Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…

Chương 166: Mộ Vi Vi còn xuất sắc hơn cả tưởng tượng

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureMặc dù Lê Hinh Nhi không cam lòng, nhưng vẫn rất hiểu quy củ mà quay loại phòng hóa trang tiếp tục trang điểm.Kể cả Mộ Vi Vi có được diễn cảnh quay đầu tiền thì đã sao, cũng chẳng thể thay đổi sự thật cô mới là nữ chính, hơn nữa nhân vật mà cô ta diễn là vai nữ phụ vốn bị người hâm mộ chán ghét.Cảnh khai máy của bộ phim, đạo diễn Dịch An quyết định quay cảnh lần đầu gặp mặt của Đường Thiếu Kỳ và Cố Trường Phong tại lầu Túy Nguyệt ở Ninh Thành.Những năm cuối cùng cùng của triều Nam Tống, giang hồ đồn đại rằng đại đệ tử của phái Huyền Nguyên, Cố Trường Phong, đoạt được bản đồ kho báu của Minh Nguyệt giáo, bị các giáo phái trên giang hồ ráo riết truy sát.Lầu Túy Nguyệt, tửu khách náo nhiệt.Cố Trường Phong rót đầy một bát Nữ Nhi Hông, ánh mắt lặng lẽ liếc ra sau lưng.Một tay hắn bưng bát rượu lên uống sạch, một tay đặt lên thanh kiếm trên bàn, sát khí bao phủ cả đại sảnh quán rượu.Ánh mắt của mấy kẻ đang ngồi phía sau Cố Trường Phong tràn ngập lòng tham lam và sát ý.Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng lúc rút binh khí ra đâm thẳng về phía Cố Trường Phong.Lầu Túy Nguyệt đổ máu, trên lầu hai, một vị tửu khách mặc đồ trắng thản nhiên cầm bát rượu lên, ngửi mùi thơm của rượu rồi hờ hững nhìn xuống trận hỗn chiến dưới lầu.Nàng không hề bị những chuyện này ảnh hưởng tới hứng thú thưởng rượu của mình.Mãi tới khi, một chiếc phi tiêu bay tới, đánh vỡ bình rượu của nàng.Hàng lông mi của Đường Thiếu Kỳ hơi chùng xuống, nàng cầm theo cây quạt giấy của mình, mũi chân khẽ nhón một cái, nhẹ nhàng nhảy xuống.Cây quạt giấy trong tay Đường Thiếu Kỳ khi thì mở, khi thi đóng, chiêu thức đẹp đẽ mà tà dị, nhanh chóng liên thủ cùng Cố Trường phong đánh lại đám người giang hồ tới đây ám sát hắn.Trường kiếm của Cố Trường Phong lướt qua, trên kiếm còn có hai bát rượu, hắn cầm bình Nữ Nhi Hồng trên bàn lên rót vào hai bát rượu kia.Sau đó tự mình cầm lấy một bát, xoay kiếm một cái đưa bát rượu còn lại đến trước mặt Đường Thiếu Kỳ."Tại hạ Cố Trường Phong, xin hỏi quý tính của vị huynh đài đây là?"