Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 45: Lại bị trúng kế rồi!
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi chưa kịp hiểu chuyện gì, giơ tay gõ cửa: "Cậu gì ơi?"Bên ngoài không có bất cứ ai đáp lời, mà chỉ truyền lại tiếng bước càng ngày càng xa...Ninh Hề Nhi ý thức được có điều gì đó không đúng, càng đập cửa thật mạnh: "Cậu gì ơi? Cậu còn ở ngoài không thế?"Cô nắm lấy tay nắm cửa, nhưng không thể mở được cửa ra, bên ngoài hình như bị thứ gì đó chặn lại rồi.Một suy nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu: Cô bị người ta nhốt ở đây rồi!Trời ơi!Lại bị trúng kế rồi!Nhìn cô gái kia yếu đuối vô hại, nào ngờ lại là người mưu mô, ác độc như vậy!E là váy bị dính bẩn cũng chỉ là lời nói dối!Ninh Hề Nhi buồn bực đạp cửa, cô sờ điện thoại, phản ứng đầu tiên là gọi điện thoại cho Kỷ Dạ Bạch, nhưng tay bỗng dừng lại giữa không trung.Trời, sao cô phải gọi cho Kỷ Dạ Bạch chứ?Ngón tay lướt trên danh bạ, cô chợt nhớ ra mình đang ở trường Trung học Phổ thông Mộc Anh, và cô không quen ai cả.Gọi cho Cung Tu ư? Thật là mất mặt, đâu thể mặt dày gọi cho cậu ta được chứ.Gọi cho Kiều Nam Thành? Sợ là tên ngốc đó sẽ cầm dao chém người mất.Xem mấy giờ đã nào... Á á á! Muộn học mất rồi!...Tiếng chuông vào lớp vang lên...Cô Liễu đứng trên bục giảng, vẻ mặt tươi cười nói: "Chào các em, giáo viên dạy môn Tiếng Anh của các em không được khỏe, tiết học hôm nay cô sẽ dạy các em!"Các học sinh phía dưới đều có phản ứng bình thường, cô giáo Liễu khá ngượng ngùng.Mấy cậu ấm cô chiêu này đúng là khó hầu hạ.Có điều, nếu như có thể lấy được lòng ai, cô ta chắc chắn có thể một bước lên trời.Cô ta giảng bài sinh động, đang giảng say sưa thì cánh cửa phòng học bị người mở toang ra."Thưa cô cho em vào lớp!" Giọng nói ngọt ngào, sạch sẽ vang lên, hóa ra là Ninh Hề Nhi.Mặt cô Liễu lộ vẻ không vui, đôi lông mày nhỏ dài nhướng lên, vốn muốn trách mắng học sinh đó một trận, nhưng thấy người tới là Ninh Hề Nhi, lại nuốt lại những câu vừa định thốt ra."Em vào lớp đi."Đây là người phụ nữ của cậu Kỷ, không thể đắc tội được!Ninh Hề Nhi thở hổn hển, đi về chỗ ngồi.Cô phải đập cửa mãi mới mở ra được! Có quỷ mới biết vừa rồi cô phải trải qua những gì!Kỷ Dạ Bạch ném sách giáo khoa rầm một cái: "Cậu ra chỗ khác ngồi!""Hả?" Ninh Hề Nhi ngây người, "Ồ!"Cô phồng má, thở hồng hộc ôm sách giáo khoa của mình tìm một chỗ trống ngồi xuống.Kỷ khốn kiếp! Kỷ rác rưởi!Mắt của cô Liễu ở trên bục giảng bỗng sáng lên, xem ra cậu Kỷ chán ghét bạn nữ này rồi?Khóe miệng cô ta cong lên thành nụ cười xảo quyệt.Cô ta hắng giọng: "Em Ninh Hề Nhi, mời em dịch đoạn văn vừa mới đọc!"Ninh Hề Nhi đứng lên, lúng túng mở sách giáo khoa ra.