Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 185: Vậy thì kết hôn sinh con trước
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureTrong bóng tối, hai người giữ khoảng cách thân mật, hô hấp quấn quýt.Cố Vi Vi gấp gáp cắn răng, một chút cảm động vì chuyện Phó Hàn Tranh từ xa như vậy chạy tới đây tổ chức sinh nhật cho cô, cũng bị cái hôn này của anh, hôn sạch sành sanh.Phó Hàn Tranh không đợi nổi sự phối hợp của Cố Vi Vi nữa, đưa tay vào trong áo phông của cô, khiến Cố Vi Vi sợ tới há hốc miệng.Phó Hàn Tranh hôn vừa mãnh liệt lại triền miên, Cố Vi Vi chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm.Một tay Cố Vi Vi giữ lấy bàn tay đang đặt trên eo mình của Phó Hàn Tranh, không dám bỏ ra sợ anh lại sờ loạn.Nhưng đôi môi ôn nhu của Phó Hàn Tranh, như thể mang theo hương rượu, khiến Cố Vi Vi muốn say.Rất lâu sau, cuối cùng Phó Hàn Tranh cũng lý trí rời khỏi môi cô, ôm chặt cô vào trong lòng, cúi đầu hôn lên trán và tóc cô.Hơn một tháng nay, tối nào cũng chỉ có thể gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi.Giây phút này, cuối cùng cũng có thể ôm cô vào lòng, anh không muốn buông tay một giây nào cả.Cố Vi Vi vùi đầu trong lồng ngực Phó Hàn Tranh, để anh tùy ý ôm cô một lúc lâu rồi nói."Cảm ơn anh, tới đây tổ chức sinh nhật cho tôi."Mặc dù, đây không phải ngày sinh nhật thật sự của cô.Phó Hàn Tranh vừa tan làm liền chạy tới đây, mất bốn, năm tiếng đồng hồ, muốn chúc mừng sinh nhật cô trước 12 giờ.Cô mà nói không cảm động, là giả."Em không chịu quay về, tôi không đến đây thì cũng đâu còn cách nào khác?"Phó Hàn Tranh buông cô ra, bật đèn trong phòng lên, sau đó đưa món quà được đóng gói tinh xảo cho cô.Cố Vi Vi chột dạ nhận thấy quà sinh nhật, hỏi."Cái đó… anh đã ăn cơm tối chưa, hay là tôi mua cho anh chút điểm tâm nhé?""Tôi ăn trên máy bay rồi."Phó Hàn Tranh nói xong, liền cởi áo khoác của mình đặt lên lưng ghế, trực tiếp vào phòng tắm tắm rửa.Một lát sau, lại quấn một chiếc khăn tắm bước ra.Da thịt khỏe khoắn còn đọng lại vài giọt nước, cơ bụng săn chắc lại rõ nét, gợi cảm đến mức Cố Vi Vi không dám nhìn thẳng.Cố Vi Vi lúng túng quay mặt nhìn vào tường, đưa áo tắm cho anh."Tôi không có quần áo anh có thể mặc được, chỉ có cái này thôi, hay là để tôi đi tìm Tam thiếu mượn cho anh một bộ đi.""Tôi không mặc đồ của cậu ta" Phó Hàn Tranh nhận lấy áo choàng tắm rồi mặc vào, đúng lúc đó điện thoại di động đổ chuông.Cố Vi Vi thừa dịp Phó Hàn Tranh nghe điện thoại, tranh thủ đi rửa mặt, thay đồ ngủ.