Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…

Chương 224: Cùng một chuyến bay với Cố Tư Đình

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureSau buổi quảng bá đầu tiên ở thành phố Thịnh Tây, điểm đến thứ hai của đoàn phim chính là thủ đô của nước A, Tây Đô.Phó Thời Dịch là kiểu người rất hưởng thụ, từ trước đến nay đều ngồi ở khoang hạng nhất.Để tiện trông chừng Cố Vi Vi, hắn cũng để Cố Vi Vi ngồi khoang hạng nhất.Cả nửa ngày rồi mà máy bay vẫn chưa cất cánh, Cố Vi Vi hết tán gẫu rồi lại đọc tạp chí giết thời gian.Đột nhiên, Phó Thời Dịch đang ngồi bên cạnh cô bỗng khó chịu nói."Thật là, hôm nay chúng ta ra ngoài quên không xem ngày mất rồi."Cố Vi Vi nghe vậy ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Cố Tư Đình dẫn theo Lăng Nghiên và mấy người nữa bước vào khoang hạng nhất, ngồi vào mấy vị trí còn trống.Cố Tư Đình và Lăng Nghiên ngồi cách cô hai ghế.Tay Cố Vi Vi run lên, cuôn tạp chí đang cầm liền rơi xuống đất.Lúc này Cố Vi Vi mới chợt nhớ ra, máy bay mà bọn họ bay lần này, là công ty hàng không nằm thuộc Cố thị.Cố Tư Đình nhìn thấy Cố Vi Vi thì hơi ngạc nhiên, chào hỏi."Mộ tiểu thư, thật trùng hợp."Cố Vi Vi khổ sổ bày ra một nụ cười, "Cố tiên sinh."Lăng Nghiên tò mò nghiêng đầu nhìn sang, mỉm cười hỏi."Anh Tư Đình, hai người có quen biết sao?""Mới quen biết hôm qua, thật trùng hợp, cô ấy tên là Vi Vi."Cố Vi Vi nhặt cuốn tạp chí bị rơi trên mặt đất lên, nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí, che giấu sự bất an trong đáy mắt.Không hiểu sao, cô bắt đầu cảm thấy không khí trên máy bay ngột ngạt đến nỗi khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn.Phó Thời Dịch thấy Cố Tư Đình chào hỏi Cố Vi Vi, liền chọt chọt cô mấy cái."Đổi chỗ đi, cô ngồi bên trong."Cố Vi Vi cầu còn không được, lập tức đổi chỗ cho Phó Thời Dịch."Sao cô lại quen biết hắn ta vậy?" Phó Thời Dịch nhỏ giọng hỏi.Xong rồi, xong rồi.Đại ca hắn giao phó nhiệm vụ cho hắn, phải trông chừng Mộ Vi Vi thật kỹ, không được để cô ấy tiếp xúc với người của Cố gia.Kết quả, cô ấy lại quen biết Cố Tư Đình.Nhưng, rõ ràng hôm qua bọn họ luôn ở cùng nhau mà, hai người đó chạm mặt lúc nào chứ?"Sau buổi liên hoan phim hôm qua, trùng hợp gặp nhau một lần." Cố Vi Vi cụp mắt xem trang tạp chí mãi vẫn chưa lật, giải thích."Có lẽ là do, tên của tôi và em gái Cố tiên sinh… khá giống nhau."Phó Thời Dịch liếc mắt nhìn về phía Cố Tư Đình và Lăng Nghiên, sốt ruột tới khó chịu, nhỏ giọng nói thầm."Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, anh trai tôi mà biết tôi không trông chừng cô cẩn thận, sẽ đánh chết tôi cho mà xem.""Đừng nói cho anh ấy biết, dù sao xuống khỏi máy bay rồi cũng sẽ không gặp lại hắn nữa."Ít nhất thì, trong thời gian gần đây sẽ không gặp lại.Cô không muốn để Phó Hàn Tranh biết chuyện tối hôm qua cô cải trang lén lút tới Nguyên gia.Nếu để anh ấy biết chuyện này, thêm cả mâu thuẫn giữa Phó gia và Cố gia, thật sự sẽ chỉ rước thêm phiền phức mà thôi."Nhưng hôm nay tôi không nói, sau này anh trai tôi mà biết được, tội của tôi càng nặng thêm một bậc." Phó Thời Dịch trưng vẻ mặt đưa đám ra nói.Đều do đoàn phim này, sao lại phải đến liên hoan phim làm gì chứ?Đến liên hoan phim thì cũng thôi đi, lại còn phải đặt vé máy bay của công ty hàng không này.Lại còn trùng hợp, ngồi chung một chiếc máy bay cùng Cố Tư Đình.Cố Tư Đình thấy Phó Thời Dịch đề phòng hắn như một tên trộm cướp, cười mà như không cười."Phó Tam Thiếu, gần đây Phó tổng có khỏe không?""Chúng tôi rất khỏe!"Phó Thời Dịch nói xong, giơ tay kéo tấm rèm chắn giữa ra.Mặc dù hắn không làm việc ở công ty, nhưng gần đây hắn có nghe Phó Thời Khâm mắng.Vì Cố gia liên tục nhúng tay vào chuyện làm ăn của tập đoàn Phó thị, khiến anh trai hắn và nhân viên trong công ty ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.Trước đây vì Cố gia làm loạn một hạng mục, khiến Phó gia tổn thất mất mấy trăm triệu.Phó Thời Dịch nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, kỳ quái hỏi."Sao sắc mặt của cô lại khó coi vậy?"Cố Vi Vi gượng cười, "Tối hôm qua ngủ không ngon.""Ngủ không ngon à?" Phó Thời Dịch mắt sáng lên ghé sát tới, cười hỏi."Bởi vì anh trai không không ngủ cùng cô sao?"

