Tác giả:

" Đau quá…" Trong căn phòng tối, người phụ nữ khẽ phát ra những âm thanh r*n r* thì thầm nhưng người đàn ông đang nằm trên cơ thể cô lại chưa hề có ý định dừng lại. Bàn tay đau đớn của cô siết chặt tấm lưng trần với những khối cơ chắc nịch của anh khiến làn da sáng bóng có đôi chỗ bị xước nhẹ. Người phụ nữ càng đau đớn thì đàn ông càng hưng phấn dữ dội. " Ồ…" Anh ta thốt lên với một sự khinh miệt vô tận. Bản thân anh cũng không biết phải mất bao lâu thì người phụ nữ này mới được đặt trở lại giường. Mạc Thanh Yên đã bất tỉnh, cô ấy gầy và yếu ớt đến mức không thể nào đáp ứng nổi những yêu cầu nh*c d*c đó. Ngay cả khi cô đã uống các loại thuốc k*ch th*ch thì sự đau đớn vẫn chiếm hữu lấy toàn bộ cơ thể cô một cách rõ ràng và mạnh bạo. Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên tỉnh dậy mà hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. " Xoẹt…" Ánh sáng chói lóa xuất hiện ập vào một cách đột ngột. Theo phản xạ tự nhiên, Mạc Thanh Yên kéo tấm chăn lên che đi khuôn mặt mệt mỏi của mình. Người đàn ông vừa kéo…

