Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 172: Lê Hinh Nhi lại bắt đầu bày trò mê hoặc lòng người rồi
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteraturePhó Hàn Tranh kinh ngạc, trầm mặc một lúc, sau đó dùng giọng điệu trầm thấp trêu chọc Cố Vi Vi."Rất muốn biết sao?""Ừm." Cố Vi Vi bị khơi dậy lòng hiếu kỳ.Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Muốn biết, thì quay về sớm một chút.""…" Cố Vi Vi méo miệng.Còn lâu cô mới vì chuyện nhàm chán như vậy, mà quay về sớm."Tôi muốn rửa mặt đi ngủ, cúp máy đây."Mặc dù Phó Hàn Tranh không nỡ, nhưng vẫn chủ động cúp máy, không quấy rầy Cố Vi Vi ngủ ngơi.Cố Vi Vi rửa mặt đi ngủ, sáng hôm sau lại dậy sớm như thường lệ, thích nghi với lịch trình của đoàn làm phim rất nhanh.Kiều Lâm ở phim trường nửa tháng, sau đó quay về Đê Đô chuẩn bị cho việc quảng cáo phim.Cố Vi Vi vốn tưởng rằng phải hợp tác với Lê Hinh Nhi trong một đoàn phim, sẽ nảy sinh không ít xung đột, kết quả là người ta phải giữ hình tượng trước mặt người khác, thật sự rất dịu dàng, rất hiền lành.Hơn nữa, cảnh chung của Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết cũng ít, ngoài những lúc hóa trang ra thì căn bản không ở chung, bình thường cũng ít phải chạm mặt.Thời gian yên bình trôi qua, nhoáng một cái đã được gần một tháng.Cuối cùng thì cũng có một cảnh quay chung giữa Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết, đây là cảnh sau khi Đường Thiếu Kỳ trở thành chó săn của Kim Quốc Tam vương gia, liên minh cùng Mông Cổ, âm mưu chiếm đoạt giang sơn Trung Nguyên.Lâm Thanh Tuyết hợp lực với nhân sĩ trong võ lâm, chống lại Kim Quốc và Mông Cổ, Đường Thiếu Kỳ phụng mệnh dẫn người đi ám sát Lâm Thanh Tuyết, sau khi đánh giết một trận ở phái Huyền Nguyên đưa người đi thì bị Cố Trường Phong bất ngờ xuất hiện cứu người.Vì đây là một phân cảnh quan trọng, nên đạo diễn Dịch An yêu cầu rất cao, bảo ba người luyện tập cảnh võ thuật cho tốt trước.Sau khi luyện tập cùng chỉ đạo võ thuật, Lê Hinh Nhi chủ động tìm Cố Vi Vi yêu cầu diễn thử.Đạo diễn và nhân viên trong đoàn kịch đều đang có mặt, đương nhiên Cố Vi Vi cũng không tiện từ chối cô ta.Đầu tiên, là cảnh Lâm Thanh Tuyết giao thủ cùng sát thủ của Kim Quốc, sau khi diễn viên quần chúng ngã xuống, chính là đến lượt Đường Thiếu Kỳ ra tay, dùng thực lực áp đảo của mình đánh trọng thương Lâm Thanh Tuyết.Kiếm của Cố Vi Vi đâm tới, theo kịch bản thì Lê Hinh Nhi đóng vai Lâm Thanh Tuyết phải tránh ra, kết quả cô ta chậm một nhịp, bị kiếm của Cố Vi Vi đâm trúng tay.Tuy thanh kiếm đạo cụ của Cố Vi Vi vẫn nằm trong vỏ, nhưng Lê Hinh Nhi vẫn bị xước da chảy máu."Xảy ra chuyện gì vậy?""Thế nào rồi?"…Đạo diễn và người trong đoàn phim lập tức chạy tới, thấy thương thế không nghiêm trọng lắm mới thở phào nhẹ nhõm."Thật ngại quá, là tại tôi thất thần, không trách cô ấy." Lê Hinh Nhi nhìn vết thương của mình, mỉm cười nói.Không trách tôi sao?Cố Vi Vi nhíu mày, là do cô ta không làm theo kịch bản, động tác chậm mất một nhịp, chẳng lẽ lại trách cô?"Hinh Nhi, cô về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, các phân cảnh của cô hôm nay cũng quay gần hết rồi."