Yêu tha thiết là tội ban đầu, từ lâu ta đã không thể tha thứ. Trung tâm thành phố những ngày chớm đông, trời nhá nhem,mưa dầm liên miên, lạnh đến tận xương. Ở sảnh lớn khách sạn Sofia, một buổi tiệc lễ đính hôn hoành tráng sắp diễn ra, các giới Vân Nam và Qúy Châu đều được mời tham gia. Nhân lúc tiệc rượu chưa bắt đầu, mọi người đều nhàn rỗi, họ bắt đầu bàn tán về câu chuyện tình yêu của nữ chính. Trì Vi, con gái lớn nhà Họ Trì, một người con gái đẹp, năm nay vừa tròn mười chín tuổi thế nhưng đã bị hủy bỏ hôn ước hai lần. Nguyên nhân từ hôn là do lăng nhăng, không tự ái và cuộc sống riêng tư của cô quá hỗn loạn. Do vậy không ít người ác ý đoán rằng lần thứ ba này cũng thất bại, nói đến đây mọi người cười vang từng trận. "Nóng… Thật khó chịu…" Ngay lúc này, khi phải chịu đủ bàn tán sôi nổi, Trì Vi cảm thấy khó chịu, có một sự trống rỗng cháy bỏng trong cơ thể và cần phải lấp đầy. Thật đáng khinh, lại có người sử dụng thủ đoạn đê hèn là bỏ loại thuốc này để phá hoại việc cô kết hôn!…
Chương 18: Hoắc Đình Thâm, cô ta là người bị hại
Cuộc Tương Ngộ Sai LầmTác giả: Khanh Điểm Giang SơnTruyện Ngôn TìnhYêu tha thiết là tội ban đầu, từ lâu ta đã không thể tha thứ. Trung tâm thành phố những ngày chớm đông, trời nhá nhem,mưa dầm liên miên, lạnh đến tận xương. Ở sảnh lớn khách sạn Sofia, một buổi tiệc lễ đính hôn hoành tráng sắp diễn ra, các giới Vân Nam và Qúy Châu đều được mời tham gia. Nhân lúc tiệc rượu chưa bắt đầu, mọi người đều nhàn rỗi, họ bắt đầu bàn tán về câu chuyện tình yêu của nữ chính. Trì Vi, con gái lớn nhà Họ Trì, một người con gái đẹp, năm nay vừa tròn mười chín tuổi thế nhưng đã bị hủy bỏ hôn ước hai lần. Nguyên nhân từ hôn là do lăng nhăng, không tự ái và cuộc sống riêng tư của cô quá hỗn loạn. Do vậy không ít người ác ý đoán rằng lần thứ ba này cũng thất bại, nói đến đây mọi người cười vang từng trận. "Nóng… Thật khó chịu…" Ngay lúc này, khi phải chịu đủ bàn tán sôi nổi, Trì Vi cảm thấy khó chịu, có một sự trống rỗng cháy bỏng trong cơ thể và cần phải lấp đầy. Thật đáng khinh, lại có người sử dụng thủ đoạn đê hèn là bỏ loại thuốc này để phá hoại việc cô kết hôn!… Y tá vừa nói vừa đồng thời nhìn Bạc Dạ Bạch đang nằm trên giường bệnh, thở một hơi dài.Người đàn ông khuôn mặt thanh tú, không khác nào một bức tranh thủy mặc, khí chất tĩnh lặng, dường như chưa từng nhiễm tầm thường của trần gian.Thế nhưng, hắn lại bị bệnh tim bẩm sinh, lúc nào cũng có thể chết đi, không khỏi sinh ra một sự tiếc nuối.Không khỏi liếc nhìn cô gái kia, tuy rằng ở gần bạn trai như vậy, kì thực có thể dễ dàng sinh ra h*m m**n… Thế nhưng bất luận ra sao, nên cân nhắc nặng nhẹ, kiềm chế lại một chút!Nhận ra ánh mắt y tá kia đang nhìn mình, như là hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông, hai gò má Trì Vi đỏ lên, cả người gần như giận dữ và xấu hổ gần chết.Nhìn xuống Bạc Dạ Bạch, khí sắc yên tĩnh hờ hững, không bị chút ảnh hưởng nào.Không giải thích được, thấy mình bị so sánh như vậy, Trì Vi chỉ cảm thấy cực