Đường Thiếu Kỳ nghe được ba chữ Cố Trường Phong cả người liền hơi run, gấp cây quạt giấy của mình lại rồi nâng bát rượu kia lên, nhếch môi nở một nụ cười tà mị."Đường Thiếu Kỳ."Sau đó, hai người ngồi trong lầu Túy Nguyệt đã bị đánh tới tơi tả nâng chén trò chuyện vô cùng vui vẻ.…Cảnh quay khai máy của bộ phim, thành công rồi.Tổng đạo diễn xem lại đoạn phim vừa quay một lần nữa, vẻ hài lòng hiện rõ trên mặt.So với tưởng tượng của hắn, Mộ Vi Vi còn xuất sắc hơn nhiều, có thể diễn được vẻ kiêu ngạo và tà khí của thiếu chủ Đường Môn.Mặc dù mà nữ giả nam trang, nhưng lại không để lộ ra nửa phần nữ tính nào.Từ ánh mắt và biểu cảm đến cử chỉ đều toát lên khí chất nam nhi đã lộn trong giang hồ.Hơn nữa, không cần đạo diễn phải hướng dẫn nhiều mà cô ấy vẫn biết được góc quay nào là hoàn hảo nhất.Phó Thời Dịch thấy cảnh này chỉ cần quay một lần đã thành công, lập tức đắc ý nói."Thế nào, cảnh này chúng tôi diễn tốt đấy chứ?"Đạo diễn Dịch An xem đoạn phim kia xong, liền quay sang khen ngợi Cố Vi Vi."Cảnh quay này cô diễn rất tốt, quả nhiên không khiến tôi thất vọng.""…" Phó Thời Dịch bị gạt sang một bên."Nhưng sau này, Đường Thiếu Kỳ sẽ bắt đầu nảy sinh cảm tình với Cố Trường phong, mặc dù ngoài mặt vẫn rất lạnh nhạt, nhưng khi diễn cô phải chú ý nắm bắt đúng tâm lý nhân vật, đừng lạnh nhạt đến mức không bộc lộ được chút tình cảm nào, nhưng cũng không thể bộc lộ quá rõ ràng khiến cho tính cách của Đường Thiếu Kỳ bị sai lệch." Đạo diễn Dịch An nghiêm túc dặn dò.Cố Vi Vi mỉm cười gật đầu, "Tôi biết rồi đạo diễn Dịch, tôi sẽ cố gắng diễn thật tốt."Nhân vật Đường Thiếu Kỳ này vốn không được yêu thích, nếu cô có thể diễn tốt thì sẽ hấp dẫn được người hâm mộ, diễn không tốt thì sẽ bị người ta ném đá.Phó Thời Dịch đợi cả nửa ngày, chỉ vào mình rồi hỏi đạo diễn Dịch."Tôi thì sao, còn tôi thì sao...""Chung ta quay cảnh của cậu và Lâm Thanh Tuyết ngày đây, mau đi chuẩn bị đi." Đạo diễn Dịch An đành phải liếc hắn một cái.Vừa mới dứt lời, Lê Hinh Nhi đã hóa trang xong xuôi từ phòng trang điểm đi ra, uyển chuyển dịu dàng mỉm cười nói."Đạo diễn, tôi đã chuẩn bị xong rồi."Không phải chỉ là diễn thành công cảnh quay khai máy trong một lần thôi hay sao?Một người chưa từng học diễn xuất như Mộ Vi Vi có thể làm được thì cô cũng có thể làm được.Không, phải là làm tốt hơn cô ta mới đúng.