Đạo diễn Dịch An nói xong, dặn dò người quản lý và trợ lý của Lê Hinh Nhi, đưa cô ta về tới nơi rồi thì nhớ xử lý vết thương, đừng để bị nhiễm trùng.Cố Vi Vi và các diễn viên khác thì ở lại tiếp tục quay phim, quay thêm mấy phân cảnh nữa, đến buổi tối mới tan làm, quay về khách sạn.Trên đường về, Tiểu Từ hỏi, "Vi Vi, chúng ta… có cần đi thăm Lê Hinh Nhi không?""Không cần đi." Cố Vi Vi lãnh đạm trả lời.Cô chỉ làm theo kịch bản thôi, là do Lê Hinh Nhi phản ứng chậm không tránh ra, đây cũng không phải lỗi của cô.Hơn nữa, cũng chỉ là bị xước da một chút, không bị thương tới gân cốt.Cố Vi Vi trở về khách sạn, lại gọi điện thoại cho Phó Hàn Tranh như thường lệ, sau đó rửa mặt nghỉ ngơi.Kết quả, sáng sớm hôm sau, Kiều Lâm từ Đế Đô gọi điện thoại cho cô."Vi Vi, Lê Hinh Nhi lại bắt đầu bày trò mê hoặc lòng người rồi, cô mau xem Weibo đi."Cố Vi Vi ngồi bật dậy, "Chuyện gì vậy?"Kiều Lâm thở dài, đáp."Cô xem Weibo của cô ta là biết thôi."
Translator:
Wave Literature
Phó Hàn Tranh kinh ngạc, trầm mặc một lúc, sau đó dùng giọng điệu trầm thấp trêu chọc Cố Vi Vi.
"Rất muốn biết sao?"
"Ừm." Cố Vi Vi bị khơi dậy lòng hiếu kỳ.
Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Muốn biết, thì quay về sớm một chút."
"…" Cố Vi Vi méo miệng.
Còn lâu cô mới vì chuyện nhàm chán như vậy, mà quay về sớm.
"Tôi muốn rửa mặt đi ngủ, cúp máy đây."
Mặc dù Phó Hàn Tranh không nỡ, nhưng vẫn chủ động cúp máy, không quấy rầy Cố Vi Vi ngủ ngơi.
Cố Vi Vi rửa mặt đi ngủ, sáng hôm sau lại dậy sớm như thường lệ, thích nghi với lịch trình của đoàn làm phim rất nhanh.
Kiều Lâm ở phim trường nửa tháng, sau đó quay về Đê Đô chuẩn bị cho việc quảng cáo phim.
Cố Vi Vi vốn tưởng rằng phải hợp tác với Lê Hinh Nhi trong một đoàn phim, sẽ nảy sinh không ít xung đột, kết quả là người ta phải giữ hình tượng trước mặt người khác, thật sự rất dịu dàng, rất hiền lành.
Hơn nữa, cảnh chung của Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết cũng ít, ngoài những lúc hóa trang ra thì căn bản không ở chung, bình thường cũng ít phải chạm mặt.
Thời gian yên bình trôi qua, nhoáng một cái đã được gần một tháng.
Cuối cùng thì cũng có một cảnh quay chung giữa Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết, đây là cảnh sau khi Đường Thiếu Kỳ trở thành chó săn của Kim Quốc Tam vương gia, liên minh cùng Mông Cổ, âm mưu chiếm đoạt giang sơn Trung Nguyên.
Lâm Thanh Tuyết hợp lực với nhân sĩ trong võ lâm, chống lại Kim Quốc và Mông Cổ, Đường Thiếu Kỳ phụng mệnh dẫn người đi ám sát Lâm Thanh Tuyết, sau khi đánh giết một trận ở phái Huyền Nguyên đưa người đi thì bị Cố Trường Phong bất ngờ xuất hiện cứu người.
Vì đây là một phân cảnh quan trọng, nên đạo diễn Dịch An yêu cầu rất cao, bảo ba người luyện tập cảnh võ thuật cho tốt trước.
Sau khi luyện tập cùng chỉ đạo võ thuật, Lê Hinh Nhi chủ động tìm Cố Vi Vi yêu cầu diễn thử.
Đạo diễn và nhân viên trong đoàn kịch đều đang có mặt, đương nhiên Cố Vi Vi cũng không tiện từ chối cô ta.