Chương 217: Yên Nhi

Lệ Tiên Sinh À, Đường Tình Duyên Của Ngươi Thắm Rồi!Tác giả: Tử Hạ MộcTruyện Ngôn Tình" Đau quá…" Trong căn phòng tối, người phụ nữ khẽ phát ra những âm thanh r*n r* thì thầm nhưng người đàn ông đang nằm trên cơ thể cô lại chưa hề có ý định dừng lại. Bàn tay đau đớn của cô siết chặt tấm lưng trần với những khối cơ chắc nịch của anh khiến làn da sáng bóng có đôi chỗ bị xước nhẹ. Người phụ nữ càng đau đớn thì đàn ông càng hưng phấn dữ dội. " Ồ…" Anh ta thốt lên với một sự khinh miệt vô tận. Bản thân anh cũng không biết phải mất bao lâu thì người phụ nữ này mới được đặt trở lại giường. Mạc Thanh Yên đã bất tỉnh, cô ấy gầy và yếu ớt đến mức không thể nào đáp ứng nổi những yêu cầu nh*c d*c đó. Ngay cả khi cô đã uống các loại thuốc k*ch th*ch thì sự đau đớn vẫn chiếm hữu lấy toàn bộ cơ thể cô một cách rõ ràng và mạnh bạo. Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên tỉnh dậy mà hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. " Xoẹt…" Ánh sáng chói lóa xuất hiện ập vào một cách đột ngột. Theo phản xạ tự nhiên, Mạc Thanh Yên kéo tấm chăn lên che đi khuôn mặt mệt mỏi của mình. Người đàn ông vừa kéo… Editor: Waveliterature VietnamMạc Thanh Yên lúc này chật vật không chịu nổi, toàn thân run rẩy. Sau khi nghe lời anh nói, nhẹ cắn môi. Sau đó từ từ theo tiết tấu môi của anh, động tác rất uyển chuyển. Khi môi với môi ở cùng nhau, tim hai người đập càng nhanh, lo lắng, xúc động.Tay Lệ Đình Tuyệt ôm ấy đầu cô, bắt đầu công thành đoạt đất, hôn tới tấp.Mạc Thanh Yên có thể rõ ràng cảm thấy sự thay đổi của Lệ Đình Tuyệt, dường như ngày càng uy nghiêm."Yên Nhi, giúp anh."Anh khàn và nhỏ giọng, ánh mắt có lửa nồng nhiệt, khiến cho Mạc Thanh Yên phát nóng.Mạc Thanh Yên làm theo lời anh, miệng nhỏ mở ra, vô cùng xấu hổ.Đến lúc này điện thoại cô reo lên, tay Mạc Thanh Yên dừng lại, ánh mắt người đàn ông có chút khó chịu. Giơ tay giữ mặt cô, "Chuyên tâm chút, mặc kệ điện thoại."Mạc Thanh Yên nhìn ra, anh ấy có nhiều suy nghĩ, chịu đựng đến khó chịu. Thế là hạ mắt, tiếp tục.Nhưng mà điện thoại cô cứ kêu liên tục, khiến cô không thể nào tập trung được. Cô quay đầu ra, đảo mắt nhìn điện thoại."Đợi một lúc, em đi xem là ai?"Cô sợ mấy đứa trẻ có chuyện gấp tìm cô, vì thế cô nhất định phải nghe điện thoại.Cầm lấy điện thoại, eo bị anh giữ lấy, trán anh đầy mồ hôi. Ôm cô trong lòng, hôn tai cô, gáy cô. Nhưng Mạc Thanh Yên nhìn thấy số điện thoại của Băng Khối, nhanh chóng nghe điện thoại.Nhưng trong não đều là mớ hỗn độn, tên xấu xa Lệ Đình Tuyệt như cố ý vậy, làm đến nỗi cô không thể nào suy nghĩ được.Mạc Thanh Yên cắn ngón tay, mới chịu đựng không phát ra tiếng."Mẹ, Mi Mi không thấy đâu, mẹ mau về đi, chúng con không tìm thấy con bé."Ai đó đang bị ngơ người ra, nhanh chóng tỉnh táo lại."Cái gì? Con bé có ra ngoài không, trong nhà đã tìm hết chưa?"Nói xong điện thoại, cô đẩy Lệ Đình Tuyệt ra, cả người đều không tốt. Nước mắt xung quanh viền mắt, lẩm bẩm nói."Em phải về nhà, em phải về nhà."Lệ Đình Tuyệt vốn dĩ tưởng tối nay sẽ là một đêm đẹp, lúc này bảo anh dừng lại, chắc chắn là muốn lấy mạng anh đây. Nhưng mà xem bộ dạng lo lắng của cô, anh nắm lấy vai cô."Sao thế?"Mạc Thanh Yên rơi nước mắt, "Angela, không thấy Angela nữa."Lệ Đình Tuyệt con mắt sâu thẳm, ôm cô trong lòng, "Đừng sợ, có anh ở đây, con bé sẽ không có chuyện gì đâu."Mạc Thanh Yên òa khóc, biết rằng anh rất quyền lực, có anh ở bên cạnh, cô có cảm giác rất an toàn. Nhưng mà không thấy Angela, chuyện này, cô rất sợ, sợ là do Mạc Thanh Tuyết gây nên.Cô đẩy anh ra, mặc quần áo, "Chúng ta mua lên, em sợ, em sợ con bé sẽ đi mất."Lệ Đình Tuyệt cũng mặc quần áo, hai con người nhanh chóng xuống dưới tầng, Mạc Thanh Yên gọi điện thoại liên tục, nhưng không ai bắt máy, trong nhà không ai nghe máy, Angela mắt máy.Cô rất lo lắng, gọi cho Băng Khôi cũng không ai nghe.Băng Khôi và Dương Quang nhìn thấy xe Bentley đi ra, nhanh chóng lái về phía nhà.Hai người nhấc môi, vỗ tay."Chú Văn, chúng ta về nhà thôi."Tinh thần của hai người một người xa lánh, một Dương Quang tác phong không đúng đắn. Lúc đó miệng cười đắc ý, chiến tranh với người đàn ông đó coi như bắt đầu.Xe dừng trước nhà Mạc Thanh Yên, cô đẩy cửa xe run rẩy bước vào nhà. Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh chân đi vào, ôm cô vào trong lòng.Cảm nhận được hơi thở nam tính của anh, nhiệt độ có thể ấm áp. Sự sợ hãi đã giảm đi vài phần, hai người vào trong nhà.Nhìn thấy Angela đang ngồi trên thảm dưới đất trong phòng khách chơi đùa, bên cạnh đặt con lợn nhỏ Peppa, còn có có vài con búp bê Barbie."Peppa, Kiều Chí, Tiểu Yên, Tiểu Tuyệt, mau đến ăn cơm thôi." Giọng nói ngọt ngào.

