Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 42: Ác ma trừng phạt (2)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Quả bóng rổ đang xoay tròn trên đầu ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn, mặt hắn lạnh lùng như tảng băng, cảm giác lạnh lẽo đè nén đến phát sợ.Tiêu Hi Thần yếu ớt lùi lại phía sau, anh Kỷ như thế này, thật đáng sợ!"Tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn hết!" Cô gái ôm đùi cô có mái tóc ngắn, đeo kính, ánh mắt say mê.Cô ta là fan trung thành của Kỷ Dạ Bạch, cũng là Hội trưởng của Fan Club Hot Boy trường Mộc Anh, nghe một cô bạn thân nói, có thể mua được tin tức của Kỷ Dạ Bạch ở chỗ Ninh Hề Nhi, cô ta liền động lòng."Hề Nhi! Tôi thật sự đồng cảm với cô! Bị cậu Kỷ coi là người thế thân." Cô gái đẩy kính, cười vô cùng háo sắc: "Tôi - Lạc Hoan Hoan nhất định sẽ giúp cô cứu cậu Kỷ! Chữa khỏi cho cậu ấy!"Cô ta ngượng ngùng che mặt, Ninh Hề Nhi vỗ bả vai cô ta: "Em gái, tôi tin cô có thể làm được!""Cảm ơn. À, Hề Nhi, cô không thích cậu Kỷ mà lại ở bên cậu ấy có phải rất đau khổ không?""Ôi, đương nhiên rồi!" Cái tên kiêu ngạo kia, có gì đáng để thích chứ? "Được rồi, chúng ta kết bạn QQ đi rồi tôi gửi đồ cho cô.""Được! Tôi chuyển tiền cho cô!""Ừm!"Nghe hai người nói chuyện, Tiêu Hi Thần sợ đến mức đùi run lẩy bẩy.Hu hu... Chị dâu, chị làm như thế này là tự tìm đường chết à...Bụp một tiếng, Kỷ Dạ Bạch ném bóng vào trong lòng của Tiêu Hi Thần."Ôi, anh Kỷ, anh không đi chơi bóng nữa à?""Không chơi nữa!" Sắc mặt Kỷ Dạ Bạch lạnh như băng, những ngón tay siết chặt một cách vô thức, gân xanh nổi lên.Người thế thân? Không thích hắn? Ở bên hắn nhất định vô cùng đau khổ?Đây mới là suy nghĩ thực sự của Ninh Hề Nhi à!Hắn hờ hững mở miệng: "Tiêu Hi Thần, giúp tôi một việc..."...Ninh Hề Nhi tới căn tin, vốn định mua đại một chai nước khoáng cuối cùng lại vô cùng hào phóng la lớn với ông chủ: "Ông chủ, cho cháu một chai nước ép hoa quả!""Ôi, cháu đúng là có mắt nhìn! Đây là nước ép hoa quả mới nhập về, mùi vị tuyệt lắm đấy!"Đương nhiên, giá cũng rất đắt mà.Ninh Hề Nhi trả tiền xong, ôm chai nước ép hoa quả, nhanh nhẹn bước về phía phòng học.Nửa đường, Tiêu Hi Thần chạy tới chặn cô lại, nơm nớp lo sợ nói: "Chị dâu, anh Kỷ nói là anh ấy đợi chị ở phòng thay đồ, bảo chị phải tới đó trong vòng ba phút!"Ninh Hề Nhi khó hiểu: "Tìm tôi có chuyện gì?""Ừm... Anh ấy nói, nếu như chị không tới, anh ấy sẽ đánh Kiều Nam Thành tới mức tàn phế."Ninh Hề Nhi tức giận: "Cậu ta nghĩ cậu ta là ai chứ? Cậu hai nhà họ Kỷ thì đã làm sao, cậu hai nhà họ Kỷ là có thể tùy ý đánh người à!"Tên ngốc kia đã đủ ngốc rồi, Kỷ Dạ Bạch lại còn đòi ức h**p cậu ta!Đúng là quá đáng!Ninh Hề Nhi thờ phì phì nói: "Tôi phải tìm hắn tính sổ!"Cô vội vã bước tới phòng thay đồ, Kỷ Dạ Bạch tựa ở ngoài cửa, mặt mũi sa sầm nhìn cô chằm chằm."Ninh Hề." Hắn không gọi cô là Hề ngốc, mà gọi là Ninh Hề.Ninh Hề Nhi phồng má: "Sao cậu lại muốn đánh Kiều Nam Thành?""Anh đây thích!""Kỷ Dạ Bạch, sao cậu có thể làm thế được!" Ninh Hề Nhi tức giận xông tới, chẳng may va vào lồng ngực của Kỷ Dạ Bạch, hai ngụm nước hoa quả vừa mới uống phun hết lên chiếc áo sơ mi sạch sẽ của hắn!Ninh Hề Nhi lập tức trợn tròn mắt, mặt Kỷ Dạ Bạch sa sầm xuống: "Lần trước là mực viên, lần này là nước hoa quả, Ninh Hề, cậu cố tình đúng không?""Cậu quát cái gì mà quát chứ, bẩn thì tôi lau sạch cho cậu là được rồi!" Ninh Hề Nhi rút khăn giấy ra, luống cuống lau áo cho hắn.Cổ tay bỗng bị hắn túm lấy, Kỷ Dạ Bạch ngang ngược ấn cô vào ván cửa phòng thay đồ: "Ninh Hề, là nhóc chọc giận anh đây trước!"

