Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…

Chương 205: Nhan sắc mê hoặc chết tiệt

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureCố Vi Vi giữ chặt quần áo của mình, chui vào trong chăn, chỉ lộ cái đầu ra."Tôi … tôi vẫn nên ngủ ở sô pha thì hơn."Cô vừa nói, vừa cài lại khuy áo ngủ trong chăn.Phó Hàn Tranh bất đắc dic thở dài, xoa đầu cô."Tôi bảo đảm, sẽ không động đến em."Ngày mai cô phải đi rồi, hôm nay còn không muốn ngủ chung giường với anh?Được rồi, vẫn là tại anh quá sốt ruột.Bây giờ cô chỉ chấp nhận ôm hôn, muốn tiến triển thêm một bước nữa, thì phải kiên trì thêm một khoảng thời gian nữa.Cố Vi Vi lắc đầu liên tục, "Nếu không thì, tôi ngủ ở phòng Nhị thiếu cũng được."Dù sao, đêm nay nhất định không thể ngủ ở đây.Đặc biệt là, sau khi nghe chuyện sinh con hôm nay, Cố Vi Vi càng cảm thấy cô ngủ chung giường với Phó Hàn Tranh như vậy thì quá nguy hiểm rồi.Anh đã từng bước lừa gạt cô, lừa cô đến ngủ trên giường của anh.Kiểu sinh hoạt này, cho phép anh một lần chính là đã giải trừ phong ấn, sau này cô đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi giường của anh."Không được." Phó Hàn Tranh trầm mặt xuống.Cố Vi Vi trợn mắt giận dữ nhìn Phó Hàn Tranh, "Có phải anh muốn từng bước lừa tôi vào tròng không hả.""Vào tròng là cái gì?"Phó Hàn Tranh vừa nhíu mày, tỏ ra không hiểu.Anh chỉ là, cố gắng hết sức để xúc tiến quan hệ yêu đương của bọn họ thôi mà.Phó Hàn Tranh cười lên vừa đẹp trai lại gợi cảm, Cố Vi Vi nhìn một cái liền hoảng hốt.Phục hồi tinh thần lại, cô thầm mắng: Nhanh sắc mê hoặc chết tiệt."Anh cố ý sửa lại phòng ngủ của tôi!""Đó là để làm phòng cất đồ cho em." Phó Hàn Tranh vẫn tỏ vẻ ngay thẳng."Anh có thể sửa phòng của Nhị thiếu cơ mà, sao lại phải sửa phòng của tôi?"Phó Hàn Tranh lại hỏi ngược lại, "Em cũng cảm thấy cậu ta rất vướng chân sao?""Tôi…" Cố Vi Vi tức đến cắn răng, nói không lại anh."Ngủ đi." Phó Hàn Tranh nói.Đôi mắt Cố Vi Vi trợn tròn xoe, chẳng hề buồn ngủ chút nào."Tôi sẽ không làm khó em." Phó Hàn Tranh nói.Khóe miệng Cố Vi Vi nhếch lên, nói thì hay lắm, làm như người ép cô chấp nhận mối quan hệ này không phải là anh vậy.Cố Vi Vi nhìn lướt qua th*n d*** Phó Hàn Tranh, "Vậy… anh không cần đi giải quyết một chút sao?""Chờ em." Phó Hàn Tranh đáp.Con ngươi Cố Vi Vi đảo tròn một vòng, "Tôi ra ngoài, anh cứ từ từ mà giải quyết."Nói xong, liền hất chăn xuống giường muốn chạy trốn.Nhưng, cô còn chưa kịp đặt chân xuống giường, liền bị cánh tay dài của Phó Hàn Tranh ôm ngã xuống giường."Em gây chuyện, còn không chịu giải quyết đã muốn chạy rồi?"Nửa tiếng sau, Cố Vi Vi vừa giận dữ vừa xấu hổ giục."Anh có thể nhanh lên một chút được không!"Phó Hàn Tranh hôn lên gò má cô, đôi môi ghé sát vào tai cô, thấp giọng đưa ra đề nghị."Em c** q**n áo ra, liền có thể.""Không được." Cố Vi Vi giữ chặt quần áo trên người.Nhưng, bàn tay sau lưng cô, lại cách một lớp áo ngủ mà mở ra khóa gài nội y của cô.Một tay Phó Hàn Tranh kéo chiếc áo ngủ rộng của cô lên, đôi môi không ngừng tạo ra từng dấu hôn ám muội."A!" Cố Vi Vi hơi khom vai lại, vừa trốn tránh vừa nói, "Ngày kia dự liên hoan phim tôi phải mặc váy, anh đừng hôn thành dấu…"Nhưng, Phó Hàn Tranh lại càng tạo ra dấu vết rõ ràng hơn trước ngực cô."Em còn muốn lộ cho ai xem hả?"Cố Vi Vi khóc không ra nước mắt, nếu Phó Hàn Tranh thực hiện kế hoạch của anh nhanh hơn một bước, có lẽ cô cũng đã bị anh ăn một lần rồi cũng nên.Phó Hàn Tranh hôn lên tóc cô, dặn dò."Đến thành phố Thịnh Tây, phải đi cùng Thời Dịch, đừng ra ngoài chạy loạn."Thành phố Thịnh Tây tại nước A, có thể coi là nằm trong phạm vi thế lực của Cố gia.Hiện nay đang trong thời điểm Phó gia và Cố gia đang đối chọi gay gắt với nhau, lỡ như Cố gia đã biết quan hệ giữa hai người, khó mà đảm bảo bọn họ sẽ không gây bất lợi cho cô."Ừm." Cố Vi Vi nhẹ giọng đáp.Nhưng, có lẽ cô không thể nghe lời anh rồi.Cô muốn đi tìm người của Nguyên gia, đương nhiên sẽ phải tách khỏi Phó Thời Dịch và vệ sĩ mà Phó Hàn Tranh phái theo.