kì oan ức, nói một lần: "Tôi đối với anh ta, không có một chút hứng thú! Các người không biết gì cả…"Bác sĩ, y tá đều không biết Bạc Dạ Bạch đã uống thuốc sau khi cưỡng ép cô.Bạc Dạ Bạch cũng không biết, cô bị rối loạn t*nh d*c, vẫn ngăn cản người khác giới… Bất ngờ tai nạn, cũng không trách được, vì lúc này cô mới kiểm chứng!Chỉ là dù cho cô có giải thích, tất nhiên cũng khó làm người ta tin.Tức giận, Trì Vi chỉ có thể cắn môi, giậm chân dưới, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng bệnh....….Nơi hành lang bệnh viện, sau một buổi sáng lạnh lẽo, vẫn còn một cơn ớn lạnh xuyên thấu.Trì Vi ăn mặc đơn giản, chỉ có thể vòng hai tay lại, đi tới đi lui không có mục đích.Vô tình dừng lại quầy thuốc của bệnh viện, Trì Vi nghĩ đến điều gì đó, tiến đến mua một hộp thuốc.Sau đó, cô nắm chặt hộp thuốc, hít một hơi thật sâu, một lần nữa quay trở về phòng bệnh, suy nghĩ về việc kết thúc mọi chuyện với người đàn ông kia.Không ngờ, vừa mới qua khỏi chỗ cua, trước mặt gặp gỡ một khuôn mặt thân thuộc, đang từ trong một phòng bệnh đi ra.Bốn mắt nhìn nhau, đối phương nhìn Trì Vi, vẻ mặt kinh ngạc."Vi Vi, cô tại sao lại ở chỗ này."Khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Đình Thâm chau mày, tiến đến gần Trì Vi.Một đêm đen đủi nữa lại đến, giờ khắc này gặp gỡ Hoắc Đình Thâm ở đây, Trì Vi bình tĩnh khôi phục."Cô tới bệnh viện là vì áy náy với Lê Tuyết sao?"Bất ngờ Hoắc Đình Thâm dò hỏi.Trì Vi như nghe được chuyện cười, đầu tiên đưa tay chỉ về hướng cô, sau đó chỉ tay vào phòng bệnh nơi Lê Tuyết đang nằm: "Tôi áy náy với cô ta."Thấy vậy, Hoắc Đình Thâm nhíu mày sâu hơn, nói sự thật: " Tuy rằng, cô không phải cố ý đẩy ngã Lê Tuyết. Nhưng dù sao, cô cũng đã xúc phạm cô ấy, không có cách nào xóa đi sự thật này …"Trì Vi nghe xong, đuôi mắt hướng lên, nhàn nhạt châm biếm hỏi: " Hoắc Đình Thâm, cô ta là người bị hại, vậy… Ta là cái gì đây?"Bầu không khí nhất thời chùng xuống, Hoắc Đình Thâm nhìn kĩ phản ứng của Trì Vi rồi mới nói: "Liên quan đến chuyện này, ta có thể giải thích."Lần này, Trì Vi vẫn không chút rung động, cằm hơi nhấc: " Ồ? Anh giải thích đi, ta rửa tai lắng nghe đây.""Ba tháng trước, Lê Tuyết đã về nước, chúng tôi bất ngờ gặp nhau một lúc. Buổi tối hôm ấy, trùng hợp ta cũng có uống chút rượu, lúc này mới … ""Say rượu đánh mất lý trí, bản năng đàn ông mà, tôi có theo lý giải."Không đợi Hoắc Đình Thâm nói xong, Trì Vi nhàn nhạt cười mà tự như không cười.Dáng vẻ của cô gái ấy, không có gì liên quan tới Hoắc Đình Thâm, hắn đặt tay lên vai cô: "Chuyện này, ta thừa nhận là lỗi lầm của ta, thế nhưng cô phải tin ta, chỉ có một lần như vậy thôi! Lúc đó, thực chất ta có giải thích cho cô ấy, ta sẽ cùng cô đính hôn, sau đó chúng tôi sẽ làm bạn bè, không còn liên lụy gì về tình cảm! Thế nhưng không ngờ tới, Lê Tuyết đột nhiên phát hiện mình mang thai, cô ấy không biết phải làm sao, chỉ có thể tìm ta để bàn bạc …"
Y tá vừa nói vừa đồng thời nhìn Bạc Dạ Bạch đang nằm trên giường bệnh, thở một hơi dài.