Translator:

Wave Literature

Mặc dù Lê Hinh Nhi không cam lòng, nhưng vẫn rất hiểu quy củ mà quay loại phòng hóa trang tiếp tục trang điểm.

Kể cả Mộ Vi Vi có được diễn cảnh quay đầu tiền thì đã sao, cũng chẳng thể thay đổi sự thật cô mới là nữ chính, hơn nữa nhân vật mà cô ta diễn là vai nữ phụ vốn bị người hâm mộ chán ghét.

Cảnh khai máy của bộ phim, đạo diễn Dịch An quyết định quay cảnh lần đầu gặp mặt của Đường Thiếu Kỳ và Cố Trường Phong tại lầu Túy Nguyệt ở Ninh Thành.

Những năm cuối cùng cùng của triều Nam Tống, giang hồ đồn đại rằng đại đệ tử của phái Huyền Nguyên, Cố Trường Phong, đoạt được bản đồ kho báu của Minh Nguyệt giáo, bị các giáo phái trên giang hồ ráo riết truy sát.

Lầu Túy Nguyệt, tửu khách náo nhiệt.

Cố Trường Phong rót đầy một bát Nữ Nhi Hông, ánh mắt lặng lẽ liếc ra sau lưng.

Một tay hắn bưng bát rượu lên uống sạch, một tay đặt lên thanh kiếm trên bàn, sát khí bao phủ cả đại sảnh quán rượu.

Ánh mắt của mấy kẻ đang ngồi phía sau Cố Trường Phong tràn ngập lòng tham lam và sát ý.

Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng lúc rút binh khí ra đâm thẳng về phía Cố Trường Phong.

Lầu Túy Nguyệt đổ máu, trên lầu hai, một vị tửu khách mặc đồ trắng thản nhiên cầm bát rượu lên, ngửi mùi thơm của rượu rồi hờ hững nhìn xuống trận hỗn chiến dưới lầu.

Nàng không hề bị những chuyện này ảnh hưởng tới hứng thú thưởng rượu của mình.

Mãi tới khi, một chiếc phi tiêu bay tới, đánh vỡ bình rượu của nàng.

Hàng lông mi của Đường Thiếu Kỳ hơi chùng xuống, nàng cầm theo cây quạt giấy của mình, mũi chân khẽ nhón một cái, nhẹ nhàng nhảy xuống.

Cây quạt giấy trong tay Đường Thiếu Kỳ khi thì mở, khi thi đóng, chiêu thức đẹp đẽ mà tà dị, nhanh chóng liên thủ cùng Cố Trường phong đánh lại đám người giang hồ tới đây ám sát hắn.

Trường kiếm của Cố Trường Phong lướt qua, trên kiếm còn có hai bát rượu, hắn cầm bình Nữ Nhi Hồng trên bàn lên rót vào hai bát rượu kia.

Sau đó tự mình cầm lấy một bát, xoay kiếm một cái đưa bát rượu còn lại đến trước mặt Đường Thiếu Kỳ.

"Tại hạ Cố Trường Phong, xin hỏi quý tính của vị huynh đài đây là?"

Đường Thiếu Kỳ nghe được ba chữ Cố Trường Phong cả người liền hơi run, gấp cây quạt giấy của mình lại rồi nâng bát rượu kia lên, nhếch môi nở một nụ cười tà mị.

"Đường Thiếu Kỳ."

Sau đó, hai người ngồi trong lầu Túy Nguyệt đã bị đánh tới tơi tả nâng chén trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Cảnh quay khai máy của bộ phim, thành công rồi.

Tổng đạo diễn xem lại đoạn phim vừa quay một lần nữa, vẻ hài lòng hiện rõ trên mặt.

So với tưởng tượng của hắn, Mộ Vi Vi còn xuất sắc hơn nhiều, có thể diễn được vẻ kiêu ngạo và tà khí của thiếu chủ Đường Môn.

Mặc dù mà nữ giả nam trang, nhưng lại không để lộ ra nửa phần nữ tính nào.

Từ ánh mắt và biểu cảm đến cử chỉ đều toát lên khí chất nam nhi đã lộn trong giang hồ.

Hơn nữa, không cần đạo diễn phải hướng dẫn nhiều mà cô ấy vẫn biết được góc quay nào là hoàn hảo nhất.

Phó Thời Dịch thấy cảnh này chỉ cần quay một lần đã thành công, lập tức đắc ý nói.

"Thế nào, cảnh này chúng tôi diễn tốt đấy chứ?"

Đạo diễn Dịch An xem đoạn phim kia xong, liền quay sang khen ngợi Cố Vi Vi.

"Cảnh quay này cô diễn rất tốt, quả nhiên không khiến tôi thất vọng."

"…" Phó Thời Dịch bị gạt sang một bên.

"Nhưng sau này, Đường Thiếu Kỳ sẽ bắt đầu nảy sinh cảm tình với Cố Trường phong, mặc dù ngoài mặt vẫn rất lạnh nhạt, nhưng khi diễn cô phải chú ý nắm bắt đúng tâm lý nhân vật, đừng lạnh nhạt đến mức không bộc lộ được chút tình cảm nào, nhưng cũng không thể bộc lộ quá rõ ràng khiến cho tính cách của Đường Thiếu Kỳ bị sai lệch." Đạo diễn Dịch An nghiêm túc dặn dò.

