Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 65: Quên mất từng bị dọa sợ rồi
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureTrường Trung học Anh Thành, cuộc thi thử kéo dài ba ngày cuối cùng cũng đã kết thúc.Cố Vi Vi ra khỏi phòng học, vừa mới khởi động lại điện thoại di động thì cũng đúng lúc Phó Hàn Tranh gọi tới.Cô quan sát xung quanh một chút rồi tìm một chỗ vắng người để nhận điện thoại, "Phó tiên sinh, có chuyện gì sao?""Em thi xong rồi?""Ừm.""Mấy giờ thì về nhà?""Tôi phải luyện tập để chuẩn bị thi năng khiếu, chắc sẽ về muộn." Cố Vi Vi đáp.Nói thật thì cô chẳng muốn gặp anh nhiều đến thế, lần trước Phó Hàn Tranh chỉ đến nhà trọ ăn một bữa cơm mà đã suýt khiến cô thần hồn điên đảo rồi."Ừm, tối gặp." Phó Hàn Tranh nói dứt lời liền cúp máy.Tối gặp?!Cố Vi Vi kích động đến nỗi muốn ném luôn cái điện thoại di động đang cầm trên tay đi, không phải chính miệng anh đã nói là anh không thường xuyên tới nhà trọ ở sao? Tại sao gần đây cứ cách hai, ba ngày là lại chạy tới ở chung với cô như vậy chứ.Đang lúc bực mình thì Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên tìm thấy cô, mỗi người đứng một bên cạnh Cố Vi Vi."Giáo viên dạy múa và bạn học tôi đều quen cả, đã qua đó chào hỏi bọn họ trước rồi nên sau này cô có thể đến đó luyện tập cùng chúng tôi."Lạc Thiên Thiên đưa cái túi mình đang cầm trên tay cho Cố Vi Vi, "Đúng vậy, đây là đồ múa và giày chúng tôi chuẩn bị cho cô.""Cảm ơn nhé, hai người thật đúng là tri kỷ của tôi mà." Cố Vi Vi nhìn hai người đang đi bên cạnh mình, vô cùng cảm kích mà nói.Trong cuộc thi tuyển sinh sắp tới của Học viện Điện Ảnh, nội dung ngoài thanh nhạc, diễn xuất thì còn có cả múa.Sau khi thi năng khiếu ở Học viện xong Cố Vi Vi còn muốn tham gia dự tuyển cho một bộ phim điện ảnh, vì đó là một bộ phim võ hiệp nên chắc chắn sẽ có không ít cảnh đấm đá.Cô cần thời gian để hoạt động gân cốt một chút thì mới có thể đạt được trạng thái tốt nhất để tham gia cuộc thi năng khiếu và buổi tuyển chọn.Ở nhà trọ tuy ép chân duỗi cơ gì đó cũng được nhưng không vẫn đủ không gian để luyện tập những động tác phức tạp hơn nên cô đành phải nghĩ tới biện pháp đến phòng tập để luyện tập chung với lớp múa."Tôi còn đang chờ cô thi đỗ vào Đế Ảnh, sau đó tương lai liền trở thành một đại minh tinh để tôi ôm chân cô đây." Kỷ Trình đang nói dở thì đột nhiên trông thấy tấm áp phích đang được dán trên một bức tường cách đó không xa của Chu Lâm Na, vì thế lại bất bình mà nói."Rõ ràng lần trước cô ta thi đấu dương cầm không thắng được cô, vậy mà vẫn mặt dày đi ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa nhạc. Nghe nói bọn họ muốn sáng tác cho cô ta một ca khúc đấy, bọn họ bị mù chắc?""Không cần phải quan tâm đến chuyện người khác bị mù hay không, chuẩn bị cho cuộc thi sắp tới của cô mới là chuyện quan trọng nhất kìa." Cố Vi Vi vừa nói vừa đi vào phòng thay đồ bên cạnh phòng học, thay bộ đồ múa và giày múa thuận tiện cho việc luyện tập vào.Học sinh trong lớp múa đang luyện tập những động tác Ballet cơ bản, Cố Vi Vi khá hiểu biết về Ballet nên cũng luyện tập cùng bọn họ.Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên muốn đợi cô cùng tan trường nên cả hai liền quyết định ngồi trong một góc phòng tập đọc sách, ôn bài.Đa số học sinh trong lớp đều quen biết Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên nên cũng tương đối thân thiện với Cố Vi Vi, bọn họ cùng nhau luyện tập một lúc liền bắt đầu trò chuyện.Mọi người đang chuyên tâm luyện tập chuẩn bị cho cuộc khi năng khiếu sắp tới thì thầy phó hiệu trưởng và giáo viên dạy âm nhạc, Diệp My đột nhiên đưa Chu Lâm Na tới."Thầy Lưu, MV ca nhạc của Lâm Na sắp được quay ở trường chúng ra, cần một số học sinh của lớp múa tham gia nên tôi đưa Lâm Na đến đây luyện tập cùng bọn họ một chút, dù sao đây cũng là một cơ hội tốt."Hiệu trưởng, cô Diệp, tháng sau bọn em phải tham gia thi năng khiếu rồi, mọi người đều không có đủ thời gian để tập luyện, làm gì có ai rảnh rỗi mà quan tâm đến chuyện quay với chẳng không quay MV chứ." Một nữ sinh vốn không thích Chu Lâm Na vừa nghe nói cô Diệp muốn bọn họ múa phụ họa cho Chu Lâm Na liền lập tức tức giận mà từ chối.Chu Lâm Na mặc một bộ quần áo tao nhã, trang điểm kỹ càng, mái tóc dài buông xõa trên vai dùng thái độ rất chân thành mà đi vào phòng học, nói, "Tôi sẽ không để mọi người làm không công đâu, hơn nữa sau khi MV được tung ra thì cũng có lợi với mọi người mà?"Chu Hiểu Cầm và mấy người hâm mộ Chu Lâm Na thấy học sinh lớp múa có cơ hội tốt như vậy trao đến tận tay mà còn không chịu nhận liền bực mình mà nói."Để các cô làm bạn nhảy của Lâm Na là cho các cô cơ hội xuất hiện trước truyền thông đấy, đừng có mà không biết tốt xấu như vậy.""Đợi đến khi bài hát mới của Lâm Na nổi tiếng thì mấy người còn được hưởng chút chú ý theo đấy.""Ha ha." Kỷ Trình đóng cuốn sách đang đọc lại, đứng dậy đi tới trước mặt mấy người Chu Lâm Na, "Họ Chu kia, nhanh như vậy mà cô đã quên mất mình từng bị dọa sợ một trận rồi sao? Đúng lúc Vi Vi cũng đang ở đây, hay là chúng ta tiếp tục tiến hành cuộc thi lần trước chưa kịp hoàn thành đi?"
Translator:
Wave Literature
Trường Trung học Anh Thành, cuộc thi thử kéo dài ba ngày cuối cùng cũng đã kết thúc.
Cố Vi Vi ra khỏi phòng học, vừa mới khởi động lại điện thoại di động thì cũng đúng lúc Phó Hàn Tranh gọi tới.
Cô quan sát xung quanh một chút rồi tìm một chỗ vắng người để nhận điện thoại, "Phó tiên sinh, có chuyện gì sao?"
"Em thi xong rồi?"
"Ừm."
"Mấy giờ thì về nhà?"
"Tôi phải luyện tập để chuẩn bị thi năng khiếu, chắc sẽ về muộn." Cố Vi Vi đáp.
Nói thật thì cô chẳng muốn gặp anh nhiều đến thế, lần trước Phó Hàn Tranh chỉ đến nhà trọ ăn một bữa cơm mà đã suýt khiến cô thần hồn điên đảo rồi.
"Ừm, tối gặp." Phó Hàn Tranh nói dứt lời liền cúp máy.
Tối gặp?!
Cố Vi Vi kích động đến nỗi muốn ném luôn cái điện thoại di động đang cầm trên tay đi, không phải chính miệng anh đã nói là anh không thường xuyên tới nhà trọ ở sao? Tại sao gần đây cứ cách hai, ba ngày là lại chạy tới ở chung với cô như vậy chứ.
