Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 40: Cậu là người phụ nữ của anh đây!
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Cả lớp im phăng phắc như có thể nghe thấy cả tiếng chiếc kim rơi xuống đất.Thời Niệm Sơ mỉm cười: "Có lẽ là thô lỗ, có lẽ là không thấy thỏa đáng, cũng có lẽ bạn ấy đã hành động quá nông nổi, nhưng thời thanh xuân nhiệt huyết này không điên cuồng một lần, sẽ già đi giống như các thầy cô đấy."Câu nói này nghe có chút hài hước, nó đã xoa dịu bầu không khí trong lớp.Bạch Y Y trợn mắt há hốc mồm, không dám tin.Tiêu Hi Thần là người đầu tiên đứng dậy nói: "Nên rời khỏi lớp S không phải là Ninh Hề Nhi mà là Bạch Y Y!""Đúng vậy! Kiểm tra camera! Nếu như không phải Ninh Hề Nhi làm thì chính là do Bạch Y Y nói dối!""Tôi tin Ninh Hề Nhi! Có thể làm như vậy vì bạn, chắc chắc là cô gái vô cùng có nghĩa khí!"Số người trong lớp đứng về phía Ninh Hề Nhi ngày càng nhiều, Bạch Y Y xám xịt ủ rũ, chỉ đành đi theo Thời Niệm Sơ kiểm tra camera.Kết quả có rất nhanh, ngoài Bạch Y Y còn có người khác ở đó, hai cô gái kia và Bạch Y Y đều bị đuổi khỏi lớp S!...Trong phòng học...Ánh nắng rực rỡ ấm áp chiếu vào trong phòng, Kỷ Dạ Bạch nhìn chằm chằm Ninh Hề Nhi, khuôn mặt xinh đẹp, tinh xảo của cô dưới ánh mặt trời lại càng trắng ngần."Tại sao cậu không nói với tôi chuyện này?" Trên khuôn mặt điển trai của hắn thoáng hiện lên vẻ giận dữ."Tại sao phải nói với cậu! Cậu cũng chẳng là gì của tôi cả, tôi cần cậu quản lý tôi à?" Ninh Hề Nhi nhăn mũi. "Hơn nữa, khoảng thời gian trước đó, mối quan hệ giữa hai chúng ta cũng không tốt lắm..."Kỷ Dạ Bạch hừ lạnh một tiếng, cương quyết nói: "Cậu là người phụ nữ của anh đây!"Ngang ngược không ai bì nổi, giống như lời tuyên bố của vua chúa vậy.Ninh Hề Nhi ngớ ra, giả làm mặt quỷ với hắn: "Hừ... Cậu còn muốn diễn đến khi nào hả?"Cô chẳng thèm quan tâm nhé!La la la, người nên phối hợp diễn với cậu là tôi coi như không nhìn thấy...Cốc... Cốc...Cửa sổ bị người nào đó gõ hai tiếng.Ninh Hề Nhi ngẩng đầu, vui mừng gọi ra tiếng: "Kiều Nam Thành!"Kiều Nam Thành nhếch môi, nhét một túi giấy vào tay cô.Bên trong chiếc túi có một hộp sữa và một miếng bánh kem vị dâu tây.Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn logo trên túi, liền nhận ra đây là quán mà Ninh Hề Nhi thích ăn nhất!Hắn bỗng nhiên trở nên rất kh*ng b*, dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống mấy độ, Tiêu Hi Thần vốn định chạy tới chỗ Kỷ Dạ Bạch, thấy tình hình như vậy liền nhanh chóng lùi lại.Ninh Hề Nhi xúc từng thìa bánh kem rồi đưa vào miệng, cảm giác mềm mềm, ngọt ngào lan tỏa trong miệng, hạnh phúc tới mức mắt cô híp cả lại.Nhưng chỉ ăn một miếng, cô lập tức đặt chiếc thìa xuống, rồi cô độc thoại một mình: "Không được ăn nữa, sẽ béo mất... Á! Kiều Kiều, đều tại cậu, sao cậu lại mua đồ ngọt cho tôi!"Kiều Nam Thành bày ra vẻ mặt vô tội, cậu ta lấy móc điện thoại ra, trên màn hình là tin nhắn của Ninh Hề Nhi: "Mang đồ ăn sáng cho tôi! Nếu không tôi đánh cậu đấy!""Tóm lại đều là lỗi của cậu!"Kiều Nam Thành rũ mắt xuống, ấp úng nói: "Xin, xin lỗi...""Cậu học lớp nào?" Cô hỏi Kiều Nam Thành.Kiều Nam Thành đáp: "Lớp E..."Cách lớp cô khá xa, không có cách nào "bảo vệ" cô nữa rồi.