Người đàn ông khuôn mặt thanh tú, không khác nào một bức tranh thủy mặc, khí chất tĩnh lặng, dường như chưa từng nhiễm tầm thường của trần gian.
Thế nhưng, hắn lại bị bệnh tim bẩm sinh, lúc nào cũng có thể chết đi, không khỏi sinh ra một sự tiếc nuối.
Không khỏi liếc nhìn cô gái kia, tuy rằng ở gần bạn trai như vậy, kì thực có thể dễ dàng sinh ra h*m m**n… Thế nhưng bất luận ra sao, nên cân nhắc nặng nhẹ, kiềm chế lại một chút!
Nhận ra ánh mắt y tá kia đang nhìn mình, như là hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông, hai gò má Trì Vi đỏ lên, cả người gần như giận dữ và xấu hổ gần chết.
Nhìn xuống Bạc Dạ Bạch, khí sắc yên tĩnh hờ hững, không bị chút ảnh hưởng nào.
Không giải thích được, thấy mình bị so sánh như vậy, Trì Vi chỉ cảm thấy cực kì oan ức, nói một lần: "Tôi đối với anh ta, không có một chút hứng thú! Các người không biết gì cả…"
Bác sĩ, y tá đều không biết Bạc Dạ Bạch đã uống thuốc sau khi cưỡng ép cô.
Bạc Dạ Bạch cũng không biết, cô bị rối loạn t*nh d*c, vẫn ngăn cản người khác giới… Bất ngờ tai nạn, cũng không trách được, vì lúc này cô mới kiểm chứng!
Chỉ là dù cho cô có giải thích, tất nhiên cũng khó làm người ta tin.
Tức giận, Trì Vi chỉ có thể cắn môi, giậm chân dưới, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
...….
Nơi hành lang bệnh viện, sau một buổi sáng lạnh lẽo, vẫn còn một cơn ớn lạnh xuyên thấu.
Trì Vi ăn mặc đơn giản, chỉ có thể vòng hai tay lại, đi tới đi lui không có mục đích.
Vô tình dừng lại quầy thuốc của bệnh viện, Trì Vi nghĩ đến điều gì đó, tiến đến mua một hộp thuốc.
Sau đó, cô nắm chặt hộp thuốc, hít một hơi thật sâu, một lần nữa quay trở về phòng bệnh, suy nghĩ về việc kết thúc mọi chuyện với người đàn ông kia.
Không ngờ, vừa mới qua khỏi chỗ cua, trước mặt gặp gỡ một khuôn mặt thân thuộc, đang từ trong một phòng bệnh đi ra.
Bốn mắt nhìn nhau, đối phương nhìn Trì Vi, vẻ mặt kinh ngạc.
"Vi Vi, cô tại sao lại ở chỗ này."
Khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Đình Thâm chau mày, tiến đến gần Trì Vi.
Một đêm đen đủi nữa lại đến, giờ khắc này gặp gỡ Hoắc Đình Thâm ở đây, Trì Vi bình tĩnh khôi phục.
"Cô tới bệnh viện là vì áy náy với Lê Tuyết sao?"
Bất ngờ Hoắc Đình Thâm dò hỏi.
Trì Vi như nghe được chuyện cười, đầu tiên đưa tay chỉ về hướng cô, sau đó chỉ tay vào phòng bệnh nơi Lê Tuyết đang nằm: "Tôi áy náy với cô ta."
Thấy vậy, Hoắc Đình Thâm nhíu mày sâu hơn, nói sự thật: " Tuy rằng, cô không phải cố ý đẩy ngã Lê Tuyết. Nhưng dù sao, cô cũng đã xúc phạm cô ấy, không có cách nào xóa đi sự thật này …"
Trì Vi nghe xong, đuôi mắt hướng lên, nhàn nhạt châm biếm hỏi: " Hoắc Đình Thâm, cô ta là người bị hại, vậy… Ta là cái gì đây?"
