Trong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã…
Chương 8: Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô đã nhận được một cuộc gọi từ ông xã, anh bảo cô đến một nơi.Từ lúc lấy anh về nếu như không có anh ở bên cạnh, thì cũng có một cô người hầu, cô ấy phụ trách việc đẩy xe lăng cho cô."Mộc Thanh, giúp chị ra xe"_cô gọi.Một cô gái tên Mộc Thanh đi vào, gương mặt tuy không đẹp như cô, nhưng mà rất thiệt tình, cô ấy mang xe lăn vào, rồi đỡ cô lên xe:"Thiếu phu nhân, cô cẩn thận đấy!".Cô mỉm cười, lên xe ngồi, đi thang máy xuống, rồi đẩy ra ngoài cổng.Mộc Thanh cùng trợ lí của anh đỡ cô lên xe ngồi, rồi anh ta lái xe chở cô đến nơi anh nói.Cô ngồi phía sau nói:"Ngôn Hàm đang ở đâu vậy?".Anh ta vừa lái, đáp:"Cậu ấy đang đợi thiếu phu nhân"."À...".Chốc sau, hình như đã đến nơi, mà chỗ này theo cô biết thì dành cho nhà giàu không thì phải, nếu như không có tiền thì khó mà vào đây.Nhà ở đây lên đến tiền tỷ, rất đắt giá..Cô ngồi trong xe, nhìn thấy một bóng người to lớn quen thuộc đang đi đến, anh trên người một bộ đồ thoải mái, anh dù cho mặc vest hay mặc đồ khác đều vẫn điển trai, dịu dàng như vậy."Thiếu gia"_trợ lí cúi chào anh.Anh gật đầu, rồi mở cửa xe cho cô, bế cô ra đi vào bên trong.Hai người đều khiến cho mọi người ở gần đó phải ganh tị, nhìn họ thật sự xứng đôi.Cô thủ thỉ vào tai anh:"Ngôn Hàm, anh làm gì ở đây?"."Thì em bảo muốn có một cửa hàng quần áo, anh đây là muốn tặng em".Song Thuần kinh ngạc:"Em chỉ cần một cửa hàng nho nhỏ thôi, mà bây giờ anh lại cho em cả một cửa hàng lớn như vậy, còn ở một chỗ đắt tiền như vậy".Anh đặt cô lên ghế ngồi, nhìn cô đầy trìu mến:"Em là vợ của anh, cho nên điều em mong muốn anh đều làm được thậm chí còn phải to lớn, anh không thấy phiền em cũng không nên ngại, chúng ta là vợ chồng"."Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem"."Không sao? Anh bây giờ chỉ cần em thấy vui, thấy hạnh phúc anh có thể làm tất cả, em hư cũng chẳng sao, anh đều chấp nhận được, tất cả vì anh yêu em thôi".Song Thuần cười ngọt ngào:"Cảm ơn ông xã"...- ---------Còn-------
Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô đã nhận được một cuộc gọi từ ông xã, anh bảo cô đến một nơi.
Từ lúc lấy anh về nếu như không có anh ở bên cạnh, thì cũng có một cô người hầu, cô ấy phụ trách việc đẩy xe lăng cho cô.
"Mộc Thanh, giúp chị ra xe"_cô gọi.
Một cô gái tên Mộc Thanh đi vào, gương mặt tuy không đẹp như cô, nhưng mà rất thiệt tình, cô ấy mang xe lăn vào, rồi đỡ cô lên xe:"Thiếu phu nhân, cô cẩn thận đấy!".
Cô mỉm cười, lên xe ngồi, đi thang máy xuống, rồi đẩy ra ngoài cổng.
Mộc Thanh cùng trợ lí của anh đỡ cô lên xe ngồi, rồi anh ta lái xe chở cô đến nơi anh nói.
Cô ngồi phía sau nói:"Ngôn Hàm đang ở đâu vậy?".
Anh ta vừa lái, đáp:"Cậu ấy đang đợi thiếu phu nhân".
"À...".
Chốc sau, hình như đã đến nơi, mà chỗ này theo cô biết thì dành cho nhà giàu không thì phải, nếu như không có tiền thì khó mà vào đây.
Nhà ở đây lên đến tiền tỷ, rất đắt giá..