Đối với việc này, Ninh Hề Nhi lại rất hài lòng, cô xua tay đuổi cậu ta đi: "Bái bai! Nhớ phải học hành chăm chỉ, ngày ngày phấn đấu đấy nhé!"Kiều Nam Thành gật đầu, cậu ta mới đi về phía trước được vài bước thì lại vụng về gãi gãi đầu rồi lại quay lại, cậu ta tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra, đứng ở ngoài cửa sổ, cậy vào chiều cao vượt trội của mình mà quàng khăn cho Ninh Hề Nhi."Sẽ, sẽ lạnh."Tên ngốc này!Một đôi tay to vươn ra, kéo chiếc khăn xuống, giọng nói lạnh lùng: "Tôi không cho phép cậu quàng khăn của người con trai khác!"
Cả lớp im phăng phắc như có thể nghe thấy cả tiếng chiếc kim rơi xuống đất.
Thời Niệm Sơ mỉm cười: "Có lẽ là thô lỗ, có lẽ là không thấy thỏa đáng, cũng có lẽ bạn ấy đã hành động quá nông nổi, nhưng thời thanh xuân nhiệt huyết này không điên cuồng một lần, sẽ già đi giống như các thầy cô đấy."
Câu nói này nghe có chút hài hước, nó đã xoa dịu bầu không khí trong lớp.
Bạch Y Y trợn mắt há hốc mồm, không dám tin.
Tiêu Hi Thần là người đầu tiên đứng dậy nói: "Nên rời khỏi lớp S không phải là Ninh Hề Nhi mà là Bạch Y Y!"
"Đúng vậy! Kiểm tra camera! Nếu như không phải Ninh Hề Nhi làm thì chính là do Bạch Y Y nói dối!"
"Tôi tin Ninh Hề Nhi! Có thể làm như vậy vì bạn, chắc chắc là cô gái vô cùng có nghĩa khí!"
Số người trong lớp đứng về phía Ninh Hề Nhi ngày càng nhiều, Bạch Y Y xám xịt ủ rũ, chỉ đành đi theo Thời Niệm Sơ kiểm tra camera.
Kết quả có rất nhanh, ngoài Bạch Y Y còn có người khác ở đó, hai cô gái kia và Bạch Y Y đều bị đuổi khỏi lớp S!
...
Trong phòng học...
Ánh nắng rực rỡ ấm áp chiếu vào trong phòng, Kỷ Dạ Bạch nhìn chằm chằm Ninh Hề Nhi, khuôn mặt xinh đẹp, tinh xảo của cô dưới ánh mặt trời lại càng trắng ngần.
"Tại sao cậu không nói với tôi chuyện này?" Trên khuôn mặt điển trai của hắn thoáng hiện lên vẻ giận dữ.
"Tại sao phải nói với cậu! Cậu cũng chẳng là gì của tôi cả, tôi cần cậu quản lý tôi à?" Ninh Hề Nhi nhăn mũi. "Hơn nữa, khoảng thời gian trước đó, mối quan hệ giữa hai chúng ta cũng không tốt lắm..."
Kỷ Dạ Bạch hừ lạnh một tiếng, cương quyết nói: "Cậu là người phụ nữ của anh đây!"
Ngang ngược không ai bì nổi, giống như lời tuyên bố của vua chúa vậy.
Ninh Hề Nhi ngớ ra, giả làm mặt quỷ với hắn: "Hừ... Cậu còn muốn diễn đến khi nào hả?"
Cô chẳng thèm quan tâm nhé!
La la la, người nên phối hợp diễn với cậu là tôi coi như không nhìn thấy...