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên lúc này chật vật không chịu nổi, toàn thân run rẩy. Sau khi nghe lời anh nói, nhẹ cắn môi. Sau đó từ từ theo tiết tấu môi của anh, động tác rất uyển chuyển. 

Khi môi với môi ở cùng nhau, tim hai người đập càng nhanh, lo lắng, xúc động.

Tay Lệ Đình Tuyệt ôm ấy đầu cô, bắt đầu công thành đoạt đất, hôn tới tấp.

Mạc Thanh Yên có thể rõ ràng cảm thấy sự thay đổi của Lệ Đình Tuyệt, dường như ngày càng uy nghiêm.

"Yên Nhi, giúp anh."

Anh khàn và nhỏ giọng, ánh mắt có lửa nồng nhiệt, khiến cho Mạc Thanh Yên phát nóng.

Mạc Thanh Yên làm theo lời anh, miệng nhỏ mở ra, vô cùng xấu hổ.

Đến lúc này điện thoại cô reo lên, tay Mạc Thanh Yên dừng lại, ánh mắt người đàn ông có chút khó chịu. Giơ tay giữ mặt cô, "Chuyên tâm chút, mặc kệ điện thoại."

Mạc Thanh Yên nhìn ra, anh ấy có nhiều suy nghĩ, chịu đựng đến khó chịu. Thế là hạ mắt, tiếp tục.

Nhưng mà điện thoại cô cứ kêu liên tục, khiến cô không thể nào tập trung được. Cô quay đầu ra, đảo mắt nhìn điện thoại.

"Đợi một lúc, em đi xem là ai?"

Cô sợ mấy đứa trẻ có chuyện gấp tìm cô, vì thế cô nhất định phải nghe điện thoại.

Cầm lấy điện thoại, eo bị anh giữ lấy, trán anh đầy mồ hôi. Ôm cô trong lòng, hôn tai cô, gáy cô. Nhưng Mạc Thanh Yên nhìn thấy số điện thoại của Băng Khối, nhanh chóng nghe điện thoại.

Nhưng trong não đều là mớ hỗn độn, tên xấu xa Lệ Đình Tuyệt như cố ý vậy, làm đến nỗi cô không thể nào suy nghĩ được.

Mạc Thanh Yên cắn ngón tay, mới chịu đựng không phát ra tiếng.

"Mẹ, Mi Mi không thấy đâu, mẹ mau về đi, chúng con không tìm thấy con bé."

Ai đó đang bị ngơ người ra, nhanh chóng tỉnh táo lại.

"Cái gì? Con bé có ra ngoài không, trong nhà đã tìm hết chưa?"

Nói xong điện thoại, cô đẩy Lệ Đình Tuyệt ra, cả người đều không tốt. Nước mắt xung quanh viền mắt, lẩm bẩm nói.

"Em phải về nhà, em phải về nhà."

Lệ Đình Tuyệt vốn dĩ tưởng tối nay sẽ là một đêm đẹp, lúc này bảo anh dừng lại, chắc chắn là muốn lấy mạng anh đây. Nhưng mà xem bộ dạng lo lắng của cô, anh nắm lấy vai cô.

"Sao thế?"

Mạc Thanh Yên rơi nước mắt, "Angela, không thấy Angela nữa."

Lệ Đình Tuyệt con mắt sâu thẳm, ôm cô trong lòng, "Đừng sợ, có anh ở đây, con bé sẽ không có chuyện gì đâu."

Mạc Thanh Yên òa khóc, biết rằng anh rất quyền lực, có anh ở bên cạnh, cô có cảm giác rất an toàn. Nhưng mà không thấy Angela, chuyện này, cô rất sợ, sợ là do Mạc Thanh Tuyết gây nên.

Cô đẩy anh ra, mặc quần áo, "Chúng ta mua lên, em sợ, em sợ con bé sẽ đi mất."

Lệ Đình Tuyệt cũng mặc quần áo, hai con người nhanh chóng xuống dưới tầng, Mạc Thanh Yên gọi điện thoại liên tục, nhưng không ai bắt máy, trong nhà không ai nghe máy, Angela mắt máy.

