Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 187: Thân thể bị đào tới trống rỗng
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureBảy giờ sáng.Cố Vi Vi bị đồng hồ báo thức đánh thức, mới phát hiện ra Phó Hàn tranh đã đi từ sớm rồi.Cô rửa mặt xong, đang chải tóc thì nhìn thấy chiếc bánh kem và một hộp quà nhỏ còn đang đặt trên bàn, liền mở hộp quà ra xem một chút.Trong hộp là một đôi hoa tai bằng kim cương, rất tinh mỹ đẹp đẽ, vừa nhìn qua là biết do bàn tay người có tiếng trong giới trang sức làm.Cô sống ở Cố gia, những món đồ xa xỉ như thế này đã từng dùng rất nhiều, cũng có nhãn lực định giá đồ vật.Cố Vi Vi đặt hộp quà xuống, ăn một chút bánh kem, phần còn lại thì cất vào chiêc tủ lạnh nhỏ đặt trong phòng.Dù sao thì, Phó Hàn Trang mang cái bánh này từ tận Đế Đô xa xôi đến đây, cô cư trực tiếp vứt đi thì cũng không nên.Trước khi ra khỏi phòng, Cố Vi Vi cẩn thận thu dọn những dấu vết mà Phó hàn Tranh để lại, đang chuẩn bị ra ngoài thì lại nhìn thấy cái khăn tắm vắt ở cạnh giường.Cố Vi Vi đỡ trán thở dài, cầm cái khăn tắm kia đi giặt giũ sạch sẽ, tránh bị nhân viên dọn phòng của khách sạn phát hiện dấu vết từng có đàn ông ngủ lại ở đây.Cô xuống lầu dùng bữa sáng xong liền vội vã chạy tới tổ hóa trang, Phó Thời Dịch cũng đã tới đây hóa trang từ sớm rồi.Chuyên gia trang điểm đang trang điểm cho Cố Vi Vi, nhìn thấy đôi môi đặc biệt trơn bóng đỏ ửng lên của cô liền buồn cười hỏi."Vi Vi, sao môi cô… lại hơi sưng lên vậy?"Cố Vi Vi lúng túng, cười khan mấy tiếng."Tối hôm qua tôi ăn cay quá rồi."Phó Thời Dịch ngồi một bên liếc sang nhìn cô, nhịn cười đến run cả vai.Lừa cái quỷ gì chứ, rõ ràng là do hôn anh trai hắn mà ra.Chẳng qua là, động tĩnh của bọn họ cũng quá nhỏ rồi, hắn và Từ Khiêm đứng ngoài cửa nghe ngóng thật lâu, vậy mà chẳng nghe thấy gì cả.Hai người hóa trang xong, cùng nhau ra phim trường làm việc.Kết quả là, Cố Vi Vi luôn chỉ cần diễn cảnh hành động một lần là thành công, hôm nay trời rung đất chuyển mà diễn hỏng ba lần.Đạo diễn Dịch An có chút tức giận, cầm loa phóng thanh không chút lưu tình phê bình cô."Đường Thiếu Kỳ, cô chưa ăn sáng đấy à, sao lại vung kiếm nhẹ tay như vậy, một chút sức lực cũng không có…"Cố Vi Vi khoc không ra nước mắt, còn không phải là do tên đáng chết Phó Hàn Tranh hại hay sao.Hại tay cô bây giờ vẫn còn đau mỏi không ngừng, căn bản không có sức vung kiếm.Phó Thời Dịch đứng bên cạnh chơi đùa với thanh kiếm đạo cụ, nói một câu hàm ý sâu xa."Biết là mấy cảnh quay hôm nay đều là cảnh hành động ngoài trời, vậy mà tối hôm qua còn không biết tiết chế lại, nhìn thân thể bị đào tới trống rỗng của cô kìa…"Tiểu biệt thắng tân hôn, anh trai hắn đã bị đói hơn một tháng nay, hôm nay Mộ Vi Vi có thể xuống giường được cũng đã không tệ rồi."