Đang lúc bực mình thì Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên tìm thấy cô, mỗi người đứng một bên cạnh Cố Vi Vi.
"Giáo viên dạy múa và bạn học tôi đều quen cả, đã qua đó chào hỏi bọn họ trước rồi nên sau này cô có thể đến đó luyện tập cùng chúng tôi."
Lạc Thiên Thiên đưa cái túi mình đang cầm trên tay cho Cố Vi Vi, "Đúng vậy, đây là đồ múa và giày chúng tôi chuẩn bị cho cô."
"Cảm ơn nhé, hai người thật đúng là tri kỷ của tôi mà." Cố Vi Vi nhìn hai người đang đi bên cạnh mình, vô cùng cảm kích mà nói.
Trong cuộc thi tuyển sinh sắp tới của Học viện Điện Ảnh, nội dung ngoài thanh nhạc, diễn xuất thì còn có cả múa.
Sau khi thi năng khiếu ở Học viện xong Cố Vi Vi còn muốn tham gia dự tuyển cho một bộ phim điện ảnh, vì đó là một bộ phim võ hiệp nên chắc chắn sẽ có không ít cảnh đấm đá.
Cô cần thời gian để hoạt động gân cốt một chút thì mới có thể đạt được trạng thái tốt nhất để tham gia cuộc thi năng khiếu và buổi tuyển chọn.
Ở nhà trọ tuy ép chân duỗi cơ gì đó cũng được nhưng không vẫn đủ không gian để luyện tập những động tác phức tạp hơn nên cô đành phải nghĩ tới biện pháp đến phòng tập để luyện tập chung với lớp múa.
"Tôi còn đang chờ cô thi đỗ vào Đế Ảnh, sau đó tương lai liền trở thành một đại minh tinh để tôi ôm chân cô đây." Kỷ Trình đang nói dở thì đột nhiên trông thấy tấm áp phích đang được dán trên một bức tường cách đó không xa của Chu Lâm Na, vì thế lại bất bình mà nói.
"Rõ ràng lần trước cô ta thi đấu dương cầm không thắng được cô, vậy mà vẫn mặt dày đi ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa nhạc. Nghe nói bọn họ muốn sáng tác cho cô ta một ca khúc đấy, bọn họ bị mù chắc?"
"Không cần phải quan tâm đến chuyện người khác bị mù hay không, chuẩn bị cho cuộc thi sắp tới của cô mới là chuyện quan trọng nhất kìa." Cố Vi Vi vừa nói vừa đi vào phòng thay đồ bên cạnh phòng học, thay bộ đồ múa và giày múa thuận tiện cho việc luyện tập vào.
Học sinh trong lớp múa đang luyện tập những động tác Ballet cơ bản, Cố Vi Vi khá hiểu biết về Ballet nên cũng luyện tập cùng bọn họ.
Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên muốn đợi cô cùng tan trường nên cả hai liền quyết định ngồi trong một góc phòng tập đọc sách, ôn bài.
Đa số học sinh trong lớp đều quen biết Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên nên cũng tương đối thân thiện với Cố Vi Vi, bọn họ cùng nhau luyện tập một lúc liền bắt đầu trò chuyện.
Mọi người đang chuyên tâm luyện tập chuẩn bị cho cuộc khi năng khiếu sắp tới thì thầy phó hiệu trưởng và giáo viên dạy âm nhạc, Diệp My đột nhiên đưa Chu Lâm Na tới.
"Thầy Lưu, MV ca nhạc của Lâm Na sắp được quay ở trường chúng ra, cần một số học sinh của lớp múa tham gia nên tôi đưa Lâm Na đến đây luyện tập cùng bọn họ một chút, dù sao đây cũng là một cơ hội tốt.
"Hiệu trưởng, cô Diệp, tháng sau bọn em phải tham gia thi năng khiếu rồi, mọi người đều không có đủ thời gian để tập luyện, làm gì có ai rảnh rỗi mà quan tâm đến chuyện quay với chẳng không quay MV chứ." Một nữ sinh vốn không thích Chu Lâm Na vừa nghe nói cô Diệp muốn bọn họ múa phụ họa cho Chu Lâm Na liền lập tức tức giận mà từ chối.