Quả bóng rổ đang xoay tròn trên đầu ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn, mặt hắn lạnh lùng như tảng băng, cảm giác lạnh lẽo đè nén đến phát sợ.

Tiêu Hi Thần yếu ớt lùi lại phía sau, anh Kỷ như thế này, thật đáng sợ!

"Tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn hết!" Cô gái ôm đùi cô có mái tóc ngắn, đeo kính, ánh mắt say mê.

Cô ta là fan trung thành của Kỷ Dạ Bạch, cũng là Hội trưởng của Fan Club Hot Boy trường Mộc Anh, nghe một cô bạn thân nói, có thể mua được tin tức của Kỷ Dạ Bạch ở chỗ Ninh Hề Nhi, cô ta liền động lòng.

"Hề Nhi! Tôi thật sự đồng cảm với cô! Bị cậu Kỷ coi là người thế thân." Cô gái đẩy kính, cười vô cùng háo sắc: "Tôi - Lạc Hoan Hoan nhất định sẽ giúp cô cứu cậu Kỷ! Chữa khỏi cho cậu ấy!"

Cô ta ngượng ngùng che mặt, Ninh Hề Nhi vỗ bả vai cô ta: "Em gái, tôi tin cô có thể làm được!"

"Cảm ơn. À, Hề Nhi, cô không thích cậu Kỷ mà lại ở bên cậu ấy có phải rất đau khổ không?"

"Ôi, đương nhiên rồi!" Cái tên kiêu ngạo kia, có gì đáng để thích chứ? "Được rồi, chúng ta kết bạn QQ đi rồi tôi gửi đồ cho cô."

"Được! Tôi chuyển tiền cho cô!"

"Ừm!"

Nghe hai người nói chuyện, Tiêu Hi Thần sợ đến mức đùi run lẩy bẩy.

Hu hu... Chị dâu, chị làm như thế này là tự tìm đường chết à...

Bụp một tiếng, Kỷ Dạ Bạch ném bóng vào trong lòng của Tiêu Hi Thần.

"Ôi, anh Kỷ, anh không đi chơi bóng nữa à?"

"Không chơi nữa!" Sắc mặt Kỷ Dạ Bạch lạnh như băng, những ngón tay siết chặt một cách vô thức, gân xanh nổi lên.

Người thế thân? Không thích hắn? Ở bên hắn nhất định vô cùng đau khổ?

Đây mới là suy nghĩ thực sự của Ninh Hề Nhi à!

Hắn hờ hững mở miệng: "Tiêu Hi Thần, giúp tôi một việc..."

...

Ninh Hề Nhi tới căn tin, vốn định mua đại một chai nước khoáng cuối cùng lại vô cùng hào phóng la lớn với ông chủ: "Ông chủ, cho cháu một chai nước ép hoa quả!"