Cố Vi Vi mỉm cười gật đầu, "Tôi biết rồi đạo diễn Dịch, tôi sẽ cố gắng diễn thật tốt."

Nhân vật Đường Thiếu Kỳ này vốn không được yêu thích, nếu cô có thể diễn tốt thì sẽ hấp dẫn được người hâm mộ, diễn không tốt thì sẽ bị người ta ném đá.

Phó Thời Dịch đợi cả nửa ngày, chỉ vào mình rồi hỏi đạo diễn Dịch.

"Tôi thì sao, còn tôi thì sao..."

"Chung ta quay cảnh của cậu và Lâm Thanh Tuyết ngày đây, mau đi chuẩn bị đi." Đạo diễn Dịch An đành phải liếc hắn một cái.

Vừa mới dứt lời, Lê Hinh Nhi đã hóa trang xong xuôi từ phòng trang điểm đi ra, uyển chuyển dịu dàng mỉm cười nói.

"Đạo diễn, tôi đã chuẩn bị xong rồi."

Không phải chỉ là diễn thành công cảnh quay khai máy trong một lần thôi hay sao?

Một người chưa từng học diễn xuất như Mộ Vi Vi có thể làm được thì cô cũng có thể làm được.

Không, phải là làm tốt hơn cô ta mới đúng.

