tự mình thay, hay là để tôi ra tay đây?"

Cố Vi Vi cắn răng, dùng bàn tay đã lạnh cóng đến nỗi run lẩy bẩy mà bắt đầu cởi nút áo ra.

Nhưng dường như cái khuy áo nhỏ bé kia có thù oán gì với cô thì phải, mất cả nửa ngày trời mà một nút cũng không cởi được.

Đã hai, ba phút trôi qua, Phó Hàn Tranh nghiêng đầu liếc Cố Vi Vi đang chật vật một cái.

Vừa thấy cô vẫn là không tự thay được, hắn liền dứt khoát tự mình cởi bộ đồ ngấm nước ướt sũng trên người cô ra.

Sau đó lại dùng khăn tắm lau khô nước trên người cô mà mặt không hề biến sắc, rồi giúp cô mặc một chiếc áo ngủ sạch vào. Cả quá trình còn không tốn đến hai phút.

Cố Vi Vi nhìn người đàn ông kia cởi từng cái khuy áo của mình, tuy trên mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được một tia ôn nhu, ấm áp.

Trong cả quá trình đó Phó Hàn Tranh không hề nói một lời nào cả. Hắn giúp cô mặc lại áo ngủ xong lại cởi áo khoác của mình ra choàng lên người cô sau đó bế cô đi ra ngoài.

Cảm nhận được hơi ấm còn vương lại trên chiếc áo khoác trên người mình, Cố Vi Vi không khỏi cảm thấy mũi cô có chút chua xót.

Cô vạn lần không ngờ tới, trong lúc tối muộn mà cô bất lực nhất này, người tìm thấy cô, ở bên cạnh chăm sóc cô lại là Phó Hàn Tranh.

Lúc hắn bế cô vào thang máy, Cố Vi Vi bỗng nhiên nghẹn ngào mà thều thào nói một câu cảm ơn với hắn.

"Cảm ơn."

Cô đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khủng khiếp. Từ việc bị Lăng Nghiên hại chết rồi móc mất trái tim, sau đó bị Cố Tư Đình buông bỏ, rồi chỉ mới ban nãy, suýt nữa đã bị bọn người của Chu gia biến thành đồ chơi cho kẻ khác….

Thời khắc này, sự xuất hiện của hắn mang lại cho cô một cảm giác ấm áp…. thật quý giá biết bao.

Phó Hàn Tranh không đáp lại lời cảm ơn của cô mà tiếp tục bế cô xuống lầu rồi đặt vào trong xe hơi, cẩn thận thắt dây an toàn.

Xong xuôi liền lập tức khởi động xe đưa cô tới bệnh viện do Phó thị mở, trên đường còn gọi điện thoại thông báo cho Hà Trì.

Điều hòa trên xe phả ra hơi ấm khiến Cố Vi Vi không còn lạnh nữa, nhưng cơ thể lại bắt đầu khó chịu.

Cô quay đầu sang nhìn người đàn ông đang lái xe phía bên cạnh, trong mắt đã có chút mơ hồ.

"Anh… anh thả tôi xuống xe đi."

Nếu cứ tiếp tục cùng hắn ta ở trong xe như thế này thì cô sẽ thật sự không chịu nổi nữa mà nhào lên người hắn mất.

"Sắp đến bệnh viện rồi."

Phó Hàn Tranh đạp mạnh chân ga, tăng tốc phóng về phía trước.

Vừa tới bệnh viện, hắn lập tức bước xuống rồi mở cửa xe bên kia bế Cố Vi Vi ra.

Nhưng Phó Hàn Tranh còn chưa kịp ôm cô lên thì Cố Vi Vi đã mất đi toàn bộ lý trí, cổ họng khát khô tới không chịu nổi nữa mà ngẩng đầu hôn lên môi hắn.

Kỹ thuật hôn của Cố Vi Vi không thành thục nhưng lại có thể khiến cả cơ thể và tâm hồn của hắn chấn động.

Trước đây, hắn vẫn luôn cho rằng cô chỉ là một cô bé ngây thơ chưa hiểu chuyện mà thôi, lúc này lại đột nhiên biến thành tiểu yêu tinh mê hoặc quyến rũ người khác đến vậy.

Lý trí đang thúc giục hắn nhanh chóng bế cô lên lầu tìm bác sĩ.

Nhưng đôi môi mềm mại kia của thiếu nữ lại làm hắn mê muội chìm đắm không dứt ra được.

Hà Trì nhận được điện thoại của Phó Hàn Tranh liền đi xuống bãi đỗ xe đón người, kết quả là nhìn lại trông thấy một màn hôn nhau mãnh liệt của hai người kia trong xe. Hà Trì ho khan một tiếng, thông báo cho bọn họ về sự tồn tại có hơi thừa thãi của mình.

Phó Hàn Tranh rời khỏi đôi môi mềm mại kia, dang tay bế cô vào lòng.