Cốc... Cốc...
Cửa sổ bị người nào đó gõ hai tiếng.
Ninh Hề Nhi ngẩng đầu, vui mừng gọi ra tiếng: "Kiều Nam Thành!"
Kiều Nam Thành nhếch môi, nhét một túi giấy vào tay cô.
Bên trong chiếc túi có một hộp sữa và một miếng bánh kem vị dâu tây.
Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn logo trên túi, liền nhận ra đây là quán mà Ninh Hề Nhi thích ăn nhất!
Hắn bỗng nhiên trở nên rất kh*ng b*, dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống mấy độ, Tiêu Hi Thần vốn định chạy tới chỗ Kỷ Dạ Bạch, thấy tình hình như vậy liền nhanh chóng lùi lại.
Ninh Hề Nhi xúc từng thìa bánh kem rồi đưa vào miệng, cảm giác mềm mềm, ngọt ngào lan tỏa trong miệng, hạnh phúc tới mức mắt cô híp cả lại.
Nhưng chỉ ăn một miếng, cô lập tức đặt chiếc thìa xuống, rồi cô độc thoại một mình: "Không được ăn nữa, sẽ béo mất... Á! Kiều Kiều, đều tại cậu, sao cậu lại mua đồ ngọt cho tôi!"
Kiều Nam Thành bày ra vẻ mặt vô tội, cậu ta lấy móc điện thoại ra, trên màn hình là tin nhắn của Ninh Hề Nhi: "Mang đồ ăn sáng cho tôi! Nếu không tôi đánh cậu đấy!"
"Tóm lại đều là lỗi của cậu!"
Kiều Nam Thành rũ mắt xuống, ấp úng nói: "Xin, xin lỗi..."
"Cậu học lớp nào?" Cô hỏi Kiều Nam Thành.
Kiều Nam Thành đáp: "Lớp E..."
Cách lớp cô khá xa, không có cách nào "bảo vệ" cô nữa rồi.
Đối với việc này, Ninh Hề Nhi lại rất hài lòng, cô xua tay đuổi cậu ta đi: "Bái bai! Nhớ phải học hành chăm chỉ, ngày ngày phấn đấu đấy nhé!"
Kiều Nam Thành gật đầu, cậu ta mới đi về phía trước được vài bước thì lại vụng về gãi gãi đầu rồi lại quay lại, cậu ta tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra, đứng ở ngoài cửa sổ, cậy vào chiều cao vượt trội của mình mà quàng khăn cho Ninh Hề Nhi.
"Sẽ, sẽ lạnh."
Tên ngốc này!
Một đôi tay to vươn ra, kéo chiếc khăn xuống, giọng nói lạnh lùng: "Tôi không cho phép cậu quàng khăn của người con trai khác!"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Cả lớp im phăng phắc như có thể nghe thấy cả tiếng chiếc kim rơi xuống đất.Thời Niệm Sơ mỉm cười: "Có lẽ là thô lỗ, có lẽ là không thấy thỏa đáng, cũng có lẽ bạn ấy đã hành động quá nông nổi, nhưng thời thanh xuân nhiệt huyết này không điên cuồng một lần, sẽ già đi giống như các thầy cô đấy."Câu nói này nghe có chút hài hước, nó đã xoa dịu bầu không khí trong lớp.Bạch Y Y trợn mắt há hốc mồm, không dám tin.Tiêu Hi Thần là người đầu tiên đứng dậy nói: "Nên rời khỏi lớp S không phải là Ninh Hề Nhi mà là Bạch Y Y!""Đúng vậy! Kiểm tra camera! Nếu như không phải Ninh Hề Nhi làm thì chính là do Bạch Y Y nói dối!""Tôi tin Ninh Hề Nhi! Có thể làm như vậy vì bạn, chắc chắc là cô gái vô cùng có nghĩa khí!"Số người trong lớp đứng về phía Ninh Hề Nhi ngày càng nhiều, Bạch Y Y xám xịt ủ rũ, chỉ đành đi theo Thời Niệm Sơ kiểm tra camera.Kết quả có rất nhanh, ngoài Bạch Y Y còn có người khác ở đó, hai cô gái kia và Bạch Y Y đều bị đuổi khỏi lớp S!...Trong phòng học...