Cô ngồi trong xe, nhìn thấy một bóng người to lớn quen thuộc đang đi đến, anh trên người một bộ đồ thoải mái, anh dù cho mặc vest hay mặc đồ khác đều vẫn điển trai, dịu dàng như vậy.
"Thiếu gia"_trợ lí cúi chào anh.
Anh gật đầu, rồi mở cửa xe cho cô, bế cô ra đi vào bên trong.
Hai người đều khiến cho mọi người ở gần đó phải ganh tị, nhìn họ thật sự xứng đôi.
Cô thủ thỉ vào tai anh:"Ngôn Hàm, anh làm gì ở đây?".
"Thì em bảo muốn có một cửa hàng quần áo, anh đây là muốn tặng em".
Song Thuần kinh ngạc:"Em chỉ cần một cửa hàng nho nhỏ thôi, mà bây giờ anh lại cho em cả một cửa hàng lớn như vậy, còn ở một chỗ đắt tiền như vậy".
Anh đặt cô lên ghế ngồi, nhìn cô đầy trìu mến:"Em là vợ của anh, cho nên điều em mong muốn anh đều làm được thậm chí còn phải to lớn, anh không thấy phiền em cũng không nên ngại, chúng ta là vợ chồng".
"Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem".
"Không sao? Anh bây giờ chỉ cần em thấy vui, thấy hạnh phúc anh có thể làm tất cả, em hư cũng chẳng sao, anh đều chấp nhận được, tất cả vì anh yêu em thôi".
Song Thuần cười ngọt ngào:"Cảm ơn ông xã"...
- ---------Còn-------
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô đã nhận được một cuộc gọi từ ông xã, anh bảo cô đến một nơi.Từ lúc lấy anh về nếu như không có anh ở bên cạnh, thì cũng có một cô người hầu, cô ấy phụ trách việc đẩy xe lăng cho cô."Mộc Thanh, giúp chị ra xe"_cô gọi.Một cô gái tên Mộc Thanh đi vào, gương mặt tuy không đẹp như cô, nhưng mà rất thiệt tình, cô ấy mang xe lăn vào, rồi đỡ cô lên xe:"Thiếu phu nhân, cô cẩn thận đấy!".Cô mỉm cười, lên xe ngồi, đi thang máy xuống, rồi đẩy ra ngoài cổng.Mộc Thanh cùng trợ lí của anh đỡ cô lên xe ngồi, rồi anh ta lái xe chở cô đến nơi anh nói.Cô ngồi phía sau nói:"Ngôn Hàm đang ở đâu vậy?".Anh ta vừa lái, đáp:"Cậu ấy đang đợi thiếu phu nhân"."À...".Chốc sau, hình như đã đến nơi, mà chỗ này theo cô biết thì dành cho nhà giàu không thì phải, nếu như không có tiền thì khó mà vào đây.Nhà ở đây lên đến tiền tỷ, rất đắt giá..Cô ngồi trong xe, nhìn thấy một bóng người to lớn quen thuộc đang đi đến, anh trên người một bộ đồ thoải mái, anh dù cho mặc vest hay mặc đồ khác đều vẫn điển trai, dịu dàng như vậy."Thiếu gia"_trợ lí cúi chào anh.Anh gật đầu, rồi mở cửa xe cho cô, bế cô ra đi vào bên trong.Hai người đều khiến cho mọi người ở gần đó phải ganh tị, nhìn họ thật sự xứng đôi.Cô thủ thỉ vào tai anh:"Ngôn Hàm, anh làm gì ở đây?"."Thì em bảo muốn có một cửa hàng quần áo, anh đây là muốn tặng em".Song Thuần kinh ngạc:"Em chỉ cần một cửa hàng nho nhỏ thôi, mà bây giờ anh lại cho em cả một cửa hàng lớn như vậy, còn ở một chỗ đắt tiền như vậy".Anh đặt cô lên ghế ngồi, nhìn cô đầy trìu mến:"Em là vợ của anh, cho nên điều em mong muốn anh đều làm được thậm chí còn phải to lớn, anh không thấy phiền em cũng không nên ngại, chúng ta là vợ chồng"."Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem"."Không sao? Anh bây giờ chỉ cần em thấy vui, thấy hạnh phúc anh có thể làm tất cả, em hư cũng chẳng sao, anh đều chấp nhận được, tất cả vì anh yêu em thôi".Song Thuần cười ngọt ngào:"Cảm ơn ông xã"...- ---------Còn-------