Cố Vi Vi khó chịu mà xoay tới xoay lui trong lòng Phó Hàn Tranh, cổ họng vừa nãy mới giảm đi mấy phần khô khốc, bây giờ lại như phá núi lấp biển mà ập tới.

Phó Hàn Tranh liếc sang Hà Trì, giọng nói có chút khàn khàn.

"Cô ấy bị người ta hạ thuốc….."

Hà Trì gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

"Nếu thấy trong xe không tiện thì phòng nghỉ của tôi đang bỏ trống đấy, hai người cứ từ từ mà giải quyết…."

Hắn còn chưa nói dứt lời liền bị ánh mắt lạnh lùng của Phó Hàn Tranh liếc cho một cái.

"Cho cô ấy một chút thuốc để tỉnh táo lại đi."

Hà Trì vùa nghe Phó Hàn Tranh nói vậy thì dùng ánh mắt khó tin nổi mà nhìn hắn.

"Không phải chứ, thịt đã đưa đến trước miệng rồi mà cậu còn không ăn, sau này dù có muốn thì cũng chưa chắc đã có cơ hội mà ăn đâu đấy."

Nhìn xem, tiểu mỹ nhân quyến rũ kia mê hoặc đến mức nào, vậy mà hắn lại có thể cam lòng không ăn sao?

Chẳng lẽ là do lúc nãy Hà Trì hắn đến không đúng lúc?

Có khi hắn mà đến muộn một chút thì bọn họ liền trực tiếp giải quyết trên xe rồi.

Sắc mặt Phó Hàn Tranh lạnh đi mấy phần, bế Cố Vi Vi lên lầu để Hà Trì tiêm thuốc giải cho cô xong mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hà Trì tiêm xong, liếc nhìn Phó Hàn Tranh mà nói.

"Bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đấy, thuốc chưa phát huy tác dụng đâu.

Phó Hàn Tranh lạnh lùng nhìn hắn, "Cậu cút đi được rồi đấy."

Hà Trì hừ một tiếng rồi rời khỏi phòng bệnh.

Phó Hàn Tranh ngồi xuống ghế sô pha trong phòng bệnh rồi lấy điện thoại ra gọi cho tổ trưởng bảo an của Phó gia.

"Raymond, điều tra một chút xem gần đây người của Lê gia đang làm gì."

