Trong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã…
Chương 12: Cái nhìn thấu xương
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Sở Ngôn Hàm lái xe đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi đến đó, anh luôn quan sát cô, vẻ mặt cô có vẻ như rất buồn. Cô buồn, anh cũng buồn, đó tựa như thần giao cách cảm vậy?Sở Ngô Hàm đưa một tay sang chỗ cô, nắm chạt bàn tay đang siết vào nhau của cô, anh cảm nhận được bản tay cô rất ấm, có vẻ như đã đổ mồ hôi:"Thuần, em cứ bình tĩnh, đừng sợ, có anh bên cạnh em mà, chỉ là đi tái khám thôi, cho dù cả đời em không đi được anh cũng luôn bên cạnh dm, không bỏ rơi em".Bao nhiêu ưu tư mà cô đang gánh gồng trong lòng dường như được trút hết ra ngoài, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, Song Thuần đan tay mình vào tay anh, dựa đầu vào vai anh:"Em biết rồi, ông xã".Sở Ngô Hàm cần cô lạc quan hơn, anh là ai chứ? Về việc đi tìm vị bác sĩ kia, anh đã cho người đi tìm, cộng thêm ba anh và ba vợ cũng đã đi rồi, anh chắc chắn sẽ có ngày bác sĩ đó sẽ xuất hiện.Vợ anh là cô gái tốt, ông trời sẽ thương mà?Đến bệnh viện, bác sĩ riêng của cô và các y tá đứng chờ sẳn ở cổng chánh, có lẽ đang chờ anh và cô.Anh mở cửa xe, sau đó bế cô đến chỗ bọn họ, đặt cô ngồi trên xe lăng.Gần đó, có một số người nhìn về phía cô, có lời nặng nề."Một người đàn ông đẹp trai như vậy, mà lại chấp nhận ở cạnh một cô gái tàn tật, thật là....."Lại một người chen miệng vào:"Còn nói, thời nay, đàn ông đều ngu ngốc hết rồi"....v....v....v....vAnh nghe chứ, anh lập tức tặng cho bọn người đó một cái nhìn thấy xương, khiến họ phải căm miệng lại.Sở Ngô Hàm đẩy cô:"Đừng suy nghĩ nhiều".Cô biết anh luôn quan tâm, cô suy nghĩ kĩ rồi, ai làm gì, nói gì thì mặc họ, miễn sao cô có anh bên cạnh là đủ rồi. Có anh quan tâm, có anh che chở, có anh yêu thương. Như vậy là đủ rồi.- --------Còn----
Sở Ngôn Hàm lái xe đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi đến đó, anh luôn quan sát cô, vẻ mặt cô có vẻ như rất buồn. Cô buồn, anh cũng buồn, đó tựa như thần giao cách cảm vậy?
Sở Ngô Hàm đưa một tay sang chỗ cô, nắm chạt bàn tay đang siết vào nhau của cô, anh cảm nhận được bản tay cô rất ấm, có vẻ như đã đổ mồ hôi:"Thuần, em cứ bình tĩnh, đừng sợ, có anh bên cạnh em mà, chỉ là đi tái khám thôi, cho dù cả đời em không đi được anh cũng luôn bên cạnh dm, không bỏ rơi em".
Bao nhiêu ưu tư mà cô đang gánh gồng trong lòng dường như được trút hết ra ngoài, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, Song Thuần đan tay mình vào tay anh, dựa đầu vào vai anh:"Em biết rồi, ông xã".
Sở Ngô Hàm cần cô lạc quan hơn, anh là ai chứ? Về việc đi tìm vị bác sĩ kia, anh đã cho người đi tìm, cộng thêm ba anh và ba vợ cũng đã đi rồi, anh chắc chắn sẽ có ngày bác sĩ đó sẽ xuất hiện.
Vợ anh là cô gái tốt, ông trời sẽ thương mà?
Đến bệnh viện, bác sĩ riêng của cô và các y tá đứng chờ sẳn ở cổng chánh, có lẽ đang chờ anh và cô.
Anh mở cửa xe, sau đó bế cô đến chỗ bọn họ, đặt cô ngồi trên xe lăng.
Gần đó, có một số người nhìn về phía cô, có lời nặng nề.
"Một người đàn ông đẹp trai như vậy, mà lại chấp nhận ở cạnh một cô gái tàn tật, thật là....."
Lại một người chen miệng vào:"Còn nói, thời nay, đàn ông đều ngu ngốc hết rồi"
....v....v....v....v
Anh nghe chứ, anh lập tức tặng cho bọn người đó một cái nhìn thấy xương, khiến họ phải căm miệng lại.
Sở Ngô Hàm đẩy cô:"Đừng suy nghĩ nhiều".
Cô biết anh luôn quan tâm, cô suy nghĩ kĩ rồi, ai làm gì, nói gì thì mặc họ, miễn sao cô có anh bên cạnh là đủ rồi. Có anh quan tâm, có anh che chở, có anh yêu thương. Như vậy là đủ rồi.
- --------Còn----
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Sở Ngôn Hàm lái xe đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi đến đó, anh luôn quan sát cô, vẻ mặt cô có vẻ như rất buồn. Cô buồn, anh cũng buồn, đó tựa như thần giao cách cảm vậy?Sở Ngô Hàm đưa một tay sang chỗ cô, nắm chạt bàn tay đang siết vào nhau của cô, anh cảm nhận được bản tay cô rất ấm, có vẻ như đã đổ mồ hôi:"Thuần, em cứ bình tĩnh, đừng sợ, có anh bên cạnh em mà, chỉ là đi tái khám thôi, cho dù cả đời em không đi được anh cũng luôn bên cạnh dm, không bỏ rơi em".Bao nhiêu ưu tư mà cô đang gánh gồng trong lòng dường như được trút hết ra ngoài, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, Song Thuần đan tay mình vào tay anh, dựa đầu vào vai anh:"Em biết rồi, ông xã".Sở Ngô Hàm cần cô lạc quan hơn, anh là ai chứ? Về việc đi tìm vị bác sĩ kia, anh đã cho người đi tìm, cộng thêm ba anh và ba vợ cũng đã đi rồi, anh chắc chắn sẽ có ngày bác sĩ đó sẽ xuất hiện.Vợ anh là cô gái tốt, ông trời sẽ thương mà?Đến bệnh viện, bác sĩ riêng của cô và các y tá đứng chờ sẳn ở cổng chánh, có lẽ đang chờ anh và cô.Anh mở cửa xe, sau đó bế cô đến chỗ bọn họ, đặt cô ngồi trên xe lăng.Gần đó, có một số người nhìn về phía cô, có lời nặng nề."Một người đàn ông đẹp trai như vậy, mà lại chấp nhận ở cạnh một cô gái tàn tật, thật là....."Lại một người chen miệng vào:"Còn nói, thời nay, đàn ông đều ngu ngốc hết rồi"....v....v....v....vAnh nghe chứ, anh lập tức tặng cho bọn người đó một cái nhìn thấy xương, khiến họ phải căm miệng lại.Sở Ngô Hàm đẩy cô:"Đừng suy nghĩ nhiều".Cô biết anh luôn quan tâm, cô suy nghĩ kĩ rồi, ai làm gì, nói gì thì mặc họ, miễn sao cô có anh bên cạnh là đủ rồi. Có anh quan tâm, có anh che chở, có anh yêu thương. Như vậy là đủ rồi.- --------Còn----