Chu Lâm Na mặc một bộ quần áo tao nhã, trang điểm kỹ càng, mái tóc dài buông xõa trên vai dùng thái độ rất chân thành mà đi vào phòng học, nói, "Tôi sẽ không để mọi người làm không công đâu, hơn nữa sau khi MV được tung ra thì cũng có lợi với mọi người mà?"
Chu Hiểu Cầm và mấy người hâm mộ Chu Lâm Na thấy học sinh lớp múa có cơ hội tốt như vậy trao đến tận tay mà còn không chịu nhận liền bực mình mà nói.
"Để các cô làm bạn nhảy của Lâm Na là cho các cô cơ hội xuất hiện trước truyền thông đấy, đừng có mà không biết tốt xấu như vậy."
"Đợi đến khi bài hát mới của Lâm Na nổi tiếng thì mấy người còn được hưởng chút chú ý theo đấy."
"Ha ha." Kỷ Trình đóng cuốn sách đang đọc lại, đứng dậy đi tới trước mặt mấy người Chu Lâm Na, "Họ Chu kia, nhanh như vậy mà cô đã quên mất mình từng bị dọa sợ một trận rồi sao? Đúng lúc Vi Vi cũng đang ở đây, hay là chúng ta tiếp tục tiến hành cuộc thi lần trước chưa kịp hoàn thành đi?"
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureTrường Trung học Anh Thành, cuộc thi thử kéo dài ba ngày cuối cùng cũng đã kết thúc.Cố Vi Vi ra khỏi phòng học, vừa mới khởi động lại điện thoại di động thì cũng đúng lúc Phó Hàn Tranh gọi tới.Cô quan sát xung quanh một chút rồi tìm một chỗ vắng người để nhận điện thoại, "Phó tiên sinh, có chuyện gì sao?""Em thi xong rồi?""Ừm.""Mấy giờ thì về nhà?""Tôi phải luyện tập để chuẩn bị thi năng khiếu, chắc sẽ về muộn." Cố Vi Vi đáp.Nói thật thì cô chẳng muốn gặp anh nhiều đến thế, lần trước Phó Hàn Tranh chỉ đến nhà trọ ăn một bữa cơm mà đã suýt khiến cô thần hồn điên đảo rồi."Ừm, tối gặp." Phó Hàn Tranh nói dứt lời liền cúp máy.Tối gặp?!Cố Vi Vi kích động đến nỗi muốn ném luôn cái điện thoại di động đang cầm trên tay đi, không phải chính miệng anh đã nói là anh không thường xuyên tới nhà trọ ở sao? Tại sao gần đây cứ cách hai, ba ngày là lại chạy tới ở chung với cô như vậy chứ.Đang lúc bực mình thì Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên tìm thấy cô, mỗi người đứng một bên cạnh Cố Vi Vi."Giáo viên dạy múa và bạn học tôi đều quen cả, đã qua đó chào hỏi bọn họ trước rồi nên sau này cô có thể đến đó luyện tập cùng chúng tôi."Lạc Thiên Thiên đưa cái túi mình đang cầm trên tay cho Cố Vi Vi, "Đúng vậy, đây là đồ múa và giày chúng tôi chuẩn bị cho cô.""Cảm ơn nhé, hai người thật đúng là tri kỷ của tôi mà." Cố Vi Vi nhìn hai người đang đi bên cạnh mình, vô cùng cảm kích mà nói.Trong cuộc thi tuyển sinh sắp tới của Học viện Điện Ảnh, nội dung ngoài thanh nhạc, diễn xuất thì còn có cả múa.Sau khi thi năng khiếu ở Học viện xong Cố Vi Vi còn muốn tham gia dự tuyển cho một bộ phim điện ảnh, vì đó là một bộ phim võ hiệp nên chắc chắn sẽ có không ít cảnh đấm đá.Cô cần thời gian để hoạt động gân cốt một chút thì mới có thể đạt được trạng thái tốt nhất để tham gia cuộc thi năng khiếu và buổi tuyển chọn.