Đến khi cô ra khỏi phòng tắm, Phó Hàn Tranh đã lên giường nằm nhắm mắt nghỉ ngơi rồi.Cố Vi Vi rón rén chui vào chăn, nằm sát mép giường, quay lưng về phía Phó Hàn Tranh.Cô vừa mới nằm xuống sau lưng liền truyền tới giọng nói trầm thấp."Lại đây."Cố Vi Vi thở dài, trở người lăn vào trong lòng Phó Hàn Tranh."Anh bay mất bao nhiêu lâu?""Năm tiếng." Phó Hàn Tranh híp mắt trả lời.Cố Vi Vi gật đầu, trong lòng có chút băn khoăn.Anh bận rộn như vậy, còn phải bay qua bay lại mười tiếng đồng hồ để mừng sinh nhật cùng cô, thật sự không dễ dàng.Cố Vi Vi bỗng nhiên nhớ tới, chuyện lần trước Phó Thời Dịch nói nửa chừng, liền hỏi."Lần trước anh nói, khi nào gặp mặt, sẽ nói cho tôi tại sao anh lại thích tôi, bây giờ có thể nói rồi chứ."Phó Hàn Tranh im lặng một chút rồi hỏi, "Thích thì chính là thích thôi, làm gì có tại sao?""Sao lại không có được chứ?" Cố Vi Vi vẫn không tin, cô không tin có chuyện vô duyên vô cớ mà nảy sinh tình cảm."Em muốn biết như vậy, để làm gì chứ?" Phó hàn Tranh mở mắt ra, nhìn vẻ mặt tò mò của Cố Vi Vi, nói thẳng suy nghĩ của cô ra."Em biết tại sao rồi, sau đó lại nghĩ trăm phương nghìn kế đòi chia tay tôi sao?""Tôi…"Cố Vi Vi không còn gì để nói, cô thật sự nghĩ như vậy."Em mà lại nói đến hai chữ chia tay, vậy…"Cố Vi Vi nhíu mày, "Vậy thì làm sao?""Vậy thì chúng ta kết hôn sinh con trước."
Editor: Wave Literature
Trong bóng tối, hai người giữ khoảng cách thân mật, hô hấp quấn quýt.
Cố Vi Vi gấp gáp cắn răng, một chút cảm động vì chuyện Phó Hàn Tranh từ xa như vậy chạy tới đây tổ chức sinh nhật cho cô, cũng bị cái hôn này của anh, hôn sạch sành sanh.
Phó Hàn Tranh không đợi nổi sự phối hợp của Cố Vi Vi nữa, đưa tay vào trong áo phông của cô, khiến Cố Vi Vi sợ tới há hốc miệng.
Phó Hàn Tranh hôn vừa mãnh liệt lại triền miên, Cố Vi Vi chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm.
Một tay Cố Vi Vi giữ lấy bàn tay đang đặt trên eo mình của Phó Hàn Tranh, không dám bỏ ra sợ anh lại sờ loạn.
Nhưng đôi môi ôn nhu của Phó Hàn Tranh, như thể mang theo hương rượu, khiến Cố Vi Vi muốn say.
Rất lâu sau, cuối cùng Phó Hàn Tranh cũng lý trí rời khỏi môi cô, ôm chặt cô vào trong lòng, cúi đầu hôn lên trán và tóc cô.
Hơn một tháng nay, tối nào cũng chỉ có thể gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi.
Giây phút này, cuối cùng cũng có thể ôm cô vào lòng, anh không muốn buông tay một giây nào cả.
Cố Vi Vi vùi đầu trong lồng ngực Phó Hàn Tranh, để anh tùy ý ôm cô một lúc lâu rồi nói.
"Cảm ơn anh, tới đây tổ chức sinh nhật cho tôi."
Mặc dù, đây không phải ngày sinh nhật thật sự của cô.
Phó Hàn Tranh vừa tan làm liền chạy tới đây, mất bốn, năm tiếng đồng hồ, muốn chúc mừng sinh nhật cô trước 12 giờ.
Cô mà nói không cảm động, là giả.
"Em không chịu quay về, tôi không đến đây thì cũng đâu còn cách nào khác?"
Phó Hàn Tranh buông cô ra, bật đèn trong phòng lên, sau đó đưa món quà được đóng gói tinh xảo cho cô.
Cố Vi Vi chột dạ nhận thấy quà sinh nhật, hỏi.
"Cái đó… anh đã ăn cơm tối chưa, hay là tôi mua cho anh chút điểm tâm nhé?"
"Tôi ăn trên máy bay rồi."
Phó Hàn Tranh nói xong, liền cởi áo khoác của mình đặt lên lưng ghế, trực tiếp vào phòng tắm tắm rửa.
Một lát sau, lại quấn một chiếc khăn tắm bước ra.