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave Literature"..."Cố Vi Vi hoảng sợ ra mặt, trừng mắt nhìn người đàn ông vừa nói ra câu dọa người kia."Thay quần áo ướt ra, đến bệnh viện.""Không cần anh quan tâm, anh đi đi.Cố Vi Vi lạnh giọng từ chối sự giúp đỡ của hắn, cô không muốn lại dây dưa với người đàn ông này nữa.Phó Hàn Tranh hoàn toàn không để ý đến thái độ cự tuyệt của cô, kiên quyết nói."Cô tự mình thay, hay là để tôi ra tay đây?"Cố Vi Vi cắn răng, dùng bàn tay đã lạnh cóng đến nỗi run lẩy bẩy mà bắt đầu cởi nút áo ra.Nhưng dường như cái khuy áo nhỏ bé kia có thù oán gì với cô thì phải, mất cả nửa ngày trời mà một nút cũng không cởi được.Đã hai, ba phút trôi qua, Phó Hàn Tranh nghiêng đầu liếc Cố Vi Vi đang chật vật một cái.Vừa thấy cô vẫn là không tự thay được, hắn liền dứt khoát tự mình cởi bộ đồ ngấm nước ướt sũng trên người cô ra.Sau đó lại dùng khăn tắm lau khô nước trên người cô mà mặt không hề biến sắc, rồi giúp cô mặc một chiếc áo ngủ sạch vào. Cả quá trình còn không tốn đến hai phút.Cố Vi Vi nhìn người đàn ông kia cởi từng cái khuy áo của mình, tuy trên mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được một tia ôn nhu, ấm áp.Trong cả quá trình đó Phó Hàn Tranh không hề nói một lời nào cả. Hắn giúp cô mặc lại áo ngủ xong lại cởi áo khoác của mình ra choàng lên người cô sau đó bế cô đi ra ngoài.Cảm nhận được hơi ấm còn vương lại trên chiếc áo khoác trên người mình, Cố Vi Vi không khỏi cảm thấy mũi cô có chút chua xót.Cô vạn lần không ngờ tới, trong lúc tối muộn mà cô bất lực nhất này, người tìm thấy cô, ở bên cạnh chăm sóc cô lại là Phó Hàn Tranh.Lúc hắn bế cô vào thang máy, Cố Vi Vi bỗng nhiên nghẹn ngào mà thều thào nói một câu cảm ơn với hắn."Cảm ơn."Cô đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khủng khiếp. Từ việc bị Lăng Nghiên hại chết rồi móc mất trái tim, sau đó bị Cố Tư Đình buông bỏ, rồi chỉ mới ban nãy, suýt nữa đã bị bọn người của Chu gia biến thành đồ chơi cho kẻ khác….Thời khắc này, sự xuất hiện của hắn mang lại cho cô một cảm giác ấm áp…. thật quý giá biết bao.Phó Hàn Tranh không đáp lại lời cảm ơn của cô mà tiếp tục bế cô xuống lầu rồi đặt vào trong xe hơi, cẩn thận thắt dây an toàn.Xong xuôi liền lập tức khởi động xe đưa cô tới bệnh viện do Phó thị mở, trên đường còn gọi điện thoại thông báo cho Hà Trì.Điều hòa trên xe phả ra hơi ấm khiến Cố Vi Vi không còn lạnh nữa, nhưng cơ thể lại bắt đầu khó chịu.Cô quay đầu sang nhìn người đàn ông đang lái xe phía bên cạnh, trong mắt đã có chút mơ hồ."Anh… anh thả tôi xuống xe đi."Nếu cứ tiếp tục cùng hắn ta ở trong xe như thế này thì cô sẽ thật sự không chịu nổi nữa mà nhào lên người hắn mất."Sắp đến bệnh viện rồi."Phó Hàn Tranh đạp mạnh chân ga, tăng tốc phóng về phía trước.Vừa tới bệnh viện, hắn lập tức bước xuống rồi mở cửa xe bên kia bế Cố Vi Vi ra.Nhưng Phó Hàn Tranh còn chưa kịp ôm cô lên thì Cố Vi Vi đã mất đi toàn bộ lý trí, cổ họng khát khô tới không chịu nổi nữa mà ngẩng đầu hôn lên môi hắn.Kỹ thuật hôn của Cố Vi Vi không thành thục nhưng lại có thể khiến cả cơ thể và tâm hồn của hắn chấn động.Trước đây, hắn vẫn luôn cho rằng cô chỉ là một cô bé ngây thơ chưa hiểu chuyện mà thôi, lúc này lại đột nhiên biến thành tiểu yêu tinh mê hoặc quyến rũ người khác đến vậy.Lý trí đang thúc giục hắn nhanh chóng bế cô lên lầu tìm bác sĩ.Nhưng đôi môi mềm mại kia của thiếu nữ lại làm hắn mê muội chìm đắm không dứt ra được.Hà Trì nhận được điện thoại của Phó Hàn Tranh liền đi xuống bãi đỗ xe đón người, kết quả là nhìn lại trông thấy một màn hôn nhau mãnh liệt của hai người kia trong xe. Hà Trì ho khan một tiếng, thông báo cho bọn họ về sự tồn tại có hơi thừa thãi của mình.Phó Hàn Tranh rời khỏi đôi môi mềm mại kia, dang tay bế cô vào lòng.Cố Vi Vi khó chịu mà xoay tới xoay lui trong lòng Phó Hàn Tranh, cổ họng vừa nãy mới giảm đi mấy phần khô khốc, bây giờ lại như phá núi lấp biển mà ập tới.Phó Hàn Tranh liếc sang Hà Trì, giọng nói có chút khàn khàn."Cô ấy bị người ta hạ thuốc….."Hà Trì gật đầu tỏ vẻ hiểu ý."Nếu thấy trong xe không tiện thì phòng nghỉ của tôi đang bỏ trống đấy, hai người cứ từ từ mà giải quyết…."Hắn còn chưa nói dứt lời liền bị ánh mắt lạnh lùng của Phó Hàn Tranh liếc cho một cái."Cho cô ấy một chút thuốc để tỉnh táo lại đi."Hà Trì vùa nghe Phó Hàn Tranh nói vậy thì dùng ánh mắt khó tin nổi mà nhìn hắn."Không phải chứ, thịt đã đưa đến trước miệng rồi mà cậu còn không ăn, sau này dù có muốn thì cũng chưa chắc đã có cơ hội mà ăn đâu đấy."Nhìn xem, tiểu mỹ nhân quyến rũ kia mê hoặc đến mức nào, vậy mà hắn lại có thể cam lòng không ăn sao?Chẳng lẽ là do lúc nãy Hà Trì hắn đến không đúng lúc?Có khi hắn mà đến muộn một chút thì bọn họ liền trực tiếp giải quyết trên xe rồi.Sắc mặt Phó Hàn Tranh lạnh đi mấy phần, bế Cố Vi Vi lên lầu để Hà Trì tiêm thuốc giải cho cô xong mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Hà Trì tiêm xong, liếc nhìn Phó Hàn Tranh mà nói."Bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đấy, thuốc chưa phát huy tác dụng đâu.Phó Hàn Tranh lạnh lùng nhìn hắn, "Cậu cút đi được rồi đấy."Hà Trì hừ một tiếng rồi rời khỏi phòng bệnh.Phó Hàn Tranh ngồi xuống ghế sô pha trong phòng bệnh rồi lấy điện thoại ra gọi cho tổ trưởng bảo an của Phó gia."Raymond, điều tra một chút xem gần đây người của Lê gia đang làm gì."

Chương 30: Thịt đưa đến miệng rồi còn không ăn?