Đào ông nội anh thì có, suy nghĩ của anh có thể đừng ô uế như vậy được không hả?" Cố Vi Vi đáp trả."Chẳng lẽ tối hôm qua hai người chỉ đơn thuần ăn bánh sinh nhật thôi à?" Phó Hàn tranh xì một tiếng. Cố Vi Vi chẳng muốn tranh cãi với hắn nữa, làm lại phân cảnh vừa rồi bị hỏng, cuối cùng cũng đạt được chất lượng mà đạo diễn hài lòng.Cô quay phim xong, liền tới phân cảnh độc diễn của Phó Thời Dịch, sau khi phái Huyền Nguyên bị tàn sát, tâm tình Cố Trường Phong trở nên nặng nề.Nhưng Phó Thời Dịch vừa mới điều chỉnh tâm lý để quay phim, trợ lý tiểu Từ của Cố Vi Vi lại cầm điện thoại của cô tới nói."Vi Vi, có cuộc điện thoại của Tranh Tranh bảo bối."Phó Thời Dịch lại xì một tiếng cười lăn lộn, còn trực tiếp ngồi bệt xuống đất, cười tới không đứng lên nổi.Đạo diễn cùng công nhân viên trong đoàn phim chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn đang cười cái gì.Cố Vi Vi chẳng nói chẳng rằng lườm hắn một cái, cầm điện thoại di động đi tới chỗ không có người rồi mới bắt máy.Ở đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, dường như là đang ở phi trường."Anh đến Đế Đô rồi sao?""Ừm, vừa mới xuống phi cơ." Phó Hàn Tranh đáp."Quà sinh nhật rất đẹp, cảm ơn anh."Phó Hàn Tranh không cảm nhận được sự vui vẻ vì nhận được quà sinh nhật của Cố Vi Vi, hỏi."Em không vui sao?""Anh nói xem?" Cố Vi Vi vẩy vẩy bàn tay còn đau nhức của mình.Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Vì chuyện tối hôm qua sao?"Cố Vi Vi trực tiếp cúp máy, một câu cũng không muốn nói tiếp.
Editor: Wave Literature
Bảy giờ sáng.
Cố Vi Vi bị đồng hồ báo thức đánh thức, mới phát hiện ra Phó Hàn tranh đã đi từ sớm rồi.
Cô rửa mặt xong, đang chải tóc thì nhìn thấy chiếc bánh kem và một hộp quà nhỏ còn đang đặt trên bàn, liền mở hộp quà ra xem một chút.
Trong hộp là một đôi hoa tai bằng kim cương, rất tinh mỹ đẹp đẽ, vừa nhìn qua là biết do bàn tay người có tiếng trong giới trang sức làm.
Cô sống ở Cố gia, những món đồ xa xỉ như thế này đã từng dùng rất nhiều, cũng có nhãn lực định giá đồ vật.
Cố Vi Vi đặt hộp quà xuống, ăn một chút bánh kem, phần còn lại thì cất vào chiêc tủ lạnh nhỏ đặt trong phòng.
Dù sao thì, Phó Hàn Trang mang cái bánh này từ tận Đế Đô xa xôi đến đây, cô cư trực tiếp vứt đi thì cũng không nên.
Trước khi ra khỏi phòng, Cố Vi Vi cẩn thận thu dọn những dấu vết mà Phó hàn Tranh để lại, đang chuẩn bị ra ngoài thì lại nhìn thấy cái khăn tắm vắt ở cạnh giường.
Cố Vi Vi đỡ trán thở dài, cầm cái khăn tắm kia đi giặt giũ sạch sẽ, tránh bị nhân viên dọn phòng của khách sạn phát hiện dấu vết từng có đàn ông ngủ lại ở đây.
Cô xuống lầu dùng bữa sáng xong liền vội vã chạy tới tổ hóa trang, Phó Thời Dịch cũng đã tới đây hóa trang từ sớm rồi.
Chuyên gia trang điểm đang trang điểm cho Cố Vi Vi, nhìn thấy đôi môi đặc biệt trơn bóng đỏ ửng lên của cô liền buồn cười hỏi.
"Vi Vi, sao môi cô… lại hơi sưng lên vậy?"
Cố Vi Vi lúng túng, cười khan mấy tiếng.
"Tối hôm qua tôi ăn cay quá rồi."
Phó Thời Dịch ngồi một bên liếc sang nhìn cô, nhịn cười đến run cả vai.
Lừa cái quỷ gì chứ, rõ ràng là do hôn anh trai hắn mà ra.
Chẳng qua là, động tĩnh của bọn họ cũng quá nhỏ rồi, hắn và Từ Khiêm đứng ngoài cửa nghe ngóng thật lâu, vậy mà chẳng nghe thấy gì cả.
Hai người hóa trang xong, cùng nhau ra phim trường làm việc.
Kết quả là, Cố Vi Vi luôn chỉ cần diễn cảnh hành động một lần là thành công, hôm nay trời rung đất chuyển mà diễn hỏng ba lần.
Đạo diễn Dịch An có chút tức giận, cầm loa phóng thanh không chút lưu tình phê bình cô.