Editor: Wave Literature

Cố Vi Vi giữ chặt quần áo của mình, chui vào trong chăn, chỉ lộ cái đầu ra.

"Tôi … tôi vẫn nên ngủ ở sô pha thì hơn."

Cô vừa nói, vừa cài lại khuy áo ngủ trong chăn.

Phó Hàn Tranh bất đắc dic thở dài, xoa đầu cô.

"Tôi bảo đảm, sẽ không động đến em."

Ngày mai cô phải đi rồi, hôm nay còn không muốn ngủ chung giường với anh?

Được rồi, vẫn là tại anh quá sốt ruột.

Bây giờ cô chỉ chấp nhận ôm hôn, muốn tiến triển thêm một bước nữa, thì phải kiên trì thêm một khoảng thời gian nữa.

Cố Vi Vi lắc đầu liên tục, "Nếu không thì, tôi ngủ ở phòng Nhị thiếu cũng được."

Dù sao, đêm nay nhất định không thể ngủ ở đây.

Đặc biệt là, sau khi nghe chuyện sinh con hôm nay, Cố Vi Vi càng cảm thấy cô ngủ chung giường với Phó Hàn Tranh như vậy thì quá nguy hiểm rồi.

Anh đã từng bước lừa gạt cô, lừa cô đến ngủ trên giường của anh.

Kiểu sinh hoạt này, cho phép anh một lần chính là đã giải trừ phong ấn, sau này cô đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi giường của anh.

"Không được." Phó Hàn Tranh trầm mặt xuống.

Cố Vi Vi trợn mắt giận dữ nhìn Phó Hàn Tranh, "Có phải anh muốn từng bước lừa tôi vào tròng không hả."

"Vào tròng là cái gì?"

Phó Hàn Tranh vừa nhíu mày, tỏ ra không hiểu.

Anh chỉ là, cố gắng hết sức để xúc tiến quan hệ yêu đương của bọn họ thôi mà.

Phó Hàn Tranh cười lên vừa đẹp trai lại gợi cảm, Cố Vi Vi nhìn một cái liền hoảng hốt.

Phục hồi tinh thần lại, cô thầm mắng: Nhanh sắc mê hoặc chết tiệt.

"Anh cố ý sửa lại phòng ngủ của tôi!"

"Đó là để làm phòng cất đồ cho em." Phó Hàn Tranh vẫn tỏ vẻ ngay thẳng.

"Anh có thể sửa phòng của Nhị thiếu cơ mà, sao lại phải sửa phòng của tôi?"

Phó Hàn Tranh lại hỏi ngược lại, "Em cũng cảm thấy cậu ta rất vướng chân sao?"

"Tôi…" Cố Vi Vi tức đến cắn răng, nói không lại anh.

"Ngủ đi." Phó Hàn Tranh nói.

Đôi mắt Cố Vi Vi trợn tròn xoe, chẳng hề buồn ngủ chút nào.

"Tôi sẽ không làm khó em." Phó Hàn Tranh nói.