Đến đoạn nào cô cũng không biết thì dịch kiểu gì đây?Xung quanh đều là những bạn học lạ, nhìn cô bằng vẻ mặt hả hê, không hề có ý muốn giúp cô."Đây là nội dung cơ bản mà em cũng không biết, vậy thì cô phạt em đứng một tiết học!" Cô giáo Liễu ra vẻ mình là giáo viên nghiêm khắc."Thưa cô, em...""Được rồi, cô sẽ đối xử bình đẳng với các em, bất cứ ai cũng không được dùng thân phận đặc biệt của mình mà muốn có được "đặc quyền" biết chưa?""Biết...rồi...ạ!"Mọi người trong lớp học kéo dài giọng ra, giống như cố ý chơi Ninh Hề Nhi một vố vậy.Tiêu Hi Thần căm phẫn nói thay cô: "Này, chẳng phải sáng mọi người còn khâm phục Ninh Hề Nhi trọng nghĩa ư? Sao giờ vì một topic vớ vẩn mà thay đổi rồi, hơi có vẻ tiểu nhân mượn gió bẻ măng nhỉ?"Lông mi dài chớp chớp, con ngươi của Ninh Hề Nhi ngờ vực không tin.Topic gì?
Ninh Hề Nhi chưa kịp hiểu chuyện gì, giơ tay gõ cửa: "Cậu gì ơi?"
Bên ngoài không có bất cứ ai đáp lời, mà chỉ truyền lại tiếng bước càng ngày càng xa...
Ninh Hề Nhi ý thức được có điều gì đó không đúng, càng đập cửa thật mạnh: "Cậu gì ơi? Cậu còn ở ngoài không thế?"
Cô nắm lấy tay nắm cửa, nhưng không thể mở được cửa ra, bên ngoài hình như bị thứ gì đó chặn lại rồi.
Một suy nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu: Cô bị người ta nhốt ở đây rồi!
Trời ơi!
Lại bị trúng kế rồi!
Nhìn cô gái kia yếu đuối vô hại, nào ngờ lại là người mưu mô, ác độc như vậy!
E là váy bị dính bẩn cũng chỉ là lời nói dối!
Ninh Hề Nhi buồn bực đạp cửa, cô sờ điện thoại, phản ứng đầu tiên là gọi điện thoại cho Kỷ Dạ Bạch, nhưng tay bỗng dừng lại giữa không trung.
Trời, sao cô phải gọi cho Kỷ Dạ Bạch chứ?
Ngón tay lướt trên danh bạ, cô chợt nhớ ra mình đang ở trường Trung học Phổ thông Mộc Anh, và cô không quen ai cả.
Gọi cho Cung Tu ư? Thật là mất mặt, đâu thể mặt dày gọi cho cậu ta được chứ.
Gọi cho Kiều Nam Thành? Sợ là tên ngốc đó sẽ cầm dao chém người mất.
Xem mấy giờ đã nào... Á á á! Muộn học mất rồi!
...
Tiếng chuông vào lớp vang lên...
Cô Liễu đứng trên bục giảng, vẻ mặt tươi cười nói: "Chào các em, giáo viên dạy môn Tiếng Anh của các em không được khỏe, tiết học hôm nay cô sẽ dạy các em!"
Các học sinh phía dưới đều có phản ứng bình thường, cô giáo Liễu khá ngượng ngùng.
Mấy cậu ấm cô chiêu này đúng là khó hầu hạ.
Có điều, nếu như có thể lấy được lòng ai, cô ta chắc chắn có thể một bước lên trời.
Cô ta giảng bài sinh động, đang giảng say sưa thì cánh cửa phòng học bị người mở toang ra.
"Thưa cô cho em vào lớp!" Giọng nói ngọt ngào, sạch sẽ vang lên, hóa ra là Ninh Hề Nhi.