Ánh nắng rực rỡ ấm áp chiếu vào trong phòng, Kỷ Dạ Bạch nhìn chằm chằm Ninh Hề Nhi, khuôn mặt xinh đẹp, tinh xảo của cô dưới ánh mặt trời lại càng trắng ngần."Tại sao cậu không nói với tôi chuyện này?" Trên khuôn mặt điển trai của hắn thoáng hiện lên vẻ giận dữ."Tại sao phải nói với cậu! Cậu cũng chẳng là gì của tôi cả, tôi cần cậu quản lý tôi à?" Ninh Hề Nhi nhăn mũi. "Hơn nữa, khoảng thời gian trước đó, mối quan hệ giữa hai chúng ta cũng không tốt lắm..."Kỷ Dạ Bạch hừ lạnh một tiếng, cương quyết nói: "Cậu là người phụ nữ của anh đây!"Ngang ngược không ai bì nổi, giống như lời tuyên bố của vua chúa vậy.Ninh Hề Nhi ngớ ra, giả làm mặt quỷ với hắn: "Hừ... Cậu còn muốn diễn đến khi nào hả?"Cô chẳng thèm quan tâm nhé!La la la, người nên phối hợp diễn với cậu là tôi coi như không nhìn thấy...Cốc... Cốc...Cửa sổ bị người nào đó gõ hai tiếng.Ninh Hề Nhi ngẩng đầu, vui mừng gọi ra tiếng: "Kiều Nam Thành!"Kiều Nam Thành nhếch môi, nhét một túi giấy vào tay cô.Bên trong chiếc túi có một hộp sữa và một miếng bánh kem vị dâu tây.Kỷ Dạ Bạch liếc nhìn logo trên túi, liền nhận ra đây là quán mà Ninh Hề Nhi thích ăn nhất!Hắn bỗng nhiên trở nên rất kh*ng b*, dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống mấy độ, Tiêu Hi Thần vốn định chạy tới chỗ Kỷ Dạ Bạch, thấy tình hình như vậy liền nhanh chóng lùi lại.Ninh Hề Nhi xúc từng thìa bánh kem rồi đưa vào miệng, cảm giác mềm mềm, ngọt ngào lan tỏa trong miệng, hạnh phúc tới mức mắt cô híp cả lại.Nhưng chỉ ăn một miếng, cô lập tức đặt chiếc thìa xuống, rồi cô độc thoại một mình: "Không được ăn nữa, sẽ béo mất... Á! Kiều Kiều, đều tại cậu, sao cậu lại mua đồ ngọt cho tôi!"Kiều Nam Thành bày ra vẻ mặt vô tội, cậu ta lấy móc điện thoại ra, trên màn hình là tin nhắn của Ninh Hề Nhi: "Mang đồ ăn sáng cho tôi! Nếu không tôi đánh cậu đấy!""Tóm lại đều là lỗi của cậu!"Kiều Nam Thành rũ mắt xuống, ấp úng nói: "Xin, xin lỗi...""Cậu học lớp nào?" Cô hỏi Kiều Nam Thành.Kiều Nam Thành đáp: "Lớp E..."Cách lớp cô khá xa, không có cách nào "bảo vệ" cô nữa rồi.Đối với việc này, Ninh Hề Nhi lại rất hài lòng, cô xua tay đuổi cậu ta đi: "Bái bai! Nhớ phải học hành chăm chỉ, ngày ngày phấn đấu đấy nhé!"Kiều Nam Thành gật đầu, cậu ta mới đi về phía trước được vài bước thì lại vụng về gãi gãi đầu rồi lại quay lại, cậu ta tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra, đứng ở ngoài cửa sổ, cậy vào chiều cao vượt trội của mình mà quàng khăn cho Ninh Hề Nhi."Sẽ, sẽ lạnh."Tên ngốc này!Một đôi tay to vươn ra, kéo chiếc khăn xuống, giọng nói lạnh lùng: "Tôi không cho phép cậu quàng khăn của người con trai khác!"