"Ôi, cháu đúng là có mắt nhìn! Đây là nước ép hoa quả mới nhập về, mùi vị tuyệt lắm đấy!"

Đương nhiên, giá cũng rất đắt mà.

Ninh Hề Nhi trả tiền xong, ôm chai nước ép hoa quả, nhanh nhẹn bước về phía phòng học.

Nửa đường, Tiêu Hi Thần chạy tới chặn cô lại, nơm nớp lo sợ nói: "Chị dâu, anh Kỷ nói là anh ấy đợi chị ở phòng thay đồ, bảo chị phải tới đó trong vòng ba phút!"

Ninh Hề Nhi khó hiểu: "Tìm tôi có chuyện gì?"

"Ừm... Anh ấy nói, nếu như chị không tới, anh ấy sẽ đánh Kiều Nam Thành tới mức tàn phế."

Ninh Hề Nhi tức giận: "Cậu ta nghĩ cậu ta là ai chứ? Cậu hai nhà họ Kỷ thì đã làm sao, cậu hai nhà họ Kỷ là có thể tùy ý đánh người à!"

Tên ngốc kia đã đủ ngốc rồi, Kỷ Dạ Bạch lại còn đòi ức h**p cậu ta!

Đúng là quá đáng!

Ninh Hề Nhi thờ phì phì nói: "Tôi phải tìm hắn tính sổ!"

Cô vội vã bước tới phòng thay đồ, Kỷ Dạ Bạch tựa ở ngoài cửa, mặt mũi sa sầm nhìn cô chằm chằm.

"Ninh Hề." Hắn không gọi cô là Hề ngốc, mà gọi là Ninh Hề.

Ninh Hề Nhi phồng má: "Sao cậu lại muốn đánh Kiều Nam Thành?"

"Anh đây thích!"

"Kỷ Dạ Bạch, sao cậu có thể làm thế được!" Ninh Hề Nhi tức giận xông tới, chẳng may va vào lồng ngực của Kỷ Dạ Bạch, hai ngụm nước hoa quả vừa mới uống phun hết lên chiếc áo sơ mi sạch sẽ của hắn!

Ninh Hề Nhi lập tức trợn tròn mắt, mặt Kỷ Dạ Bạch sa sầm xuống: "Lần trước là mực viên, lần này là nước hoa quả, Ninh Hề, cậu cố tình đúng không?"

"Cậu quát cái gì mà quát chứ, bẩn thì tôi lau sạch cho cậu là được rồi!" Ninh Hề Nhi rút khăn giấy ra, luống cuống lau áo cho hắn.