Editor: Wave Literature

Sau buổi quảng bá đầu tiên ở thành phố Thịnh Tây, điểm đến thứ hai của đoàn phim chính là thủ đô của nước A, Tây Đô.

Phó Thời Dịch là kiểu người rất hưởng thụ, từ trước đến nay đều ngồi ở khoang hạng nhất.

Để tiện trông chừng Cố Vi Vi, hắn cũng để Cố Vi Vi ngồi khoang hạng nhất.

Cả nửa ngày rồi mà máy bay vẫn chưa cất cánh, Cố Vi Vi hết tán gẫu rồi lại đọc tạp chí giết thời gian.

Đột nhiên, Phó Thời Dịch đang ngồi bên cạnh cô bỗng khó chịu nói.

"Thật là, hôm nay chúng ta ra ngoài quên không xem ngày mất rồi."

Cố Vi Vi nghe vậy ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Cố Tư Đình dẫn theo Lăng Nghiên và mấy người nữa bước vào khoang hạng nhất, ngồi vào mấy vị trí còn trống.

Cố Tư Đình và Lăng Nghiên ngồi cách cô hai ghế.

Tay Cố Vi Vi run lên, cuôn tạp chí đang cầm liền rơi xuống đất.

Lúc này Cố Vi Vi mới chợt nhớ ra, máy bay mà bọn họ bay lần này, là công ty hàng không nằm thuộc Cố thị.

Cố Tư Đình nhìn thấy Cố Vi Vi thì hơi ngạc nhiên, chào hỏi.

"Mộ tiểu thư, thật trùng hợp."

Cố Vi Vi khổ sổ bày ra một nụ cười, "Cố tiên sinh."

Lăng Nghiên tò mò nghiêng đầu nhìn sang, mỉm cười hỏi.

"Anh Tư Đình, hai người có quen biết sao?"

"Mới quen biết hôm qua, thật trùng hợp, cô ấy tên là Vi Vi."

Cố Vi Vi nhặt cuốn tạp chí bị rơi trên mặt đất lên, nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí, che giấu sự bất an trong đáy mắt.

Không hiểu sao, cô bắt đầu cảm thấy không khí trên máy bay ngột ngạt đến nỗi khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn.

Phó Thời Dịch thấy Cố Tư Đình chào hỏi Cố Vi Vi, liền chọt chọt cô mấy cái.

"Đổi chỗ đi, cô ngồi bên trong."

Cố Vi Vi cầu còn không được, lập tức đổi chỗ cho Phó Thời Dịch.

"Sao cô lại quen biết hắn ta vậy?" Phó Thời Dịch nhỏ giọng hỏi.

Xong rồi, xong rồi.

Đại ca hắn giao phó nhiệm vụ cho hắn, phải trông chừng Mộ Vi Vi thật kỹ, không được để cô ấy tiếp xúc với người của Cố gia.

Kết quả, cô ấy lại quen biết Cố Tư Đình.