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureMặc dù Lê Hinh Nhi không cam lòng, nhưng vẫn rất hiểu quy củ mà quay loại phòng hóa trang tiếp tục trang điểm.Kể cả Mộ Vi Vi có được diễn cảnh quay đầu tiền thì đã sao, cũng chẳng thể thay đổi sự thật cô mới là nữ chính, hơn nữa nhân vật mà cô ta diễn là vai nữ phụ vốn bị người hâm mộ chán ghét.Cảnh khai máy của bộ phim, đạo diễn Dịch An quyết định quay cảnh lần đầu gặp mặt của Đường Thiếu Kỳ và Cố Trường Phong tại lầu Túy Nguyệt ở Ninh Thành.Những năm cuối cùng cùng của triều Nam Tống, giang hồ đồn đại rằng đại đệ tử của phái Huyền Nguyên, Cố Trường Phong, đoạt được bản đồ kho báu của Minh Nguyệt giáo, bị các giáo phái trên giang hồ ráo riết truy sát.Lầu Túy Nguyệt, tửu khách náo nhiệt.Cố Trường Phong rót đầy một bát Nữ Nhi Hông, ánh mắt lặng lẽ liếc ra sau lưng.Một tay hắn bưng bát rượu lên uống sạch, một tay đặt lên thanh kiếm trên bàn, sát khí bao phủ cả đại sảnh quán rượu.Ánh mắt của mấy kẻ đang ngồi phía sau Cố Trường Phong tràn ngập lòng tham lam và sát ý.Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng lúc rút binh khí ra đâm thẳng về phía Cố Trường Phong.Lầu Túy Nguyệt đổ máu, trên lầu hai, một vị tửu khách mặc đồ trắng thản nhiên cầm bát rượu lên, ngửi mùi thơm của rượu rồi hờ hững nhìn xuống trận hỗn chiến dưới lầu.Nàng không hề bị những chuyện này ảnh hưởng tới hứng thú thưởng rượu của mình.Mãi tới khi, một chiếc phi tiêu bay tới, đánh vỡ bình rượu của nàng.Hàng lông mi của Đường Thiếu Kỳ hơi chùng xuống, nàng cầm theo cây quạt giấy của mình, mũi chân khẽ nhón một cái, nhẹ nhàng nhảy xuống.Cây quạt giấy trong tay Đường Thiếu Kỳ khi thì mở, khi thi đóng, chiêu thức đẹp đẽ mà tà dị, nhanh chóng liên thủ cùng Cố Trường phong đánh lại đám người giang hồ tới đây ám sát hắn.Trường kiếm của Cố Trường Phong lướt qua, trên kiếm còn có hai bát rượu, hắn cầm bình Nữ Nhi Hồng trên bàn lên rót vào hai bát rượu kia.Sau đó tự mình cầm lấy một bát, xoay kiếm một cái đưa bát rượu còn lại đến trước mặt Đường Thiếu Kỳ."Tại hạ Cố Trường Phong, xin hỏi quý tính của vị huynh đài đây là?"Đường Thiếu Kỳ nghe được ba chữ Cố Trường Phong cả người liền hơi run, gấp cây quạt giấy của mình lại rồi nâng bát rượu kia lên, nhếch môi nở một nụ cười tà mị."Đường Thiếu Kỳ."Sau đó, hai người ngồi trong lầu Túy Nguyệt đã bị đánh tới tơi tả nâng chén trò chuyện vô cùng vui vẻ.…Cảnh quay khai máy của bộ phim, thành công rồi.Tổng đạo diễn xem lại đoạn phim vừa quay một lần nữa, vẻ hài lòng hiện rõ trên mặt.So với tưởng tượng của hắn, Mộ Vi Vi còn xuất sắc hơn nhiều, có thể diễn được vẻ kiêu ngạo và tà khí của thiếu chủ Đường Môn.Mặc dù mà nữ giả nam trang, nhưng lại không để lộ ra nửa phần nữ tính nào.Từ ánh mắt và biểu cảm đến cử chỉ đều toát lên khí chất nam nhi đã lộn trong giang hồ.Hơn nữa, không cần đạo diễn phải hướng dẫn nhiều mà cô ấy vẫn biết được góc quay nào là hoàn hảo nhất.Phó Thời Dịch thấy cảnh này chỉ cần quay một lần đã thành công, lập tức đắc ý nói."Thế nào, cảnh này chúng tôi diễn tốt đấy chứ?"Đạo diễn Dịch An xem đoạn phim kia xong, liền quay sang khen ngợi Cố Vi Vi."Cảnh quay này cô diễn rất tốt, quả nhiên không khiến tôi thất vọng.""…" Phó Thời Dịch bị gạt sang một bên."Nhưng sau này, Đường Thiếu Kỳ sẽ bắt đầu nảy sinh cảm tình với Cố Trường phong, mặc dù ngoài mặt vẫn rất lạnh nhạt, nhưng khi diễn cô phải chú ý nắm bắt đúng tâm lý nhân vật, đừng lạnh nhạt đến mức không bộc lộ được chút tình cảm nào, nhưng cũng không thể bộc lộ quá rõ ràng khiến cho tính cách của Đường Thiếu Kỳ bị sai lệch." Đạo diễn Dịch An nghiêm túc dặn dò.Cố Vi Vi mỉm cười gật đầu, "Tôi biết rồi đạo diễn Dịch, tôi sẽ cố gắng diễn thật tốt."Nhân vật Đường Thiếu Kỳ này vốn không được yêu thích, nếu cô có thể diễn tốt thì sẽ hấp dẫn được người hâm mộ, diễn không tốt thì sẽ bị người ta ném đá.Phó Thời Dịch đợi cả nửa ngày, chỉ vào mình rồi hỏi đạo diễn Dịch."Tôi thì sao, còn tôi thì sao...""Chung ta quay cảnh của cậu và Lâm Thanh Tuyết ngày đây, mau đi chuẩn bị đi." Đạo diễn Dịch An đành phải liếc hắn một cái.Vừa mới dứt lời, Lê Hinh Nhi đã hóa trang xong xuôi từ phòng trang điểm đi ra, uyển chuyển dịu dàng mỉm cười nói."Đạo diễn, tôi đã chuẩn bị xong rồi."Không phải chỉ là diễn thành công cảnh quay khai máy trong một lần thôi hay sao?Một người chưa từng học diễn xuất như Mộ Vi Vi có thể làm được thì cô cũng có thể làm được.Không, phải là làm tốt hơn cô ta mới đúng.

Chương 166: Mộ Vi Vi còn xuất sắc hơn cả tưởng tượng