Cổ tay bỗng bị hắn túm lấy, Kỷ Dạ Bạch ngang ngược ấn cô vào ván cửa phòng thay đồ: "Ninh Hề, là nhóc chọc giận anh đây trước!"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Quả bóng rổ đang xoay tròn trên đầu ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn, mặt hắn lạnh lùng như tảng băng, cảm giác lạnh lẽo đè nén đến phát sợ.Tiêu Hi Thần yếu ớt lùi lại phía sau, anh Kỷ như thế này, thật đáng sợ!"Tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn hết!" Cô gái ôm đùi cô có mái tóc ngắn, đeo kính, ánh mắt say mê.Cô ta là fan trung thành của Kỷ Dạ Bạch, cũng là Hội trưởng của Fan Club Hot Boy trường Mộc Anh, nghe một cô bạn thân nói, có thể mua được tin tức của Kỷ Dạ Bạch ở chỗ Ninh Hề Nhi, cô ta liền động lòng."Hề Nhi! Tôi thật sự đồng cảm với cô! Bị cậu Kỷ coi là người thế thân." Cô gái đẩy kính, cười vô cùng háo sắc: "Tôi - Lạc Hoan Hoan nhất định sẽ giúp cô cứu cậu Kỷ! Chữa khỏi cho cậu ấy!"Cô ta ngượng ngùng che mặt, Ninh Hề Nhi vỗ bả vai cô ta: "Em gái, tôi tin cô có thể làm được!""Cảm ơn. À, Hề Nhi, cô không thích cậu Kỷ mà lại ở bên cậu ấy có phải rất đau khổ không?""Ôi, đương nhiên rồi!" Cái tên kiêu ngạo kia, có gì đáng để thích chứ? "Được rồi, chúng ta kết bạn QQ đi rồi tôi gửi đồ cho cô.""Được! Tôi chuyển tiền cho cô!""Ừm!"Nghe hai người nói chuyện, Tiêu Hi Thần sợ đến mức đùi run lẩy bẩy.Hu hu... Chị dâu, chị làm như thế này là tự tìm đường chết à...Bụp một tiếng, Kỷ Dạ Bạch ném bóng vào trong lòng của Tiêu Hi Thần."Ôi, anh Kỷ, anh không đi chơi bóng nữa à?""Không chơi nữa!" Sắc mặt Kỷ Dạ Bạch lạnh như băng, những ngón tay siết chặt một cách vô thức, gân xanh nổi lên.Người thế thân? Không thích hắn? Ở bên hắn nhất định vô cùng đau khổ?Đây mới là suy nghĩ thực sự của Ninh Hề Nhi à!Hắn hờ hững mở miệng: "Tiêu Hi Thần, giúp tôi một việc..."...Ninh Hề Nhi tới căn tin, vốn định mua đại một chai nước khoáng cuối cùng lại vô cùng hào phóng la lớn với ông chủ: "Ông chủ, cho cháu một chai nước ép hoa quả!""Ôi, cháu đúng là có mắt nhìn! Đây là nước ép hoa quả mới nhập về, mùi vị tuyệt lắm đấy!"Đương nhiên, giá cũng rất đắt mà.Ninh Hề Nhi trả tiền xong, ôm chai nước ép hoa quả, nhanh nhẹn bước về phía phòng học.Nửa đường, Tiêu Hi Thần chạy tới chặn cô lại, nơm nớp lo sợ nói: "Chị dâu, anh Kỷ nói là anh ấy đợi chị ở phòng thay đồ, bảo chị phải tới đó trong vòng ba phút!"Ninh Hề Nhi khó hiểu: "Tìm tôi có chuyện gì?""Ừm... Anh ấy nói, nếu như chị không tới, anh ấy sẽ đánh Kiều Nam Thành tới mức tàn phế."Ninh Hề Nhi tức giận: "Cậu ta nghĩ cậu ta là ai chứ? Cậu hai nhà họ Kỷ thì đã làm sao, cậu hai nhà họ Kỷ là có thể tùy ý đánh người à!"Tên ngốc kia đã đủ ngốc rồi, Kỷ Dạ Bạch lại còn đòi ức h**p cậu ta!Đúng là quá đáng!Ninh Hề Nhi thờ phì phì nói: "Tôi phải tìm hắn tính sổ!"Cô vội vã bước tới phòng thay đồ, Kỷ Dạ Bạch tựa ở ngoài cửa, mặt mũi sa sầm nhìn cô chằm chằm."Ninh Hề." Hắn không gọi cô là Hề ngốc, mà gọi là Ninh Hề.Ninh Hề Nhi phồng má: "Sao cậu lại muốn đánh Kiều Nam Thành?""Anh đây thích!""Kỷ Dạ Bạch, sao cậu có thể làm thế được!" Ninh Hề Nhi tức giận xông tới, chẳng may va vào lồng ngực của Kỷ Dạ Bạch, hai ngụm nước hoa quả vừa mới uống phun hết lên chiếc áo sơ mi sạch sẽ của hắn!Ninh Hề Nhi lập tức trợn tròn mắt, mặt Kỷ Dạ Bạch sa sầm xuống: "Lần trước là mực viên, lần này là nước hoa quả, Ninh Hề, cậu cố tình đúng không?""Cậu quát cái gì mà quát chứ, bẩn thì tôi lau sạch cho cậu là được rồi!" Ninh Hề Nhi rút khăn giấy ra, luống cuống lau áo cho hắn.Cổ tay bỗng bị hắn túm lấy, Kỷ Dạ Bạch ngang ngược ấn cô vào ván cửa phòng thay đồ: "Ninh Hề, là nhóc chọc giận anh đây trước!"

Chương 42: Ác ma trừng phạt (2)