Nhưng, rõ ràng hôm qua bọn họ luôn ở cùng nhau mà, hai người đó chạm mặt lúc nào chứ?

"Sau buổi liên hoan phim hôm qua, trùng hợp gặp nhau một lần." Cố Vi Vi cụp mắt xem trang tạp chí mãi vẫn chưa lật, giải thích.

"Có lẽ là do, tên của tôi và em gái Cố tiên sinh… khá giống nhau."

Phó Thời Dịch liếc mắt nhìn về phía Cố Tư Đình và Lăng Nghiên, sốt ruột tới khó chịu, nhỏ giọng nói thầm.

"Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, anh trai tôi mà biết tôi không trông chừng cô cẩn thận, sẽ đánh chết tôi cho mà xem."

"Đừng nói cho anh ấy biết, dù sao xuống khỏi máy bay rồi cũng sẽ không gặp lại hắn nữa."

Ít nhất thì, trong thời gian gần đây sẽ không gặp lại.

Cô không muốn để Phó Hàn Tranh biết chuyện tối hôm qua cô cải trang lén lút tới Nguyên gia.

Nếu để anh ấy biết chuyện này, thêm cả mâu thuẫn giữa Phó gia và Cố gia, thật sự sẽ chỉ rước thêm phiền phức mà thôi.

"Nhưng hôm nay tôi không nói, sau này anh trai tôi mà biết được, tội của tôi càng nặng thêm một bậc." Phó Thời Dịch trưng vẻ mặt đưa đám ra nói.

Đều do đoàn phim này, sao lại phải đến liên hoan phim làm gì chứ?

Đến liên hoan phim thì cũng thôi đi, lại còn phải đặt vé máy bay của công ty hàng không này.

Lại còn trùng hợp, ngồi chung một chiếc máy bay cùng Cố Tư Đình.

Cố Tư Đình thấy Phó Thời Dịch đề phòng hắn như một tên trộm cướp, cười mà như không cười.

"Phó Tam Thiếu, gần đây Phó tổng có khỏe không?"

"Chúng tôi rất khỏe!"

Phó Thời Dịch nói xong, giơ tay kéo tấm rèm chắn giữa ra.

Mặc dù hắn không làm việc ở công ty, nhưng gần đây hắn có nghe Phó Thời Khâm mắng.

Vì Cố gia liên tục nhúng tay vào chuyện làm ăn của tập đoàn Phó thị, khiến anh trai hắn và nhân viên trong công ty ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.

Trước đây vì Cố gia làm loạn một hạng mục, khiến Phó gia tổn thất mất mấy trăm triệu.

Phó Thời Dịch nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, kỳ quái hỏi.

"Sao sắc mặt của cô lại khó coi vậy?"

Cố Vi Vi gượng cười, "Tối hôm qua ngủ không ngon."

"Ngủ không ngon à?" Phó Thời Dịch mắt sáng lên ghé sát tới, cười hỏi.

"Bởi vì anh trai không không ngủ cùng cô sao?"

Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Editor: Wave LiteratureSau buổi quảng bá đầu tiên ở thành phố Thịnh Tây, điểm đến thứ hai của đoàn phim chính là thủ đô của nước A, Tây Đô.Phó Thời Dịch là kiểu người rất hưởng thụ, từ trước đến nay đều ngồi ở khoang hạng nhất.Để tiện trông chừng Cố Vi Vi, hắn cũng để Cố Vi Vi ngồi khoang hạng nhất.Cả nửa ngày rồi mà máy bay vẫn chưa cất cánh, Cố Vi Vi hết tán gẫu rồi lại đọc tạp chí giết thời gian.Đột nhiên, Phó Thời Dịch đang ngồi bên cạnh cô bỗng khó chịu nói."Thật là, hôm nay chúng ta ra ngoài quên không xem ngày mất rồi."Cố Vi Vi nghe vậy ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Cố Tư Đình dẫn theo Lăng Nghiên và mấy người nữa bước vào khoang hạng nhất, ngồi vào mấy vị trí còn trống.Cố Tư Đình và Lăng Nghiên ngồi cách cô hai ghế.Tay Cố Vi Vi run lên, cuôn tạp chí đang cầm liền rơi xuống đất.Lúc này Cố Vi Vi mới chợt nhớ ra, máy bay mà bọn họ bay lần này, là công ty hàng không nằm thuộc Cố thị.Cố Tư Đình nhìn thấy Cố Vi Vi thì hơi ngạc nhiên, chào hỏi."Mộ tiểu thư, thật trùng hợp."Cố Vi Vi khổ sổ bày ra một nụ cười, "Cố tiên sinh."Lăng Nghiên tò mò nghiêng đầu nhìn sang, mỉm cười hỏi."Anh Tư Đình, hai người có quen biết sao?""Mới quen biết hôm qua, thật trùng hợp, cô ấy tên là Vi Vi."Cố Vi Vi nhặt cuốn tạp chí bị rơi trên mặt đất lên, nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí, che giấu sự bất an trong đáy mắt.Không hiểu sao, cô bắt đầu cảm thấy không khí trên máy bay ngột ngạt đến nỗi khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn.Phó Thời Dịch thấy Cố Tư Đình chào hỏi Cố Vi Vi, liền chọt chọt cô mấy cái."Đổi chỗ đi, cô ngồi bên trong."Cố Vi Vi cầu còn không được, lập tức đổi chỗ cho Phó Thời Dịch."Sao cô lại quen biết hắn ta vậy?" Phó Thời Dịch nhỏ giọng hỏi.Xong rồi, xong rồi.Đại ca hắn giao phó nhiệm vụ cho hắn, phải trông chừng Mộ Vi Vi thật kỹ, không được để cô ấy tiếp xúc với người của Cố gia.Kết quả, cô ấy lại quen biết Cố Tư Đình.Nhưng, rõ ràng hôm qua bọn họ luôn ở cùng nhau mà, hai người đó chạm mặt lúc nào chứ?"Sau buổi liên hoan phim hôm qua, trùng hợp gặp nhau một lần." Cố Vi Vi cụp mắt xem trang tạp chí mãi vẫn chưa lật, giải thích."Có lẽ là do, tên của tôi và em gái Cố tiên sinh… khá giống nhau."Phó Thời Dịch liếc mắt nhìn về phía Cố Tư Đình và Lăng Nghiên, sốt ruột tới khó chịu, nhỏ giọng nói thầm."Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, anh trai tôi mà biết tôi không trông chừng cô cẩn thận, sẽ đánh chết tôi cho mà xem.""Đừng nói cho anh ấy biết, dù sao xuống khỏi máy bay rồi cũng sẽ không gặp lại hắn nữa."Ít nhất thì, trong thời gian gần đây sẽ không gặp lại.Cô không muốn để Phó Hàn Tranh biết chuyện tối hôm qua cô cải trang lén lút tới Nguyên gia.Nếu để anh ấy biết chuyện này, thêm cả mâu thuẫn giữa Phó gia và Cố gia, thật sự sẽ chỉ rước thêm phiền phức mà thôi."Nhưng hôm nay tôi không nói, sau này anh trai tôi mà biết được, tội của tôi càng nặng thêm một bậc." Phó Thời Dịch trưng vẻ mặt đưa đám ra nói.Đều do đoàn phim này, sao lại phải đến liên hoan phim làm gì chứ?Đến liên hoan phim thì cũng thôi đi, lại còn phải đặt vé máy bay của công ty hàng không này.Lại còn trùng hợp, ngồi chung một chiếc máy bay cùng Cố Tư Đình.Cố Tư Đình thấy Phó Thời Dịch đề phòng hắn như một tên trộm cướp, cười mà như không cười."Phó Tam Thiếu, gần đây Phó tổng có khỏe không?""Chúng tôi rất khỏe!"Phó Thời Dịch nói xong, giơ tay kéo tấm rèm chắn giữa ra.Mặc dù hắn không làm việc ở công ty, nhưng gần đây hắn có nghe Phó Thời Khâm mắng.Vì Cố gia liên tục nhúng tay vào chuyện làm ăn của tập đoàn Phó thị, khiến anh trai hắn và nhân viên trong công ty ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.Trước đây vì Cố gia làm loạn một hạng mục, khiến Phó gia tổn thất mất mấy trăm triệu.Phó Thời Dịch nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, kỳ quái hỏi."Sao sắc mặt của cô lại khó coi vậy?"Cố Vi Vi gượng cười, "Tối hôm qua ngủ không ngon.""Ngủ không ngon à?" Phó Thời Dịch mắt sáng lên ghé sát tới, cười hỏi."Bởi vì anh trai không không ngủ cùng cô sao?"

Chương 224: Cùng một chuyến bay với Cố Tư Đình