Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 57: Chắc chắn là cậu ấy đang dỗi

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Kỷ Dạ Bạch cáu kỉnh: "Hét cái gì mà hét! Hét nữa thì tôi làm chuyện b**n th** thật đấy!""Ưm..." Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Ninh Hề Nhi càng lúc càng đỏ, "Cậu... cậu đừng có làm chuyện xằng bậy! Cậu có tin là tôi sẽ kể cho chú và dì việc cậu bắt nạt tôi không!""Hừ, mấy tuổi rồi còn đòi mách người lớn?" Kỷ Dạ Bạch khinh thường bĩu môi, chẳng mấy khi được thấy bộ dáng quẫn bách của Ninh Hề Nhi, điều này lại khiến hắn nổi hứng đùa giỡn, ngón tay thon dài chọc chọc mặt cô, "Cười một cái cho anh đây xem nào!"Ninh Hề Nhi: "..."Nhìn thấy bộ dạng như sắp khóc tới nơi của con nhóc ngốc này, Kỷ Dạ Bạch cười thầm một tiếng."Cụp", là thanh âm cài dây an toàn."Đồ ngốc!"Trong giọng nói nhẹ nhàng ấy pha lẫn chút dịu dàng và cưng chiều khó có thể phát hiện.Ninh Hề Nhi kịp thời phản ứng lại, mặt lại càng đỏ hơn!Hóa ra là hắn muốn cài dây an toàn cho cô, vừa rồi cô đã nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì, hu hu... T_T"Kỷ Dạ Bạch, tôi muốn tuyệt giao với cậu! Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!" Hai má Ninh Hề Nhi phồng lên đầy tức giận.Kỷ Dạ Bạch khởi động xe, bộ dạng uể oải nói: "Cậu đang thẹn quá hoá giận đấy à? Có cái gì mà phải ngại, ngực của cậu cũng chỉ là mỡ, sợi và tế bào kết hợp tạo thành một đống thịt béo thôi, có gì đẹp đâu?""Cút!" >_Kỷ Dạ Bạch nhếch nhếch khóe môi, một tay giữ chặt tay lái, tay kia thì xoa xoa đầu Ninh Hề Nhi: "Chào cún Hề.""Cậu mới là cún!""Ngoan, biết cậu là chó rồi, không phải sủa nữa, về tôi cho cục xương mà gặm!"Ninh Hề Nhi chợt nhớ tới câu nói lúc nãy của mình: "Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!"Tên mất dạy Kỷ Dạ Bạch này!Bỗng chuông điện thoại di động vang lên, Ninh Hề Nhi rút điện thoại từ trong túi xách ra rồi bắt máy."Alo, Du Nhiên à.""Hề Hề! Ngày mai tớ có một bất ngờ cực lớn cho cậu! Lớn lắm đấy nha!""Cái gì thế?""He he, nói ra thì sẽ mất vui..." Ở đầu bên kia điện thoại, Thành Du Nhiên cười một cách vô cùng gian trá, "Mà nói này, tớ lượn diễn đàn trường cậu một chút, phát hiện bài viết về cậu và Kỷ Dạ Bạch... Cậu lẹ thật đấy, mới đó mà đã thu phục được cậu ta rồi!"Ninh Hề Nhi: "A.. Thật ra chỉ là trò đùa thôi, với cả giờ tớ với cậu ta chia tay rồi."Xe đột nhiên tăng tốc rồi bất ngờ phanh gấp khiến Ninh Hề Nhi đập thẳng đầu vào kính, cô đau đớn nghiến răng hét: "Kỳ Dạ Bạch! Cậu có biết lái xe không đấy!"Đáp lại cô là ánh mắt lạnh lẽo u tối của Kỷ Dạ Bạch làm Ninh Hề Nhi sợ tới mức cả người run lẩy bẩy.Thành Du Nhiên ở đầu bên kia điện thoại thì lại khá phấn khích: "A a! Chắc chắn là cậu ta đang dỗi rồi! Hề hề, tin tớ đi, đảm bảo cậu ta có ý với cậu! Tớ thấy ảnh chụp hai người rồi, ánh mắt cậu ta nhìn cậu tuyệt không giống lúc nhìn những người khác!"Dỗi là sao? Ninh Hề Nhi len lén liếc Kỷ Dạ Bạch một cái.Kỷ Dạ Bạch thích cô? Đùa gì kỳ vậy?Cùng lắm thì hắn và cô chỉ là bạn bè có quan hệ tương đối tốt, hoặc là hàng xóm lâu năm thôi.Nhưng mà, không hiểu sao trong lòng cô cứ như bị ai đó cào khẽ, ngứa ngáy, cảm giác vô cùng tò mò."Du Nhiên, tớ có việc gấp, cúp trước nha." Cúp điện thoại xong, Ninh Hề Nhi l**m l**m môi, cẩn thận thăm dò: "Cậu biết chuyện tôi được Cung Tu rủ đi concert đúng không?"Kỳ Dạ Bạch hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Thì?""Cậu thấy, tôi có nên đi hay không?" Ninh Hề Nhi tràn đầy mong đợi nhìn hắn.