"Đường Thiếu Kỳ, cô chưa ăn sáng đấy à, sao lại vung kiếm nhẹ tay như vậy, một chút sức lực cũng không có…"
Cố Vi Vi khoc không ra nước mắt, còn không phải là do tên đáng chết Phó Hàn Tranh hại hay sao.
Hại tay cô bây giờ vẫn còn đau mỏi không ngừng, căn bản không có sức vung kiếm.
Phó Thời Dịch đứng bên cạnh chơi đùa với thanh kiếm đạo cụ, nói một câu hàm ý sâu xa.
"Biết là mấy cảnh quay hôm nay đều là cảnh hành động ngoài trời, vậy mà tối hôm qua còn không biết tiết chế lại, nhìn thân thể bị đào tới trống rỗng của cô kìa…"
Tiểu biệt thắng tân hôn, anh trai hắn đã bị đói hơn một tháng nay, hôm nay Mộ Vi Vi có thể xuống giường được cũng đã không tệ rồi.
"Đào ông nội anh thì có, suy nghĩ của anh có thể đừng ô uế như vậy được không hả?" Cố Vi Vi đáp trả.
"Chẳng lẽ tối hôm qua hai người chỉ đơn thuần ăn bánh sinh nhật thôi à?" Phó Hàn tranh xì một tiếng.
Cố Vi Vi chẳng muốn tranh cãi với hắn nữa, làm lại phân cảnh vừa rồi bị hỏng, cuối cùng cũng đạt được chất lượng mà đạo diễn hài lòng.
Cô quay phim xong, liền tới phân cảnh độc diễn của Phó Thời Dịch, sau khi phái Huyền Nguyên bị tàn sát, tâm tình Cố Trường Phong trở nên nặng nề.
Nhưng Phó Thời Dịch vừa mới điều chỉnh tâm lý để quay phim, trợ lý tiểu Từ của Cố Vi Vi lại cầm điện thoại của cô tới nói.
"Vi Vi, có cuộc điện thoại của Tranh Tranh bảo bối."
Phó Thời Dịch lại xì một tiếng cười lăn lộn, còn trực tiếp ngồi bệt xuống đất, cười tới không đứng lên nổi.
Đạo diễn cùng công nhân viên trong đoàn phim chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn đang cười cái gì.
Cố Vi Vi chẳng nói chẳng rằng lườm hắn một cái, cầm điện thoại di động đi tới chỗ không có người rồi mới bắt máy.
Ở đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, dường như là đang ở phi trường.
"Anh đến Đế Đô rồi sao?"
"Ừm, vừa mới xuống phi cơ." Phó Hàn Tranh đáp.
"Quà sinh nhật rất đẹp, cảm ơn anh."
Phó Hàn Tranh không cảm nhận được sự vui vẻ vì nhận được quà sinh nhật của Cố Vi Vi, hỏi.
"Em không vui sao?"
"Anh nói xem?" Cố Vi Vi vẩy vẩy bàn tay còn đau nhức của mình.
Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Vì chuyện tối hôm qua sao?"
Cố Vi Vi trực tiếp cúp máy, một câu cũng không muốn nói tiếp.
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureBảy giờ sáng.Cố Vi Vi bị đồng hồ báo thức đánh thức, mới phát hiện ra Phó Hàn tranh đã đi từ sớm rồi.Cô rửa mặt xong, đang chải tóc thì nhìn thấy chiếc bánh kem và một hộp quà nhỏ còn đang đặt trên bàn, liền mở hộp quà ra xem một chút.Trong hộp là một đôi hoa tai bằng kim cương, rất tinh mỹ đẹp đẽ, vừa nhìn qua là biết do bàn tay người có tiếng trong giới trang sức làm.Cô sống ở Cố gia, những món đồ xa xỉ như thế này đã từng dùng rất nhiều, cũng có nhãn lực định giá đồ vật.Cố Vi Vi đặt hộp quà xuống, ăn một chút bánh kem, phần còn lại thì cất vào chiêc tủ lạnh nhỏ đặt trong phòng.Dù sao thì, Phó Hàn Trang mang cái bánh này từ tận Đế Đô xa xôi đến đây, cô cư trực tiếp vứt đi thì cũng không nên.Trước khi ra khỏi phòng, Cố Vi Vi cẩn thận thu dọn những dấu vết mà Phó hàn Tranh để lại, đang chuẩn bị ra ngoài thì lại nhìn thấy cái khăn tắm vắt ở cạnh giường.Cố Vi Vi đỡ trán thở dài, cầm cái khăn