Cô rất lo lắng, gọi cho Băng Khôi cũng không ai nghe.

Băng Khôi và Dương Quang nhìn thấy xe Bentley đi ra, nhanh chóng lái về phía nhà.

Hai người nhấc môi, vỗ tay.

"Chú Văn, chúng ta về nhà thôi."

Tinh thần của hai người một người xa lánh, một Dương Quang tác phong không đúng đắn. Lúc đó miệng cười đắc ý, chiến tranh với người đàn ông đó coi như bắt đầu.

Xe dừng trước nhà Mạc Thanh Yên, cô đẩy cửa xe run rẩy bước vào nhà. Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh chân đi vào, ôm cô vào trong lòng.

Cảm nhận được hơi thở nam tính của anh, nhiệt độ có thể ấm áp. Sự sợ hãi đã giảm đi vài phần, hai người vào trong nhà.

Nhìn thấy Angela đang ngồi trên thảm dưới đất trong phòng khách chơi đùa, bên cạnh đặt con lợn nhỏ Peppa, còn có có vài con búp bê Barbie.

"Peppa, Kiều Chí, Tiểu Yên, Tiểu Tuyệt, mau đến ăn cơm thôi." Giọng nói ngọt ngào.

Lệ Tiên Sinh À, Đường Tình Duyên Của Ngươi Thắm Rồi!Tác giả: Tử Hạ MộcTruyện Ngôn Tình" Đau quá…" Trong căn phòng tối, người phụ nữ khẽ phát ra những âm thanh r*n r* thì thầm nhưng người đàn ông đang nằm trên cơ thể cô lại chưa hề có ý định dừng lại. Bàn tay đau đớn của cô siết chặt tấm lưng trần với những khối cơ chắc nịch của anh khiến làn da sáng bóng có đôi chỗ bị xước nhẹ. Người phụ nữ càng đau đớn thì đàn ông càng hưng phấn dữ dội. " Ồ…" Anh ta thốt lên với một sự khinh miệt vô tận. Bản thân anh cũng không biết phải mất bao lâu thì người phụ nữ này mới được đặt trở lại giường. Mạc Thanh Yên đã bất tỉnh, cô ấy gầy và yếu ớt đến mức không thể nào đáp ứng nổi những yêu cầu nh*c d*c đó. Ngay cả khi cô đã uống các loại thuốc k*ch th*ch thì sự đau đớn vẫn chiếm hữu lấy toàn bộ cơ thể cô một cách rõ ràng và mạnh bạo. Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên tỉnh dậy mà hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. " Xoẹt…" Ánh sáng chói lóa xuất hiện ập vào một cách đột ngột. Theo phản xạ tự nhiên, Mạc Thanh Yên kéo tấm chăn lên che đi khuôn mặt mệt mỏi của mình. Người đàn ông vừa kéo… Editor: Waveliterature VietnamMạc Thanh Yên lúc này chật vật không chịu nổi, toàn thân run rẩy. Sau khi nghe lời anh nói, nhẹ cắn môi. Sau đó từ từ theo tiết tấu môi của anh, động tác rất uyển chuyển. Khi môi với môi ở cùng nhau, tim hai người đập càng nhanh, lo lắng, xúc động.Tay Lệ Đình Tuyệt ôm ấy đầu cô, bắt đầu công thành đoạt đất, hôn tới tấp.Mạc Thanh Yên có thể rõ ràng cảm thấy sự thay đổi của Lệ Đình Tuyệt, dường như ngày càng uy nghiêm."Yên Nhi, giúp anh."Anh khàn và nhỏ giọng, ánh mắt có lửa nồng nhiệt, khiến cho Mạc Thanh Yên phát nóng.Mạc Thanh Yên làm theo lời anh, miệng nhỏ mở ra, vô cùng xấu hổ.