Khóe miệng Cố Vi Vi nhếch lên, nói thì hay lắm, làm như người ép cô chấp nhận mối quan hệ này không phải là anh vậy.

Cố Vi Vi nhìn lướt qua th*n d*** Phó Hàn Tranh, "Vậy… anh không cần đi giải quyết một chút sao?"

"Chờ em." Phó Hàn Tranh đáp.

Con ngươi Cố Vi Vi đảo tròn một vòng, "Tôi ra ngoài, anh cứ từ từ mà giải quyết."

Nói xong, liền hất chăn xuống giường muốn chạy trốn.

Nhưng, cô còn chưa kịp đặt chân xuống giường, liền bị cánh tay dài của Phó Hàn Tranh ôm ngã xuống giường.

"Em gây chuyện, còn không chịu giải quyết đã muốn chạy rồi?"

Nửa tiếng sau, Cố Vi Vi vừa giận dữ vừa xấu hổ giục.

"Anh có thể nhanh lên một chút được không!"

Phó Hàn Tranh hôn lên gò má cô, đôi môi ghé sát vào tai cô, thấp giọng đưa ra đề nghị.

"Em c** q**n áo ra, liền có thể."

"Không được." Cố Vi Vi giữ chặt quần áo trên người.

Nhưng, bàn tay sau lưng cô, lại cách một lớp áo ngủ mà mở ra khóa gài nội y của cô.

Một tay Phó Hàn Tranh kéo chiếc áo ngủ rộng của cô lên, đôi môi không ngừng tạo ra từng dấu hôn ám muội.

"A!" Cố Vi Vi hơi khom vai lại, vừa trốn tránh vừa nói, "Ngày kia dự liên hoan phim tôi phải mặc váy, anh đừng hôn thành dấu…"

Nhưng, Phó Hàn Tranh lại càng tạo ra dấu vết rõ ràng hơn trước ngực cô.

"Em còn muốn lộ cho ai xem hả?"

Cố Vi Vi khóc không ra nước mắt, nếu Phó Hàn Tranh thực hiện kế hoạch của anh nhanh hơn một bước, có lẽ cô cũng đã bị anh ăn một lần rồi cũng nên.

Phó Hàn Tranh hôn lên tóc cô, dặn dò.

"Đến thành phố Thịnh Tây, phải đi cùng Thời Dịch, đừng ra ngoài chạy loạn."

Thành phố Thịnh Tây tại nước A, có thể coi là nằm trong phạm vi thế lực của Cố gia.

Hiện nay đang trong thời điểm Phó gia và Cố gia đang đối chọi gay gắt với nhau, lỡ như Cố gia đã biết quan hệ giữa hai người, khó mà đảm bảo bọn họ sẽ không gây bất lợi cho cô.

"Ừm." Cố Vi Vi nhẹ giọng đáp.

Nhưng, có lẽ cô không thể nghe lời anh rồi.

Cô muốn đi tìm người của Nguyên gia, đương nhiên sẽ phải tách khỏi Phó Thời Dịch và vệ sĩ mà Phó Hàn Tranh phái theo.