Đầu tiên, là cảnh Lâm Thanh Tuyết giao thủ cùng sát thủ của Kim Quốc, sau khi diễn viên quần chúng ngã xuống, chính là đến lượt Đường Thiếu Kỳ ra tay, dùng thực lực áp đảo của mình đánh trọng thương Lâm Thanh Tuyết.
Kiếm của Cố Vi Vi đâm tới, theo kịch bản thì Lê Hinh Nhi đóng vai Lâm Thanh Tuyết phải tránh ra, kết quả cô ta chậm một nhịp, bị kiếm của Cố Vi Vi đâm trúng tay.
Tuy thanh kiếm đạo cụ của Cố Vi Vi vẫn nằm trong vỏ, nhưng Lê Hinh Nhi vẫn bị xước da chảy máu.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Thế nào rồi?"
…
Đạo diễn và người trong đoàn phim lập tức chạy tới, thấy thương thế không nghiêm trọng lắm mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thật ngại quá, là tại tôi thất thần, không trách cô ấy." Lê Hinh Nhi nhìn vết thương của mình, mỉm cười nói.
Không trách tôi sao?
Cố Vi Vi nhíu mày, là do cô ta không làm theo kịch bản, động tác chậm mất một nhịp, chẳng lẽ lại trách cô?
"Hinh Nhi, cô về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, các phân cảnh của cô hôm nay cũng quay gần hết rồi."
Đạo diễn Dịch An nói xong, dặn dò người quản lý và trợ lý của Lê Hinh Nhi, đưa cô ta về tới nơi rồi thì nhớ xử lý vết thương, đừng để bị nhiễm trùng.
Cố Vi Vi và các diễn viên khác thì ở lại tiếp tục quay phim, quay thêm mấy phân cảnh nữa, đến buổi tối mới tan làm, quay về khách sạn.
Trên đường về, Tiểu Từ hỏi, "Vi Vi, chúng ta… có cần đi thăm Lê Hinh Nhi không?"
"Không cần đi." Cố Vi Vi lãnh đạm trả lời.
Cô chỉ làm theo kịch bản thôi, là do Lê Hinh Nhi phản ứng chậm không tránh ra, đây cũng không phải lỗi của cô.
Hơn nữa, cũng chỉ là bị xước da một chút, không bị thương tới gân cốt.
Cố Vi Vi trở về khách sạn, lại gọi điện thoại cho Phó Hàn Tranh như thường lệ, sau đó rửa mặt nghỉ ngơi.
Kết quả, sáng sớm hôm sau, Kiều Lâm từ Đế Đô gọi điện thoại cho cô.
"Vi Vi, Lê Hinh Nhi lại bắt đầu bày trò mê hoặc lòng người rồi, cô mau xem Weibo đi."
Cố Vi Vi ngồi bật dậy, "Chuyện gì vậy?"
Kiều Lâm thở dài, đáp.
"Cô xem Weibo của cô ta là biết thôi."
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteraturePhó Hàn Tranh kinh ngạc, trầm mặc một lúc, sau đó dùng giọng điệu trầm thấp trêu chọc Cố Vi Vi."Rất muốn biết sao?""Ừm." Cố Vi Vi bị khơi dậy lòng hiếu kỳ.Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Muốn biết, thì quay về sớm một chút.""…" Cố Vi Vi méo miệng.Còn lâu cô mới vì chuyện nhàm chán như vậy, mà quay về sớm."Tôi muốn rửa mặt đi ngủ, cúp máy đây."Mặc dù Phó Hàn Tranh không nỡ, nhưng vẫn chủ động cúp máy, không quấy rầy Cố Vi Vi ngủ ngơi.Cố Vi Vi rửa mặt đi ngủ, sáng hôm sau lại dậy sớm như thường lệ, thích nghi với lịch trình của đoàn làm phim rất nhanh.Kiều Lâm ở phim trường nửa tháng, sau đó quay về Đê Đô chuẩn bị cho việc quảng cáo phim.Cố Vi Vi vốn tưởng rằng phải hợp tác với Lê Hinh Nhi trong một đoàn phim, sẽ nảy sinh không ít xung đột, kết quả là người ta phải giữ hình tượng trước mặt người khác, thật sự rất dịu dàng, rất hiền lành.Hơn nữa, cảnh chung của Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết cũng ít, ngoài những lúc hóa trang ra thì căn bản không ở chung, bình thường cũng ít phải chạm mặt.Thời gian yên bình trôi qua, nhoáng một cái đã được gần một tháng.Cuối cùng thì cũng có một cảnh quay chung giữa Đường Thiếu Kỳ và Lâm Thanh Tuyết, đây là cảnh sau khi Đường Thiếu Kỳ trở thành chó săn của Kim Quốc Tam vương gia, liên minh cùng Mông Cổ, âm mưu chiếm đoạt giang sơn Trung Nguyên.Lâm Thanh Tuyết hợp lực với nhân sĩ trong võ lâm, chống lại Kim Quốc và Mông Cổ, Đường Thiếu Kỳ phụng mệnh dẫn người đi ám sát Lâm Thanh Tuyết, sau khi đánh giết một trận ở phái Huyền Nguyên đưa người đi thì bị Cố Trường Phong bất ngờ xuất hiện cứu người.Vì đây là một phân cảnh quan trọng, nên đạo diễn Dịch An yêu cầu rất cao, bảo ba người luyện tập cảnh võ thuật cho tốt trước.Sau khi luyện tập cùng chỉ đạo võ thuật, Lê Hinh Nhi chủ động tìm Cố Vi Vi yêu cầu diễn thử.Đạo diễn và nhân viên trong đoàn kịch đều đang có mặt, đương nhiên Cố Vi Vi cũng không tiện từ chối cô ta.Đầu tiên, là cảnh Lâm Thanh Tuyết giao thủ cùng sát thủ của Kim Quốc, sau khi diễn viên quần chúng ngã xuống, chính là đến lượt Đường Thiếu Kỳ ra tay, dùng thực lực áp đảo của mình đánh trọng thương Lâm Thanh Tuyết.Kiếm của Cố Vi Vi đâm tới, theo kịch bản thì Lê Hinh Nhi đóng vai Lâm Thanh Tuyết phải tránh ra, kết quả cô ta chậm một nhịp, bị kiếm của Cố Vi Vi đâm trúng tay.Tuy thanh kiếm đạo cụ của Cố Vi Vi vẫn nằm trong vỏ, nhưng Lê Hinh Nhi vẫn bị xước da chảy máu."Xảy ra chuyện gì vậy?""Thế nào rồi?"…Đạo diễn và người trong đoàn phim lập tức chạy tới, thấy thương thế không nghiêm trọng lắm mới thở phào nhẹ nhõm."Thật ngại quá, là tại tôi thất thần, không trách cô ấy." Lê Hinh Nhi nhìn vết thương của mình, mỉm cười nói.Không trách tôi sao?Cố Vi Vi nhíu mày, là do cô ta không làm theo kịch bản, động tác chậm mất một nhịp, chẳng lẽ lại trách cô?"Hinh Nhi, cô về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, các phân cảnh của cô hôm nay cũng quay gần hết rồi."Đạo diễn Dịch An nói xong, dặn dò người quản lý và trợ lý của Lê Hinh Nhi, đưa cô ta về tới nơi rồi thì nhớ xử lý vết thương, đừng để bị nhiễm trùng.Cố Vi Vi và các diễn viên khác thì ở lại tiếp tục quay phim, quay thêm mấy phân cảnh nữa, đến buổi tối mới tan làm, quay về khách sạn.Trên đường về, Tiểu Từ hỏi, "Vi Vi, chúng ta… có cần đi thăm Lê Hinh Nhi không?""Không cần đi." Cố Vi Vi lãnh đạm trả lời.Cô chỉ làm theo kịch bản thôi, là do Lê Hinh Nhi phản ứng chậm không tránh ra, đây cũng không phải lỗi của cô.Hơn nữa, cũng chỉ là bị xước da một chút, không bị thương tới gân cốt.Cố Vi Vi trở về khách sạn, lại gọi điện thoại cho Phó Hàn Tranh như thường lệ, sau đó rửa mặt nghỉ ngơi.Kết quả, sáng sớm hôm sau, Kiều Lâm từ Đế Đô gọi điện thoại cho cô."Vi Vi, Lê Hinh Nhi lại bắt đầu bày trò mê hoặc lòng người rồi, cô mau xem Weibo đi."Cố Vi Vi ngồi bật dậy, "Chuyện gì vậy?"Kiều Lâm thở dài, đáp."Cô xem Weibo của cô ta là biết thôi."