Da thịt khỏe khoắn còn đọng lại vài giọt nước, cơ bụng săn chắc lại rõ nét, gợi cảm đến mức Cố Vi Vi không dám nhìn thẳng.
Cố Vi Vi lúng túng quay mặt nhìn vào tường, đưa áo tắm cho anh.
"Tôi không có quần áo anh có thể mặc được, chỉ có cái này thôi, hay là để tôi đi tìm Tam thiếu mượn cho anh một bộ đi."
"Tôi không mặc đồ của cậu ta" Phó Hàn Tranh nhận lấy áo choàng tắm rồi mặc vào, đúng lúc đó điện thoại di động đổ chuông.
Cố Vi Vi thừa dịp Phó Hàn Tranh nghe điện thoại, tranh thủ đi rửa mặt, thay đồ ngủ.
Đến khi cô ra khỏi phòng tắm, Phó Hàn Tranh đã lên giường nằm nhắm mắt nghỉ ngơi rồi.
Cố Vi Vi rón rén chui vào chăn, nằm sát mép giường, quay lưng về phía Phó Hàn Tranh.
Cô vừa mới nằm xuống sau lưng liền truyền tới giọng nói trầm thấp.
"Lại đây."
Cố Vi Vi thở dài, trở người lăn vào trong lòng Phó Hàn Tranh.
"Anh bay mất bao nhiêu lâu?"
"Năm tiếng." Phó Hàn Tranh híp mắt trả lời.
Cố Vi Vi gật đầu, trong lòng có chút băn khoăn.
Anh bận rộn như vậy, còn phải bay qua bay lại mười tiếng đồng hồ để mừng sinh nhật cùng cô, thật sự không dễ dàng.
Cố Vi Vi bỗng nhiên nhớ tới, chuyện lần trước Phó Thời Dịch nói nửa chừng, liền hỏi.
"Lần trước anh nói, khi nào gặp mặt, sẽ nói cho tôi tại sao anh lại thích tôi, bây giờ có thể nói rồi chứ."
Phó Hàn Tranh im lặng một chút rồi hỏi, "Thích thì chính là thích thôi, làm gì có tại sao?"
"Sao lại không có được chứ?" Cố Vi Vi vẫn không tin, cô không tin có chuyện vô duyên vô cớ mà nảy sinh tình cảm.
"Em muốn biết như vậy, để làm gì chứ?" Phó hàn Tranh mở mắt ra, nhìn vẻ mặt tò mò của Cố Vi Vi, nói thẳng suy nghĩ của cô ra.
"Em biết tại sao rồi, sau đó lại nghĩ trăm phương nghìn kế đòi chia tay tôi sao?"
"Tôi…"
Cố Vi Vi không còn gì để nói, cô thật sự nghĩ như vậy.
"Em mà lại nói đến hai chữ chia tay, vậy…"
Cố Vi Vi nhíu mày, "Vậy thì làm sao?"
"Vậy thì chúng ta kết hôn sinh con trước."
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureTrong bóng tối, hai người giữ khoảng cách thân mật, hô hấp quấn quýt.Cố Vi Vi gấp gáp cắn răng, một chút cảm động vì chuyện Phó Hàn Tranh từ xa như vậy chạy tới đây tổ chức sinh nhật cho cô, cũng bị cái hôn này của anh, hôn sạch sành sanh.Phó Hàn Tranh không đợi nổi sự phối hợp của Cố Vi Vi nữa, đưa tay vào trong áo phông của cô, khiến Cố Vi Vi sợ tới há hốc miệng.Phó Hàn Tranh hôn vừa mãnh liệt lại triền miên, Cố Vi Vi chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm.Một tay Cố Vi Vi giữ lấy bàn tay đang đặt trên eo mình của Phó Hàn Tranh, không dám bỏ ra sợ anh lại sờ loạn.Nhưng đôi môi ôn nhu của Phó Hàn Tranh, như thể mang theo hương rượu, khiến Cố Vi Vi muốn say.Rất lâu sau, cuối cùng Phó Hàn Tranh cũng lý trí rời khỏi môi cô, ôm chặt cô vào trong lòng, cúi đầu hôn lên trán và tóc cô.Hơn một tháng nay, tối nào cũng chỉ có thể gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi.Giây phút này, cuối cùng cũng có thể ôm cô vào lòng, anh không muốn buông tay một giây nào cả.Cố Vi Vi vùi đầu trong lồng ngực Phó Hàn Tranh, để anh tùy ý ôm cô một lúc lâu rồi nói."Cảm ơn anh, tới đây tổ chức sinh nhật cho tôi."Mặc dù, đây không phải ngày sinh nhật thật sự của cô.Phó Hàn Tranh vừa tan làm liền chạy tới đây, mất bốn, năm tiếng đồng hồ, muốn chúc mừng sinh nhật cô trước 12 giờ.Cô mà nói không cảm động, là giả."Em không chịu quay về, tôi không đến đây thì cũng đâu còn cách nào khác?"Phó Hàn Tranh buông cô ra, bật đèn trong phòng lên, sau đó đưa món quà được đóng gói tinh xảo cho cô.Cố Vi Vi chột dạ nhận thấy quà sinh nhật, hỏi."Cái đó… anh đã ăn cơm tối chưa, hay là tôi mua cho anh chút điểm tâm nhé?""Tôi ăn trên máy bay rồi."Phó Hàn Tranh nói xong, liền cởi áo khoác của mình đặt lên lưng ghế, trực tiếp vào phòng tắm tắm rửa.Một lát sau, lại quấn một chiếc khăn tắm bước ra.Da thịt khỏe khoắn còn đọng lại vài giọt nước, cơ bụng săn chắc lại rõ nét, gợi cảm đến mức Cố Vi Vi không dám nhìn thẳng.Cố Vi Vi lúng túng quay mặt nhìn vào tường, đưa áo tắm cho anh."Tôi không có quần áo anh có thể mặc được, chỉ có cái này thôi, hay là để tôi đi tìm Tam thiếu mượn cho anh một bộ đi.""Tôi không mặc đồ của cậu ta" Phó Hàn Tranh nhận lấy áo choàng tắm rồi mặc vào, đúng lúc đó điện thoại di động đổ chuông.Cố Vi Vi thừa dịp Phó Hàn Tranh nghe điện thoại, tranh thủ đi rửa mặt, thay đồ ngủ.Đến khi cô ra khỏi phòng tắm, Phó Hàn Tranh đã lên giường nằm nhắm mắt nghỉ ngơi rồi.Cố Vi Vi rón rén chui vào chăn, nằm sát mép giường, quay lưng về phía Phó Hàn Tranh.Cô vừa mới nằm xuống sau lưng liền truyền tới giọng nói trầm thấp."Lại đây."Cố Vi Vi thở dài, trở người lăn vào trong lòng Phó Hàn Tranh."Anh bay mất bao nhiêu lâu?""Năm tiếng." Phó Hàn Tranh híp mắt trả lời.Cố Vi Vi gật đầu, trong lòng có chút băn khoăn.Anh bận rộn như vậy, còn phải bay qua bay lại mười tiếng đồng hồ để mừng sinh nhật cùng cô, thật sự không dễ dàng.Cố Vi Vi bỗng nhiên nhớ tới, chuyện lần trước Phó Thời Dịch nói nửa chừng, liền hỏi."Lần trước anh nói, khi nào gặp mặt, sẽ nói cho tôi tại sao anh lại thích tôi, bây giờ có thể nói rồi chứ."Phó Hàn Tranh im lặng một chút rồi hỏi, "Thích thì chính là thích thôi, làm gì có tại sao?""Sao lại không có được chứ?" Cố Vi Vi vẫn không tin, cô không tin có chuyện vô duyên vô cớ mà nảy sinh tình cảm."Em muốn biết như vậy, để làm gì chứ?" Phó hàn Tranh mở mắt ra, nhìn vẻ mặt tò mò của Cố Vi Vi, nói thẳng suy nghĩ của cô ra."Em biết tại sao rồi, sau đó lại nghĩ trăm phương nghìn kế đòi chia tay tôi sao?""Tôi…"Cố Vi Vi không còn gì để nói, cô thật sự nghĩ như vậy."Em mà lại nói đến hai chữ chia tay, vậy…"Cố Vi Vi nhíu mày, "Vậy thì làm sao?""Vậy thì chúng ta kết hôn sinh con trước."