Kỷ Dạ Bạch cáu kỉnh: "Hét cái gì mà hét! Hét nữa thì tôi làm chuyện b**n th** thật đấy!"

"Ưm..." Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Ninh Hề Nhi càng lúc càng đỏ, "Cậu... cậu đừng có làm chuyện xằng bậy! Cậu có tin là tôi sẽ kể cho chú và dì việc cậu bắt nạt tôi không!"

"Hừ, mấy tuổi rồi còn đòi mách người lớn?" Kỷ Dạ Bạch khinh thường bĩu môi, chẳng mấy khi được thấy bộ dáng quẫn bách của Ninh Hề Nhi, điều này lại khiến hắn nổi hứng đùa giỡn, ngón tay thon dài chọc chọc mặt cô, "Cười một cái cho anh đây xem nào!"

Ninh Hề Nhi: "..."

Nhìn thấy bộ dạng như sắp khóc tới nơi của con nhóc ngốc này, Kỷ Dạ Bạch cười thầm một tiếng.

"Cụp", là thanh âm cài dây an toàn.

"Đồ ngốc!"

Trong giọng nói nhẹ nhàng ấy pha lẫn chút dịu dàng và cưng chiều khó có thể phát hiện.

Ninh Hề Nhi kịp thời phản ứng lại, mặt lại càng đỏ hơn!

Hóa ra là hắn muốn cài dây an toàn cho cô, vừa rồi cô đã nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì, hu hu... T_T

"Kỷ Dạ Bạch, tôi muốn tuyệt giao với cậu! Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!" Hai má Ninh Hề Nhi phồng lên đầy tức giận.

Kỷ Dạ Bạch khởi động xe, bộ dạng uể oải nói: "Cậu đang thẹn quá hoá giận đấy à? Có cái gì mà phải ngại, ngực của cậu cũng chỉ là mỡ, sợi và tế bào kết hợp tạo thành một đống thịt béo thôi, có gì đẹp đâu?"

"Cút!" >_

Kỷ Dạ Bạch nhếch nhếch khóe môi, một tay giữ chặt tay lái, tay kia thì xoa xoa đầu Ninh Hề Nhi: "Chào cún Hề."

"Cậu mới là cún!"

"Ngoan, biết cậu là chó rồi, không phải sủa nữa, về tôi cho cục xương mà gặm!"

Ninh Hề Nhi chợt nhớ tới câu nói lúc nãy của mình: "Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!"

Tên mất dạy Kỷ Dạ Bạch này!

Bỗng chuông điện thoại di động vang lên, Ninh Hề Nhi rút điện thoại từ trong túi xách ra rồi bắt máy.

