Trong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã…
Chương 26: Giấc mơ kì lạ
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Về đêm, mọi thứ dần trở nên yên tĩnh và tâm lặng, nằm trên chiếc giường lớn êm ái, Song Thuần ngọ nguậy không thôi.Vì sao cô như vậy?"Cô cứ việc sống những ngày vui vẻ ngắn ngủi còn lại, tôi sẽ cướp đoạt những gì cô đang có, cứ chờ xem, rồi cô mãi mãi mất đi người cô yêu, ba sẽ bỏ rơi cô, tất cả đều bỏ rơi cô, hahahah"Song Thuần mắt nhắm, chân mày chau lại, mồ hôi toát ra vạn phần, miệng cô lẩm bẩm không thôi:"Không, không, đừng giết tôi, không mọi người sẽ không bỏ tôi...."Sở Ngôn Hàm bởi vì tiếng la hét thất thanh của cô mà tỉnh giấc, anh ngồi dậy, lay lay người cô:"Thuần, Thuần, tỉnh dậy đi em,em làm sao vậy?"Tiếng gọi của Sở Ngôn Hàm làm cô bừng tỉnh giấc, nơi khóa mắt tươm rướm nước mắt đang đọng lại:"Ngôn Hàm, anh đừng rời xa em, em sợ lắm!".Song Thuần không thể kiềm chế lại cảm xúc lúc này, giấc mơ kì lạ đó khiến cô không khỏi sợ hãi, cô gái đó là ai?Tại sao lại muốn giết cô? Hay là chỉ bình thường là một giấc mơ, người ta nói mơ gì thì mọi chuyện sẽ đi ngược lại với giấc mơ đó.Sở Ngôn Hàm v**t v* cô đầy yêu thương:"Ngoan, anh không rời xa em đâu, anh vẫn bên cạnh em mà, em đừng sợ, được không?"Song Thuần ghì chặt lấy anh, hai tay cô bấu vào lưng anh đến chặt chẽ, như sợ mất anh vậy:"Vừa nãy,em mơ thấy có một người nói với em cô ta sẽ cướp lấy tất cả của em, sẽ khiến cho ba, anh và tất cả mọi người đều bỏ rơi em, em sợ mất đi anh, mất đi ba,"."Không sao đâu, anh vẫn bên cạnh em, đừng sợ nữa, chỉ là một giấc mơ thôi mà, không có gì phải sợ hãi cả".- -------Còn-----
Về đêm, mọi thứ dần trở nên yên tĩnh và tâm lặng, nằm trên chiếc giường lớn êm ái, Song Thuần ngọ nguậy không thôi.
Vì sao cô như vậy?
"Cô cứ việc sống những ngày vui vẻ ngắn ngủi còn lại, tôi sẽ cướp đoạt những gì cô đang có, cứ chờ xem, rồi cô mãi mãi mất đi người cô yêu, ba sẽ bỏ rơi cô, tất cả đều bỏ rơi cô, hahahah"
Song Thuần mắt nhắm, chân mày chau lại, mồ hôi toát ra vạn phần, miệng cô lẩm bẩm không thôi:"Không, không, đừng giết tôi, không mọi người sẽ không bỏ tôi...."
Sở Ngôn Hàm bởi vì tiếng la hét thất thanh của cô mà tỉnh giấc, anh ngồi dậy, lay lay người cô:"Thuần, Thuần, tỉnh dậy đi em,em làm sao vậy?"
Tiếng gọi của Sở Ngôn Hàm làm cô bừng tỉnh giấc, nơi khóa mắt tươm rướm nước mắt đang đọng lại:"Ngôn Hàm, anh đừng rời xa em, em sợ lắm!".
Song Thuần không thể kiềm chế lại cảm xúc lúc này, giấc mơ kì lạ đó khiến cô không khỏi sợ hãi, cô gái đó là ai?
Tại sao lại muốn giết cô? Hay là chỉ bình thường là một giấc mơ, người ta nói mơ gì thì mọi chuyện sẽ đi ngược lại với giấc mơ đó.
Sở Ngôn Hàm v**t v* cô đầy yêu thương:"Ngoan, anh không rời xa em đâu, anh vẫn bên cạnh em mà, em đừng sợ, được không?"
Song Thuần ghì chặt lấy anh, hai tay cô bấu vào lưng anh đến chặt chẽ, như sợ mất anh vậy:"Vừa nãy,em mơ thấy có một người nói với em cô ta sẽ cướp lấy tất cả của em, sẽ khiến cho ba, anh và tất cả mọi người đều bỏ rơi em, em sợ mất đi anh, mất đi ba,".
"Không sao đâu, anh vẫn bên cạnh em, đừng sợ nữa, chỉ là một giấc mơ thôi mà, không có gì phải sợ hãi cả".
- -------Còn-----
Đừng Sợ, Có Anh ĐâyTác giả: Tì Bà Phiêu BạcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngTrong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay. Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ. Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này. Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm. Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào. Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường. Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia. Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô. Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã… Về đêm, mọi thứ dần trở nên yên tĩnh và tâm lặng, nằm trên chiếc giường lớn êm ái, Song Thuần ngọ nguậy không thôi.Vì sao cô như vậy?"Cô cứ việc sống những ngày vui vẻ ngắn ngủi còn lại, tôi sẽ cướp đoạt những gì cô đang có, cứ chờ xem, rồi cô mãi mãi mất đi người cô yêu, ba sẽ bỏ rơi cô, tất cả đều bỏ rơi cô, hahahah"Song Thuần mắt nhắm, chân mày chau lại, mồ hôi toát ra vạn phần, miệng cô lẩm bẩm không thôi:"Không, không, đừng giết tôi, không mọi người sẽ không bỏ tôi...."Sở Ngôn Hàm bởi vì tiếng la hét thất thanh của cô mà tỉnh giấc, anh ngồi dậy, lay lay người cô:"Thuần, Thuần, tỉnh dậy đi em,em làm sao vậy?"Tiếng gọi của Sở Ngôn Hàm làm cô bừng tỉnh giấc, nơi khóa mắt tươm rướm nước mắt đang đọng lại:"Ngôn Hàm, anh đừng rời xa em, em sợ lắm!".Song Thuần không thể kiềm chế lại cảm xúc lúc này, giấc mơ kì lạ đó khiến cô không khỏi sợ hãi, cô gái đó là ai?Tại sao lại muốn giết cô? Hay là chỉ bình thường là một giấc mơ, người ta nói mơ gì thì mọi chuyện sẽ đi ngược lại với giấc mơ đó.Sở Ngôn Hàm v**t v* cô đầy yêu thương:"Ngoan, anh không rời xa em đâu, anh vẫn bên cạnh em mà, em đừng sợ, được không?"Song Thuần ghì chặt lấy anh, hai tay cô bấu vào lưng anh đến chặt chẽ, như sợ mất anh vậy:"Vừa nãy,em mơ thấy có một người nói với em cô ta sẽ cướp lấy tất cả của em, sẽ khiến cho ba, anh và tất cả mọi người đều bỏ rơi em, em sợ mất đi anh, mất đi ba,"."Không sao đâu, anh vẫn bên cạnh em, đừng sợ nữa, chỉ là một giấc mơ thôi mà, không có gì phải sợ hãi cả".- -------Còn-----