Ở nhà trọ tuy ép chân duỗi cơ gì đó cũng được nhưng không vẫn đủ không gian để luyện tập những động tác phức tạp hơn nên cô đành phải nghĩ tới biện pháp đến phòng tập để luyện tập chung với lớp múa."Tôi còn đang chờ cô thi đỗ vào Đế Ảnh, sau đó tương lai liền trở thành một đại minh tinh để tôi ôm chân cô đây." Kỷ Trình đang nói dở thì đột nhiên trông thấy tấm áp phích đang được dán trên một bức tường cách đó không xa của Chu Lâm Na, vì thế lại bất bình mà nói."Rõ ràng lần trước cô ta thi đấu dương cầm không thắng được cô, vậy mà vẫn mặt dày đi ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa nhạc. Nghe nói bọn họ muốn sáng tác cho cô ta một ca khúc đấy, bọn họ bị mù chắc?""Không cần phải quan tâm đến chuyện người khác bị mù hay không, chuẩn bị cho cuộc thi sắp tới của cô mới là chuyện quan trọng nhất kìa." Cố Vi Vi vừa nói vừa đi vào phòng thay đồ bên cạnh phòng học, thay bộ đồ múa và giày múa thuận tiện cho việc luyện tập vào.Học sinh trong lớp múa đang luyện tập những động tác Ballet cơ bản, Cố Vi Vi khá hiểu biết về Ballet nên cũng luyện tập cùng bọn họ.Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên muốn đợi cô cùng tan trường nên cả hai liền quyết định ngồi trong một góc phòng tập đọc sách, ôn bài.Đa số học sinh trong lớp đều quen biết Kỷ Trình và Lạc Thiên Thiên nên cũng tương đối thân thiện với Cố Vi Vi, bọn họ cùng nhau luyện tập một lúc liền bắt đầu trò chuyện.Mọi người đang chuyên tâm luyện tập chuẩn bị cho cuộc khi năng khiếu sắp tới thì thầy phó hiệu trưởng và giáo viên dạy âm nhạc, Diệp My đột nhiên đưa Chu Lâm Na tới."Thầy Lưu, MV ca nhạc của Lâm Na sắp được quay ở trường chúng ra, cần một số học sinh của lớp múa tham gia nên tôi đưa Lâm Na đến đây luyện tập cùng bọn họ một chút, dù sao đây cũng là một cơ hội tốt."Hiệu trưởng, cô Diệp, tháng sau bọn em phải tham gia thi năng khiếu rồi, mọi người đều không có đủ thời gian để tập luyện, làm gì có ai rảnh rỗi mà quan tâm đến chuyện quay với chẳng không quay MV chứ." Một nữ sinh vốn không thích Chu Lâm Na vừa nghe nói cô Diệp muốn bọn họ múa phụ họa cho Chu Lâm Na liền lập tức tức giận mà từ chối.Chu Lâm Na mặc một bộ quần áo tao nhã, trang điểm kỹ càng, mái tóc dài buông xõa trên vai dùng thái độ rất chân thành mà đi vào phòng học, nói, "Tôi sẽ không để mọi người làm không công đâu, hơn nữa sau khi MV được tung ra thì cũng có lợi với mọi người mà?"Chu Hiểu Cầm và mấy người hâm mộ Chu Lâm Na thấy học sinh lớp múa có cơ hội tốt như vậy trao đến tận tay mà còn không chịu nhận liền bực mình mà nói."Để các cô làm bạn nhảy của Lâm Na là cho các cô cơ hội xuất hiện trước truyền thông đấy, đừng có mà không biết tốt xấu như vậy.""Đợi đến khi bài hát mới của Lâm Na nổi tiếng thì mấy người còn được hưởng chút chú ý theo đấy.""Ha ha." Kỷ Trình đóng cuốn sách đang đọc lại, đứng dậy đi tới trước mặt mấy người Chu Lâm Na, "Họ Chu kia, nhanh như vậy mà cô đã quên mất mình từng bị dọa sợ một trận rồi sao? Đúng lúc Vi Vi cũng đang ở đây, hay là chúng ta tiếp tục tiến hành cuộc thi lần trước chưa kịp hoàn thành đi?"