"Alo, Du Nhiên à."

"Hề Hề! Ngày mai tớ có một bất ngờ cực lớn cho cậu! Lớn lắm đấy nha!"

"Cái gì thế?"

"He he, nói ra thì sẽ mất vui..." Ở đầu bên kia điện thoại, Thành Du Nhiên cười một cách vô cùng gian trá, "Mà nói này, tớ lượn diễn đàn trường cậu một chút, phát hiện bài viết về cậu và Kỷ Dạ Bạch... Cậu lẹ thật đấy, mới đó mà đã thu phục được cậu ta rồi!"

Ninh Hề Nhi: "A.. Thật ra chỉ là trò đùa thôi, với cả giờ tớ với cậu ta chia tay rồi."

Xe đột nhiên tăng tốc rồi bất ngờ phanh gấp khiến Ninh Hề Nhi đập thẳng đầu vào kính, cô đau đớn nghiến răng hét: "Kỳ Dạ Bạch! Cậu có biết lái xe không đấy!"

Đáp lại cô là ánh mắt lạnh lẽo u tối của Kỷ Dạ Bạch làm Ninh Hề Nhi sợ tới mức cả người run lẩy bẩy.

Thành Du Nhiên ở đầu bên kia điện thoại thì lại khá phấn khích: "A a! Chắc chắn là cậu ta đang dỗi rồi! Hề hề, tin tớ đi, đảm bảo cậu ta có ý với cậu! Tớ thấy ảnh chụp hai người rồi, ánh mắt cậu ta nhìn cậu tuyệt không giống lúc nhìn những người khác!"

Dỗi là sao? Ninh Hề Nhi len lén liếc Kỷ Dạ Bạch một cái.

Kỷ Dạ Bạch thích cô? Đùa gì kỳ vậy?

Cùng lắm thì hắn và cô chỉ là bạn bè có quan hệ tương đối tốt, hoặc là hàng xóm lâu năm thôi.

Nhưng mà, không hiểu sao trong lòng cô cứ như bị ai đó cào khẽ, ngứa ngáy, cảm giác vô cùng tò mò.

"Du Nhiên, tớ có việc gấp, cúp trước nha." Cúp điện thoại xong, Ninh Hề Nhi l**m l**m môi, cẩn thận thăm dò: "Cậu biết chuyện tôi được Cung Tu rủ đi concert đúng không?"

Kỳ Dạ Bạch hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Thì?"

"Cậu thấy, tôi có nên đi hay không?" Ninh Hề Nhi tràn đầy mong đợi nhìn hắn.