tắm kia đi giặt giũ sạch sẽ, tránh bị nhân viên dọn phòng của khách sạn phát hiện dấu vết từng có đàn ông ngủ lại ở đây.Cô xuống lầu dùng bữa sáng xong liền vội vã chạy tới tổ hóa trang, Phó Thời Dịch cũng đã tới đây hóa trang từ sớm rồi.Chuyên gia trang điểm đang trang điểm cho Cố Vi Vi, nhìn thấy đôi môi đặc biệt trơn bóng đỏ ửng lên của cô liền buồn cười hỏi."Vi Vi, sao môi cô… lại hơi sưng lên vậy?"Cố Vi Vi lúng túng, cười khan mấy tiếng."Tối hôm qua tôi ăn cay quá rồi."Phó Thời Dịch ngồi một bên liếc sang nhìn cô, nhịn cười đến run cả vai.Lừa cái quỷ gì chứ, rõ ràng là do hôn anh trai hắn mà ra.Chẳng qua là, động tĩnh của bọn họ cũng quá nhỏ rồi, hắn và Từ Khiêm đứng ngoài cửa nghe ngóng thật lâu, vậy mà chẳng nghe thấy gì cả.Hai người hóa trang xong, cùng nhau ra phim trường làm việc.Kết quả là, Cố Vi Vi luôn chỉ cần diễn cảnh hành động một lần là thành công, hôm nay trời rung đất chuyển mà diễn hỏng ba lần.Đạo diễn Dịch An có chút tức giận, cầm loa phóng thanh không chút lưu tình phê bình cô."Đường Thiếu Kỳ, cô chưa ăn sáng đấy à, sao lại vung kiếm nhẹ tay như vậy, một chút sức lực cũng không có…"Cố Vi Vi khoc không ra nước mắt, còn không phải là do tên đáng chết Phó Hàn Tranh hại hay sao.Hại tay cô bây giờ vẫn còn đau mỏi không ngừng, căn bản không có sức vung kiếm.Phó Thời Dịch đứng bên cạnh chơi đùa với thanh kiếm đạo cụ, nói một câu hàm ý sâu xa."Biết là mấy cảnh quay hôm nay đều là cảnh hành động ngoài trời, vậy mà tối hôm qua còn không biết tiết chế lại, nhìn thân thể bị đào tới trống rỗng của cô kìa…"Tiểu biệt thắng tân hôn, anh trai hắn đã bị đói hơn một tháng nay, hôm nay Mộ Vi Vi có thể xuống giường được cũng đã không tệ rồi."Đào ông nội anh thì có, suy nghĩ của anh có thể đừng ô uế như vậy được không hả?" Cố Vi Vi đáp trả."Chẳng lẽ tối hôm qua hai người chỉ đơn thuần ăn bánh sinh nhật thôi à?" Phó Hàn tranh xì một tiếng. Cố Vi Vi chẳng muốn tranh cãi với hắn nữa, làm lại phân cảnh vừa rồi bị hỏng, cuối cùng cũng đạt được chất lượng mà đạo diễn hài lòng.Cô quay phim xong, liền tới phân cảnh độc diễn của Phó Thời Dịch, sau khi phái Huyền Nguyên bị tàn sát, tâm tình Cố Trường Phong trở nên nặng nề.Nhưng Phó Thời Dịch vừa mới điều chỉnh tâm lý để quay phim, trợ lý tiểu Từ của Cố Vi Vi lại cầm điện thoại của cô tới nói."Vi Vi, có cuộc điện thoại của Tranh Tranh bảo bối."Phó Thời Dịch lại xì một tiếng cười lăn lộn, còn trực tiếp ngồi bệt xuống đất, cười tới không đứng lên nổi.Đạo diễn cùng công nhân viên trong đoàn phim chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn đang cười cái gì.Cố Vi Vi chẳng nói chẳng rằng lườm hắn một cái, cầm điện thoại di động đi tới chỗ không có người rồi mới bắt máy.Ở đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, dường như là đang ở phi trường."Anh đến Đế Đô rồi sao?""Ừm, vừa mới xuống phi cơ." Phó Hàn Tranh đáp."Quà sinh nhật rất đẹp, cảm ơn anh."Phó Hàn Tranh không cảm nhận được sự vui vẻ vì nhận được quà sinh nhật của Cố Vi Vi, hỏi."Em không vui sao?""Anh nói xem?" Cố Vi Vi vẩy vẩy bàn tay còn đau nhức của mình.Phó Hàn Tranh cười nhẹ, "Vì chuyện tối hôm qua sao?"Cố Vi Vi trực tiếp cúp máy, một câu cũng không muốn nói tiếp.