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureCố Vi Vi giữ chặt quần áo của mình, chui vào trong chăn, chỉ lộ cái đầu ra."Tôi … tôi vẫn nên ngủ ở sô pha thì hơn."Cô vừa nói, vừa cài lại khuy áo ngủ trong chăn.Phó Hàn Tranh bất đắc dic thở dài, xoa đầu cô."Tôi bảo đảm, sẽ không động đến em."Ngày mai cô phải đi rồi, hôm nay còn không muốn ngủ chung giường với anh?Được rồi, vẫn là tại anh quá sốt ruột.Bây giờ cô chỉ chấp nhận ôm hôn, muốn tiến triển thêm một bước nữa, thì phải kiên trì thêm một khoảng thời gian nữa.Cố Vi Vi lắc đầu liên tục, "Nếu không thì, tôi ngủ ở phòng Nhị thiếu cũng được."Dù sao, đêm nay nhất định không thể ngủ ở đây.Đặc biệt là, sau khi nghe chuyện sinh con hôm nay, Cố Vi Vi càng cảm thấy cô ngủ chung giường với Phó Hàn Tranh như vậy thì quá nguy hiểm rồi.Anh đã từng bước lừa gạt cô, lừa cô đến ngủ trên giường của anh.Kiểu sinh hoạt này, cho phép anh một lần chính là đã giải trừ phong ấn, sau này cô đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi giường của anh."Không được." Phó Hàn Tranh trầm mặt xuống.Cố Vi Vi trợn mắt giận dữ nhìn Phó Hàn Tranh, "Có phải anh muốn từng bước lừa tôi vào tròng không hả.""Vào tròng là cái gì?"Phó Hàn Tranh vừa nhíu mày, tỏ ra không hiểu.Anh chỉ là, cố gắng hết sức để xúc tiến quan hệ yêu đương của bọn họ thôi mà.Phó Hàn Tranh cười lên vừa đẹp trai lại gợi cảm, Cố Vi Vi nhìn một cái liền hoảng hốt.Phục hồi tinh thần lại, cô thầm mắng: Nhanh sắc mê hoặc chết tiệt."Anh cố ý sửa lại phòng ngủ của tôi!""Đó là để làm phòng cất đồ cho em." Phó Hàn Tranh vẫn tỏ vẻ ngay thẳng."Anh có thể sửa phòng của Nhị thiếu cơ mà, sao lại phải sửa phòng của tôi?"Phó Hàn Tranh lại hỏi ngược lại, "Em cũng cảm thấy cậu ta rất vướng chân sao?""Tôi…" Cố Vi Vi tức đến cắn răng, nói không lại anh."Ngủ đi." Phó Hàn Tranh nói.Đôi mắt Cố Vi Vi trợn tròn xoe, chẳng hề buồn ngủ chút nào."Tôi sẽ không làm khó em." Phó Hàn Tranh nói.Khóe miệng Cố Vi Vi nhếch lên, nói thì hay lắm, làm như người ép cô chấp nhận mối quan hệ này không phải là anh vậy.Cố Vi Vi nhìn lướt qua th*n d*** Phó Hàn Tranh, "Vậy… anh không cần đi giải quyết một chút sao?""Chờ em." Phó Hàn Tranh đáp.Con ngươi Cố Vi Vi đảo tròn một vòng, "Tôi ra ngoài, anh cứ từ từ mà giải quyết."Nói xong, liền hất chăn xuống giường muốn chạy trốn.Nhưng, cô còn chưa kịp đặt chân xuống giường, liền bị cánh tay dài của Phó Hàn Tranh ôm ngã xuống giường."Em gây chuyện, còn không chịu giải quyết đã muốn chạy rồi?"Nửa tiếng sau, Cố Vi Vi vừa giận dữ vừa xấu hổ giục."Anh có thể nhanh lên một chút được không!"Phó Hàn Tranh hôn lên gò má cô, đôi môi ghé sát vào tai cô, thấp giọng đưa ra đề nghị."Em c** q**n áo ra, liền có thể.""Không được." Cố Vi Vi giữ chặt quần áo trên người.Nhưng, bàn tay sau lưng cô, lại cách một lớp áo ngủ mà mở ra khóa gài nội y của cô.Một tay Phó Hàn Tranh kéo chiếc áo ngủ rộng của cô lên, đôi môi không ngừng tạo ra từng dấu hôn ám muội."A!" Cố Vi Vi hơi khom vai lại, vừa trốn tránh vừa nói, "Ngày kia dự liên hoan phim tôi phải mặc váy, anh đừng hôn thành dấu…"Nhưng, Phó Hàn Tranh lại càng tạo ra dấu vết rõ ràng hơn trước ngực cô."Em còn muốn lộ cho ai xem hả?"Cố Vi Vi khóc không ra nước mắt, nếu Phó Hàn Tranh thực hiện kế hoạch của anh nhanh hơn một bước, có lẽ cô cũng đã bị anh ăn một lần rồi cũng nên.Phó Hàn Tranh hôn lên tóc cô, dặn dò."Đến thành phố Thịnh Tây, phải đi cùng Thời Dịch, đừng ra ngoài chạy loạn."Thành phố Thịnh Tây tại nước A, có thể coi là nằm trong phạm vi thế lực của Cố gia.Hiện nay đang trong thời điểm Phó gia và Cố gia đang đối chọi gay gắt với nhau, lỡ như Cố gia đã biết quan hệ giữa hai người, khó mà đảm bảo bọn họ sẽ không gây bất lợi cho cô."Ừm." Cố Vi Vi nhẹ giọng đáp.Nhưng, có lẽ cô không thể nghe lời anh rồi.Cô muốn đi tìm người của Nguyên gia, đương nhiên sẽ phải tách khỏi Phó Thời Dịch và vệ sĩ mà Phó Hàn Tranh phái theo.

Chương 205: Nhan sắc mê hoặc chết tiệt