Bầu không khí nhất thời chùng xuống, Hoắc Đình Thâm nhìn kĩ phản ứng của Trì Vi rồi mới nói: "Liên quan đến chuyện này, ta có thể giải thích."
Lần này, Trì Vi vẫn không chút rung động, cằm hơi nhấc: " Ồ? Anh giải thích đi, ta rửa tai lắng nghe đây."
"Ba tháng trước, Lê Tuyết đã về nước, chúng tôi bất ngờ gặp nhau một lúc. Buổi tối hôm ấy, trùng hợp ta cũng có uống chút rượu, lúc này mới … "
"Say rượu đánh mất lý trí, bản năng đàn ông mà, tôi có theo lý giải."
Không đợi Hoắc Đình Thâm nói xong, Trì Vi nhàn nhạt cười mà tự như không cười.
Dáng vẻ của cô gái ấy, không có gì liên quan tới Hoắc Đình Thâm, hắn đặt tay lên vai cô: "Chuyện này, ta thừa nhận là lỗi lầm của ta, thế nhưng cô phải tin ta, chỉ có một lần như vậy thôi! Lúc đó, thực chất ta có giải thích cho cô ấy, ta sẽ cùng cô đính hôn, sau đó chúng tôi sẽ làm bạn bè, không còn liên lụy gì về tình cảm! Thế nhưng không ngờ tới, Lê Tuyết đột nhiên phát hiện mình mang thai, cô ấy không biết phải làm sao, chỉ có thể tìm ta để bàn bạc …"
Cuộc Tương Ngộ Sai LầmTác giả: Khanh Điểm Giang SơnTruyện Ngôn TìnhYêu tha thiết là tội ban đầu, từ lâu ta đã không thể tha thứ. Trung tâm thành phố những ngày chớm đông, trời nhá nhem,mưa dầm liên miên, lạnh đến tận xương. Ở sảnh lớn khách sạn Sofia, một buổi tiệc lễ đính hôn hoành tráng sắp diễn ra, các giới Vân Nam và Qúy Châu đều được mời tham gia. Nhân lúc tiệc rượu chưa bắt đầu, mọi người đều nhàn rỗi, họ bắt đầu bàn tán về câu chuyện tình yêu của nữ chính. Trì Vi, con gái lớn nhà Họ Trì, một người con gái đẹp, năm nay vừa tròn mười chín tuổi thế nhưng đã bị hủy bỏ hôn ước hai lần. Nguyên nhân từ hôn là do lăng nhăng, không tự ái và cuộc sống riêng tư của cô quá hỗn loạn. Do vậy không ít người ác ý đoán rằng lần thứ ba này cũng thất bại, nói đến đây mọi người cười vang từng trận. "Nóng… Thật khó chịu…" Ngay lúc này, khi phải chịu đủ bàn tán sôi nổi, Trì Vi cảm thấy khó chịu, có một sự trống rỗng cháy bỏng trong cơ thể và cần phải lấp đầy. Thật đáng khinh, lại có người sử dụng thủ đoạn đê hèn là bỏ loại thuốc này để phá hoại việc cô kết hôn!… Y tá vừa nói vừa đồng thời nhìn Bạc Dạ Bạch đang nằm trên giường bệnh, thở một hơi dài.Người đàn ông khuôn mặt thanh tú, không khác nào một bức tranh thủy mặc, khí chất tĩnh lặng, dường như chưa từng nhiễm tầm thường của trần gian.Thế nhưng, hắn lại bị bệnh tim bẩm sinh, lúc nào cũng có thể chết đi, không khỏi sinh ra một sự tiếc nuối.Không khỏi liếc nhìn cô gái kia, tuy rằng ở gần bạn trai như vậy, kì thực có thể dễ dàng sinh ra h*m m**n… Thế nhưng bất luận ra sao, nên cân nhắc nặng nhẹ, kiềm chế lại một chút!Nhận ra ánh mắt y tá kia đang nhìn mình, như là hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông, hai gò má Trì Vi đỏ lên, cả người gần như giận dữ và xấu hổ gần chết.Nhìn xuống Bạc Dạ Bạch, khí sắc yên tĩnh hờ hững, không bị chút ảnh hưởng nào.Không giải thích được, thấy mình bị so sánh như vậy, Trì