Đến lúc này điện thoại cô reo lên, tay Mạc Thanh Yên dừng lại, ánh mắt người đàn ông có chút khó chịu. Giơ tay giữ mặt cô, "Chuyên tâm chút, mặc kệ điện thoại."Mạc Thanh Yên nhìn ra, anh ấy có nhiều suy nghĩ, chịu đựng đến khó chịu. Thế là hạ mắt, tiếp tục.Nhưng mà điện thoại cô cứ kêu liên tục, khiến cô không thể nào tập trung được. Cô quay đầu ra, đảo mắt nhìn điện thoại."Đợi một lúc, em đi xem là ai?"Cô sợ mấy đứa trẻ có chuyện gấp tìm cô, vì thế cô nhất định phải nghe điện thoại.Cầm lấy điện thoại, eo bị anh giữ lấy, trán anh đầy mồ hôi. Ôm cô trong lòng, hôn tai cô, gáy cô. Nhưng Mạc Thanh Yên nhìn thấy số điện thoại của Băng Khối, nhanh chóng nghe điện thoại.Nhưng trong não đều là mớ hỗn độn, tên xấu xa Lệ Đình Tuyệt như cố ý vậy, làm đến nỗi cô không thể nào suy nghĩ được.Mạc Thanh Yên cắn ngón tay, mới chịu đựng không phát ra tiếng."Mẹ, Mi Mi không thấy đâu, mẹ mau về đi, chúng con không tìm thấy con bé."Ai đó đang bị ngơ người ra, nhanh chóng tỉnh táo lại."Cái gì? Con bé có ra ngoài không, trong nhà đã tìm hết chưa?"Nói xong điện thoại, cô đẩy Lệ Đình Tuyệt ra, cả người đều không tốt. Nước mắt xung quanh viền mắt, lẩm bẩm nói."Em phải về nhà, em phải về nhà."Lệ Đình Tuyệt vốn dĩ tưởng tối nay sẽ là một đêm đẹp, lúc này bảo anh dừng lại, chắc chắn là muốn lấy mạng anh đây. Nhưng mà xem bộ dạng lo lắng của cô, anh nắm lấy vai cô."Sao thế?"Mạc Thanh Yên rơi nước mắt, "Angela, không thấy Angela nữa."Lệ Đình Tuyệt con mắt sâu thẳm, ôm cô trong lòng, "Đừng sợ, có anh ở đây, con bé sẽ không có chuyện gì đâu."Mạc Thanh Yên òa khóc, biết rằng anh rất quyền lực, có anh ở bên cạnh, cô có cảm giác rất an toàn. Nhưng mà không thấy Angela, chuyện này, cô rất sợ, sợ là do Mạc Thanh Tuyết gây nên.Cô đẩy anh ra, mặc quần áo, "Chúng ta mua lên, em sợ, em sợ con bé sẽ đi mất."Lệ Đình Tuyệt cũng mặc quần áo, hai con người nhanh chóng xuống dưới tầng, Mạc Thanh Yên gọi điện thoại liên tục, nhưng không ai bắt máy, trong nhà không ai nghe máy, Angela mắt máy.Cô rất lo lắng, gọi cho Băng Khôi cũng không ai nghe.Băng Khôi và Dương Quang nhìn thấy xe Bentley đi ra, nhanh chóng lái về phía nhà.Hai người nhấc môi, vỗ tay."Chú Văn, chúng ta về nhà thôi."Tinh thần của hai người một người xa lánh, một Dương Quang tác phong không đúng đắn. Lúc đó miệng cười đắc ý, chiến tranh với người đàn ông đó coi như bắt đầu.Xe dừng trước nhà Mạc Thanh Yên, cô đẩy cửa xe run rẩy bước vào nhà. Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh chân đi vào, ôm cô vào trong lòng.Cảm nhận được hơi thở nam tính của anh, nhiệt độ có thể ấm áp. Sự sợ hãi đã giảm đi vài phần, hai người vào trong nhà.Nhìn thấy Angela đang ngồi trên thảm dưới đất trong phòng khách chơi đùa, bên cạnh đặt con lợn nhỏ Peppa, còn có có vài con búp bê Barbie."Peppa, Kiều Chí, Tiểu Yên, Tiểu Tuyệt, mau đến ăn cơm thôi." Giọng nói ngọt ngào.

Chương 217: Yên Nhi