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Kỷ Dạ Bạch cáu kỉnh: "Hét cái gì mà hét! Hét nữa thì tôi làm chuyện b**n th** thật đấy!""Ưm..." Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Ninh Hề Nhi càng lúc càng đỏ, "Cậu... cậu đừng có làm chuyện xằng bậy! Cậu có tin là tôi sẽ kể cho chú và dì việc cậu bắt nạt tôi không!""Hừ, mấy tuổi rồi còn đòi mách người lớn?" Kỷ Dạ Bạch khinh thường bĩu môi, chẳng mấy khi được thấy bộ dáng quẫn bách của Ninh Hề Nhi, điều này lại khiến hắn nổi hứng đùa giỡn, ngón tay thon dài chọc chọc mặt cô, "Cười một cái cho anh đây xem nào!"Ninh Hề Nhi: "..."Nhìn thấy bộ dạng như sắp khóc tới nơi của con nhóc ngốc này, Kỷ Dạ Bạch cười thầm một tiếng."Cụp", là thanh âm cài dây an toàn."Đồ ngốc!"Trong giọng nói nhẹ nhàng ấy pha lẫn chút dịu dàng và cưng chiều khó có thể phát hiện.Ninh Hề Nhi kịp thời phản ứng lại, mặt lại càng đỏ hơn!Hóa ra là hắn muốn cài dây an toàn cho cô, vừa rồi cô đã nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì, hu hu... T_T"Kỷ Dạ Bạch, tôi muốn tuyệt giao với cậu! Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!" Hai má Ninh Hề Nhi phồng lên đầy tức giận.Kỷ Dạ Bạch khởi động xe, bộ dạng uể oải nói: "Cậu đang thẹn quá hoá giận đấy à? Có cái gì mà phải ngại, ngực của cậu cũng chỉ là mỡ, sợi và tế bào kết hợp tạo thành một đống thịt béo thôi, có gì đẹp đâu?""Cút!" >_Kỷ Dạ Bạch nhếch nhếch khóe môi, một tay giữ chặt tay lái, tay kia thì xoa xoa đầu Ninh Hề Nhi: "Chào cún Hề.""Cậu mới là cún!""Ngoan, biết cậu là chó rồi, không phải sủa nữa, về tôi cho cục xương mà gặm!"Ninh Hề Nhi chợt nhớ tới câu nói lúc nãy của mình: "Nếu sau này tôi còn nói chuyện với cậu nữa thì tôi sẽ làm chó!"Tên mất dạy Kỷ Dạ Bạch này!Bỗng chuông điện thoại di động vang lên, Ninh Hề Nhi rút điện thoại từ trong túi xách ra rồi bắt máy."Alo, Du Nhiên à.""Hề Hề! Ngày mai tớ có một bất ngờ cực lớn cho cậu! Lớn lắm đấy nha!""Cái gì thế?""He he, nói ra thì sẽ mất vui..." Ở đầu bên kia điện thoại, Thành Du Nhiên cười một cách vô cùng gian trá, "Mà nói này, tớ lượn diễn đàn trường cậu một chút, phát hiện bài viết về cậu và Kỷ Dạ Bạch... Cậu lẹ thật đấy, mới đó mà đã thu phục được cậu ta rồi!"Ninh Hề Nhi: "A.. Thật ra chỉ là trò đùa thôi, với cả giờ tớ với cậu ta chia tay rồi."Xe đột nhiên tăng tốc rồi bất ngờ phanh gấp khiến Ninh Hề Nhi đập thẳng đầu vào kính, cô đau đớn nghiến răng hét: "Kỳ Dạ Bạch! Cậu có biết lái xe không đấy!"Đáp lại cô là ánh mắt lạnh lẽo u tối của Kỷ Dạ Bạch làm Ninh Hề Nhi sợ tới mức cả người run lẩy bẩy.Thành Du Nhiên ở đầu bên kia điện thoại thì lại khá phấn khích: "A a! Chắc chắn là cậu ta đang dỗi rồi! Hề hề, tin tớ đi, đảm bảo cậu ta có ý với cậu! Tớ thấy ảnh chụp hai người rồi, ánh mắt cậu ta nhìn cậu tuyệt không giống lúc nhìn những người khác!"Dỗi là sao? Ninh Hề Nhi len lén liếc Kỷ Dạ Bạch một cái.Kỷ Dạ Bạch thích cô? Đùa gì kỳ vậy?Cùng lắm thì hắn và cô chỉ là bạn bè có quan hệ tương đối tốt, hoặc là hàng xóm lâu năm thôi.Nhưng mà, không hiểu sao trong lòng cô cứ như bị ai đó cào khẽ, ngứa ngáy, cảm giác vô cùng tò mò."Du Nhiên, tớ có việc gấp, cúp trước nha." Cúp điện thoại xong, Ninh Hề Nhi l**m l**m môi, cẩn thận thăm dò: "Cậu biết chuyện tôi được Cung Tu rủ đi concert đúng không?"Kỳ Dạ Bạch hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Thì?""Cậu thấy, tôi có nên đi hay không?" Ninh Hề Nhi tràn đầy mong đợi nhìn hắn.

Chương 57: Chắc chắn là cậu ấy đang dỗi