Mặt cô Liễu lộ vẻ không vui, đôi lông mày nhỏ dài nhướng lên, vốn muốn trách mắng học sinh đó một trận, nhưng thấy người tới là Ninh Hề Nhi, lại nuốt lại những câu vừa định thốt ra.
"Em vào lớp đi."
Đây là người phụ nữ của cậu Kỷ, không thể đắc tội được!
Ninh Hề Nhi thở hổn hển, đi về chỗ ngồi.
Cô phải đập cửa mãi mới mở ra được! Có quỷ mới biết vừa rồi cô phải trải qua những gì!
Kỷ Dạ Bạch ném sách giáo khoa rầm một cái: "Cậu ra chỗ khác ngồi!"
"Hả?" Ninh Hề Nhi ngây người, "Ồ!"
Cô phồng má, thở hồng hộc ôm sách giáo khoa của mình tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Kỷ khốn kiếp! Kỷ rác rưởi!
Mắt của cô Liễu ở trên bục giảng bỗng sáng lên, xem ra cậu Kỷ chán ghét bạn nữ này rồi?
Khóe miệng cô ta cong lên thành nụ cười xảo quyệt.
Cô ta hắng giọng: "Em Ninh Hề Nhi, mời em dịch đoạn văn vừa mới đọc!"
Ninh Hề Nhi đứng lên, lúng túng mở sách giáo khoa ra.
Đến đoạn nào cô cũng không biết thì dịch kiểu gì đây?
Xung quanh đều là những bạn học lạ, nhìn cô bằng vẻ mặt hả hê, không hề có ý muốn giúp cô.
"Đây là nội dung cơ bản mà em cũng không biết, vậy thì cô phạt em đứng một tiết học!" Cô giáo Liễu ra vẻ mình là giáo viên nghiêm khắc.
"Thưa cô, em..."
"Được rồi, cô sẽ đối xử bình đẳng với các em, bất cứ ai cũng không được dùng thân phận đặc biệt của mình mà muốn có được "đặc quyền" biết chưa?"
"Biết...rồi...ạ!"
Mọi người trong lớp học kéo dài giọng ra, giống như cố ý chơi Ninh Hề Nhi một vố vậy.
Tiêu Hi Thần căm phẫn nói thay cô: "Này, chẳng phải sáng mọi người còn khâm phục Ninh Hề Nhi trọng nghĩa ư? Sao giờ vì một topic vớ vẩn mà thay đổi rồi, hơi có vẻ tiểu nhân mượn gió bẻ măng nhỉ?"
Lông mi dài chớp chớp, con ngươi của Ninh Hề Nhi ngờ vực không tin.
Topic gì?
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi chưa kịp hiểu chuyện gì, giơ tay gõ cửa: "Cậu gì ơi?"Bên ngoài không có bất cứ ai đáp lời, mà chỉ truyền lại tiếng bước càng ngày càng xa...Ninh Hề Nhi ý thức được có điều gì đó không đúng, càng đập cửa thật mạnh: "Cậu gì ơi? Cậu còn ở ngoài không thế?"Cô nắm lấy tay nắm cửa, nhưng không thể mở được cửa ra, bên ngoài hình như bị thứ gì đó chặn lại rồi.Một suy nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu: Cô bị người ta nhốt ở đây rồi!Trời ơi!Lại bị trúng kế rồi!Nhìn cô gái kia yếu đuối vô hại, nào ngờ lại là người mưu mô, ác độc như vậy!E là váy bị dính bẩn cũng chỉ là lời nói dối!Ninh Hề Nhi buồn bực đạp cửa, cô sờ điện thoại, phản ứng đầu tiên là gọi điện thoại cho Kỷ Dạ Bạch, nhưng tay bỗng dừng lại giữa không trung.Trời, sao cô phải gọi cho Kỷ Dạ Bạch