Vi chỉ cảm thấy cực kì oan ức, nói một lần: "Tôi đối với anh ta, không có một chút hứng thú! Các người không biết gì cả…"Bác sĩ, y tá đều không biết Bạc Dạ Bạch đã uống thuốc sau khi cưỡng ép cô.Bạc Dạ Bạch cũng không biết, cô bị rối loạn t*nh d*c, vẫn ngăn cản người khác giới… Bất ngờ tai nạn, cũng không trách được, vì lúc này cô mới kiểm chứng!Chỉ là dù cho cô có giải thích, tất nhiên cũng khó làm người ta tin.Tức giận, Trì Vi chỉ có thể cắn môi, giậm chân dưới, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng bệnh....….Nơi hành lang bệnh viện, sau một buổi sáng lạnh lẽo, vẫn còn một cơn ớn lạnh xuyên thấu.Trì Vi ăn mặc đơn giản, chỉ có thể vòng hai tay lại, đi tới đi lui không có mục đích.Vô tình dừng lại quầy thuốc của bệnh viện, Trì Vi nghĩ đến điều gì đó, tiến đến mua một hộp thuốc.Sau đó, cô nắm chặt hộp thuốc, hít một hơi thật sâu, một lần nữa quay trở về phòng bệnh, suy nghĩ về việc kết thúc mọi chuyện với người đàn ông kia.Không ngờ, vừa mới qua khỏi chỗ cua, trước mặt gặp gỡ một khuôn mặt thân thuộc, đang từ trong một phòng bệnh đi ra.Bốn mắt nhìn nhau, đối phương nhìn Trì Vi, vẻ mặt kinh ngạc."Vi Vi, cô tại sao lại ở chỗ này."Khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Đình Thâm chau mày, tiến đến gần Trì Vi.Một đêm đen đủi nữa lại đến, giờ khắc này gặp gỡ Hoắc Đình Thâm ở đây, Trì Vi bình tĩnh khôi phục."Cô tới bệnh viện là vì áy náy với Lê Tuyết sao?"Bất ngờ Hoắc Đình Thâm dò hỏi.Trì Vi như nghe được chuyện cười, đầu tiên đưa tay chỉ về hướng cô, sau đó chỉ tay vào phòng bệnh nơi Lê Tuyết đang nằm: "Tôi áy náy với cô ta."Thấy vậy, Hoắc Đình Thâm nhíu mày sâu hơn, nói sự thật: " Tuy rằng, cô không phải cố ý đẩy ngã Lê Tuyết. Nhưng dù sao, cô cũng đã xúc phạm cô ấy, không có cách nào xóa đi sự thật này …"Trì Vi nghe xong, đuôi mắt hướng lên, nhàn nhạt châm biếm hỏi: " Hoắc Đình Thâm, cô ta là người bị hại, vậy… Ta là cái gì đây?"Bầu không khí nhất thời chùng xuống, Hoắc Đình Thâm nhìn kĩ phản ứng của Trì Vi rồi mới nói: "Liên quan đến chuyện này, ta có thể giải thích."Lần này, Trì Vi vẫn không chút rung động, cằm hơi nhấc: " Ồ? Anh giải thích đi, ta rửa tai lắng nghe đây.""Ba tháng trước, Lê Tuyết đã về nước, chúng tôi bất ngờ gặp nhau một lúc. Buổi tối hôm ấy, trùng hợp ta cũng có uống chút rượu, lúc này mới … ""Say rượu đánh mất lý trí, bản năng đàn ông mà, tôi có theo lý giải."Không đợi Hoắc Đình Thâm nói xong, Trì Vi nhàn nhạt cười mà tự như không cười.Dáng vẻ của cô gái ấy, không có gì liên quan tới Hoắc Đình Thâm, hắn đặt tay lên vai cô: "Chuyện này, ta thừa nhận là lỗi lầm của ta, thế nhưng cô phải tin ta, chỉ có một lần như vậy thôi! Lúc đó, thực chất ta có giải thích cho cô ấy, ta sẽ cùng cô đính hôn, sau đó chúng tôi sẽ làm bạn bè, không còn liên lụy gì về tình cảm! Thế nhưng không ngờ tới, Lê Tuyết đột nhiên phát hiện mình mang thai, cô ấy không biết phải làm sao, chỉ có thể tìm ta để bàn bạc …"