chứ?Ngón tay lướt trên danh bạ, cô chợt nhớ ra mình đang ở trường Trung học Phổ thông Mộc Anh, và cô không quen ai cả.Gọi cho Cung Tu ư? Thật là mất mặt, đâu thể mặt dày gọi cho cậu ta được chứ.Gọi cho Kiều Nam Thành? Sợ là tên ngốc đó sẽ cầm dao chém người mất.Xem mấy giờ đã nào... Á á á! Muộn học mất rồi!...Tiếng chuông vào lớp vang lên...Cô Liễu đứng trên bục giảng, vẻ mặt tươi cười nói: "Chào các em, giáo viên dạy môn Tiếng Anh của các em không được khỏe, tiết học hôm nay cô sẽ dạy các em!"Các học sinh phía dưới đều có phản ứng bình thường, cô giáo Liễu khá ngượng ngùng.Mấy cậu ấm cô chiêu này đúng là khó hầu hạ.Có điều, nếu như có thể lấy được lòng ai, cô ta chắc chắn có thể một bước lên trời.Cô ta giảng bài sinh động, đang giảng say sưa thì cánh cửa phòng học bị người mở toang ra."Thưa cô cho em vào lớp!" Giọng nói ngọt ngào, sạch sẽ vang lên, hóa ra là Ninh Hề Nhi.Mặt cô Liễu lộ vẻ không vui, đôi lông mày nhỏ dài nhướng lên, vốn muốn trách mắng học sinh đó một trận, nhưng thấy người tới là Ninh Hề Nhi, lại nuốt lại những câu vừa định thốt ra."Em vào lớp đi."Đây là người phụ nữ của cậu Kỷ, không thể đắc tội được!Ninh Hề Nhi thở hổn hển, đi về chỗ ngồi.Cô phải đập cửa mãi mới mở ra được! Có quỷ mới biết vừa rồi cô phải trải qua những gì!Kỷ Dạ Bạch ném sách giáo khoa rầm một cái: "Cậu ra chỗ khác ngồi!""Hả?" Ninh Hề Nhi ngây người, "Ồ!"Cô phồng má, thở hồng hộc ôm sách giáo khoa của mình tìm một chỗ trống ngồi xuống.Kỷ khốn kiếp! Kỷ rác rưởi!Mắt của cô Liễu ở trên bục giảng bỗng sáng lên, xem ra cậu Kỷ chán ghét bạn nữ này rồi?Khóe miệng cô ta cong lên thành nụ cười xảo quyệt.Cô ta hắng giọng: "Em Ninh Hề Nhi, mời em dịch đoạn văn vừa mới đọc!"Ninh Hề Nhi đứng lên, lúng túng mở sách giáo khoa ra.Đến đoạn nào cô cũng không biết thì dịch kiểu gì đây?Xung quanh đều là những bạn học lạ, nhìn cô bằng vẻ mặt hả hê, không hề có ý muốn giúp cô."Đây là nội dung cơ bản mà em cũng không biết, vậy thì cô phạt em đứng một tiết học!" Cô giáo Liễu ra vẻ mình là giáo viên nghiêm khắc."Thưa cô, em...""Được rồi, cô sẽ đối xử bình đẳng với các em, bất cứ ai cũng không được dùng thân phận đặc biệt của mình mà muốn có được "đặc quyền" biết chưa?""Biết...rồi...ạ!"Mọi người trong lớp học kéo dài giọng ra, giống như cố ý chơi Ninh Hề Nhi một vố vậy.Tiêu Hi Thần căm phẫn nói thay cô: "Này, chẳng phải sáng mọi người còn khâm phục Ninh Hề Nhi trọng nghĩa ư? Sao giờ vì một topic vớ vẩn mà thay đổi rồi, hơi có vẻ tiểu nhân mượn gió bẻ măng nhỉ?"Lông mi dài chớp chớp, con ngươi của Ninh Hề Nhi ngờ vực không tin.Topic gì?